Tô Uyển Trúc nằm co quắp trên nền đất lạnh lẽo của gian nhà kho tối tăm, cơn đau quặn thắt nơi bụng khiến nàng không thể thốt lên nổi một tiếng kêu cứu. Đây là nơi mà kế mẫu — Vương thị, cùng con gái ruột của bà ta — Tô Uyển Hinh, đã giam giữ nàng suốt ba ngày qua, sau khi vu cáo nàng tội danh biển thủ công quỹ của Tô gia thương hành, cửa hàng buôn bán tơ lụa lớn nhất vùng Giang Nam mà phụ thân nàng đã dày công gây dựng.
"Uyển Trúc tỷ tỷ, muội thực sự xin lỗi, nhưng đây là cách duy nhất để muội có thể chính thức trở thành chủ nhân của Tô gia thương hành." Tô Uyển Hinh nói qua khe cửa sổ nhỏ, giọng điệu giả tạo đầy thương xót nhưng ánh mắt lại lóe lên sự đắc ý, tàn nhẫn.
"Ngươi... ngươi đã hạ độc vào thức ăn của ta..." Uyển Trúc thều thào, cơ thể dần dần mất đi sức lực, ý thức mờ dần trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối vĩnh hằng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, nàng mới thấu hiểu được toàn bộ sự thật cay đắng — kế mẫu cùng em gái cùng cha khác mẹ đã âm thầm lên kế hoạch hãm hại nàng từ rất lâu, chỉ chờ đợi thời cơ thích hợp để có thể loại bỏ hoàn toàn đích nữ duy nhất của Tô gia, chiếm đoạt toàn bộ gia sản kếch xù mà phụ thân nàng đã để lại sau khi ông qua đời vì bạo bệnh hai năm trước.
Khi ý thức dần trở lại, Tô Uyển Trúc cảm nhận được một cơn đau nhói nơi đầu, nhưng khi mở mắt ra, nàng không còn thấy mình đang ở gian nhà kho tối tăm, mà đang nằm trên chiếc giường quen thuộc trong khuê phòng của mình tại Tô gia — nơi nàng đã sinh sống từ nhỏ.
"Tiểu thư, người tỉnh rồi ạ? Người vừa nằm mơ thấy ác mộng gì mà mồ hôi ướt đẫm cả người vậy?" Nha hoàn thân cận — Xuân Đào, hỏi với vẻ mặt đầy lo lắng.
Tô Uyển Trúc ngồi bật dậy, tay run run sờ lên bụng mình, cảm nhận được cơn đau đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cảm giác chấn động khó tả khi nhận ra, mình đã được ông trời ban cho một cơ hội thứ hai để sống lại cuộc đời. Nàng vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy khung cảnh quen thuộc của khu vườn Tô phủ, những đóa hoa mai đang nở rộ đúng như mùa đông năm ấy — năm nàng mười lăm tuổi, khi phụ thân vẫn còn khỏe mạnh, chưa mắc phải căn bệnh quái ác đã cướp đi sinh mạng ông chỉ một năm sau đó.
"Ta... ta đã trọng sinh sao?" Nàng lẩm bẩm, trong lòng dấy lên một cảm giác chấn động khó tả khi nhận ra, mình đã quay trở về đúng thời điểm quan trọng, trước khi mọi bi kịch của cuộc đời bắt đầu.
"Tiểu thư nói gì vậy ạ?" Xuân Đào hỏi, không hiểu được những lời lẩm bẩm kỳ lạ của tiểu thư mình.
"Không có gì, ta chỉ... vừa có một giấc mơ rất dài, rất đáng sợ." Tô Uyển Trúc đáp, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần, trong đầu nhanh chóng rà soát lại toàn bộ những ký ức của kiếp trước — về sự tàn nhẫn, thâm độc của Vương thị cùng Tô Uyển Hinh, về cái chết đột ngột của phụ thân chỉ một năm sau đó, về việc nàng đã bị tước đoạt hoàn toàn quyền thừa kế, bị vu oan, đầu độc chết trong tức tưởi ngay khi vừa tròn mười bảy tuổi.
"Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không để lịch sử lặp lại nữa." Nàng tự nhủ, ánh mắt dần trở nên sắc bén, kiên định — hoàn toàn khác biệt so với sự ngây thơ, tin tưởng mù quáng của Tô Uyển Trúc năm mười lăm tuổi mà mọi người vẫn quen thuộc.
Nàng nhớ rõ, phụ thân — Tô Chính Nguyên, hiện tại vẫn còn khỏe mạnh, nhưng theo ký ức của nàng, ông sẽ dần dần suy yếu sức khỏe bắt đầu từ mùa hè năm sau, và đến mùa đông năm sau nữa thì qua đời vì một căn bệnh mà các thái y trong vùng đều bó tay không thể chữa trị. Nhưng giờ đây, với những kiến thức, kinh nghiệm sống đã tích lũy được từ kiếp trước, Tô Uyển Trúc bắt đầu nghi ngờ, liệu cái chết của phụ thân có thực sự là do bệnh tật tự nhiên, hay cũng là một phần trong âm mưu thâm độc mà Vương thị đã dày công sắp đặt.
"Nếu quả thực phụ thân bị hại chết, thì ta cần phải tìm ra bằng chứng, đồng thời cũng phải bảo vệ ông trước khi quá muộn." Nàng suy tính, trong lòng dấy lên quyết tâm mãnh liệt phải thay đổi hoàn toàn vận mệnh bi thảm mà nàng cùng gia đình đã từng trải qua.
Trong những ngày tiếp theo, Tô Uyển Trúc bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hơn về mọi thứ xung quanh mình trong Tô phủ — từ thái độ, hành vi của Vương thị cùng Tô Uyển Hinh, đến những nhân viên, quản gia đang làm việc trong Tô gia thương hành, cố gắng tìm ra những dấu hiệu bất thường mà trước đây, vì quá ngây thơ, tin tưởng, nàng đã hoàn toàn bỏ qua.
"Uyển Trúc, con dạo này có vẻ trầm tĩnh hơn hẳn, có chuyện gì làm con phiền lòng sao?" Tô Chính Nguyên hỏi trong một bữa cơm gia đình, ánh mắt đầy sự quan tâm dành cho con gái duy nhất mà ông luôn yêu thương, kỳ vọng sẽ kế thừa toàn bộ gia nghiệp.
"Phụ thân, con chỉ đang suy nghĩ nhiều hơn về tương lai của Tô gia thương hành thôi, con muốn học hỏi thêm nhiều điều để có thể phụ giúp phụ thân quản lý công việc kinh doanh." Tô Uyển Trúc đáp, khéo léo trình bày một lý do hợp lý mà không tiết lộ quá nhiều về những bí mật kỳ lạ mà bản thân đang mang theo.
Tô Chính Nguyên, nghe được điều này, không khỏi vui mừng, ngạc nhiên trước sự trưởng thành đột ngột của con gái. "Con gái ta thật sự đã lớn rồi, cha rất vui khi thấy con có chí hướng như vậy. Từ ngày mai, con có thể theo cha đến thương hành để học hỏi thêm về công việc kinh doanh."
Đây chính xác là điều mà Tô Uyển Trúc mong muốn — có được cơ hội tiếp cận gần hơn với công việc kinh doanh của gia tộc, để có thể hiểu rõ hơn về tình hình tài chính, những mối quan hệ đối tác quan trọng, cũng như những kẽ hở mà Vương thị có thể đã và đang lợi dụng để dần dần thao túng, chiếm đoạt tài sản của Tô gia.
"Đa tạ phụ thân đã tin tưởng." Nàng đáp, trong lòng tràn đầy quyết tâm cho hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng phía trước.
Ngoài ra, Uyển Trúc còn nhớ rõ, chỉ vài tháng nữa, gia đình Tô gia sẽ có một buổi gặp gỡ quan trọng với gia đình họ Bùi — một trong những gia tộc thương nhân giàu có nhất ở kinh thành, chuyên buôn bán trà và gốm sứ, mà kiếp trước, con trai trưởng của gia tộc này — Bùi Tử Kình, đã từng có ý định hợp tác kinh doanh cùng Tô gia, nhưng do biến cố nàng bị hãm hại, kế hoạch hợp tác này đã hoàn toàn đổ vỡ, và Bùi Tử Kình cũng dần dần mất liên lạc với gia đình nàng.
"Nếu lần này, ta có thể duy trì được mối quan hệ hợp tác với Bùi gia, có lẽ đây sẽ là một đồng minh quan trọng giúp Tô gia thương hành có thể đứng vững trước những âm mưu thâm độc của Vương thị." Nàng suy tính, bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho việc xây dựng, củng cố mối quan hệ này ngay từ những bước đầu tiên.
Đêm đó, sau khi mọi người trong phủ đã yên giấc, Tô Uyển Trúc vẫn ngồi lặng lẽ bên bàn trang điểm, tay cầm ngọn nến nhỏ, ánh mắt nhìn vào tấm gương đồng phản chiếu gương mặt còn non nớt của mình ở tuổi mười lăm. Nàng cố gắng ôn lại một cách có hệ thống toàn bộ những sự kiện quan trọng đã xảy ra trong hai năm tiếp theo ở kiếp trước, cẩn thận ghi chú lại từng chi tiết vào một cuốn sổ nhỏ mà nàng giấu kỹ trong hộp trang sức riêng.
"Mùa hè năm sau, phụ thân sẽ bắt đầu suy yếu sức khỏe. Mùa đông năm sau nữa, ông sẽ qua đời. Sau đó, chỉ trong vòng nửa năm, Vương thị sẽ hoàn toàn nắm quyền kiểm soát thương hành, và đến năm ta mười bảy tuổi, ta sẽ bị vu cáo, giam giữ, rồi bị đầu độc chết." Nàng lẩm bẩm, tay run run khi viết ra những dòng chữ ghi lại bi kịch mà bản thân đã từng trải qua.
Việc ghi chép lại này không chỉ giúp nàng ghi nhớ chính xác hơn các mốc thời gian quan trọng, mà còn giúp nàng bình tĩnh, hệ thống hóa lại toàn bộ kế hoạch cần thực hiện để có thể thay đổi hoàn toàn cục diện. Nàng hiểu rõ, chỉ dựa vào ký ức mơ hồ sẽ không đủ để đối phó với một đối thủ tinh vi, thâm độc như Vương thị, mà cần phải có một chiến lược rõ ràng, từng bước một.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, Uyển Trúc quyết định đến thăm mộ phần của mẫu thân ruột — người đã qua đời khi nàng còn rất nhỏ, để lại một khoảng trống lớn trong trái tim nàng suốt nhiều năm qua. Đứng trước ngôi mộ giản dị nằm trong khu vườn sau của Tô phủ, nàng thầm khấn nguyện.
"Mẫu thân, con biết, nếu người còn sống, chắc chắn sẽ không để những chuyện đau lòng như vậy xảy ra với con. Lần này, con sẽ tự mình bảo vệ bản thân, bảo vệ gia đình, không để bất kỳ ai có thể một lần nữa tước đoạt đi những gì thuộc về con." Nàng thì thầm, ánh mắt kiên định nhìn về phía tấm bia mộ đã có phần phai màu theo năm tháng.
Xuân Đào, đứng phía sau chờ đợi, không khỏi cảm động trước hình ảnh tiểu thư của mình bày tỏ lòng hiếu thảo sâu sắc như vậy. "Tiểu thư, phu nhân chắc chắn sẽ rất tự hào khi thấy người trưởng thành, mạnh mẽ như thế này."
"Ta hy vọng là vậy." Uyển Trúc đáp, khẽ mỉm cười, trong lòng tràn đầy quyết tâm cho hành trình dài phía trước, một hành trình mà nàng biết sẽ không hề dễ dàng, nhưng cũng là cơ hội quý giá duy nhất để nàng có thể viết lại toàn bộ vận mệnh bi thảm của chính mình.
Trên đường trở về phòng riêng, Uyển Trúc tình cờ chạm mặt Tô Uyển Hinh tại hành lang, người em gái cùng cha khác mẹ vẫn còn giữ vẻ ngây thơ, hồn nhiên của tuổi mười ba, hoàn toàn chưa bị nhiễm phải sự tàn nhẫn, toan tính mà sau này nàng ta sẽ dần dần học được từ mẹ mình.
"Tỷ tỷ, sáng nay tỷ đi đâu vậy?" Uyển Hinh hỏi, ánh mắt trong veo nhìn chị mình với sự tò mò hồn nhiên của một đứa trẻ.
Uyển Trúc, nhìn vào gương mặt ngây thơ này, không khỏi cảm thấy một chút mềm lòng, nhớ lại rằng, ở thời điểm hiện tại, Uyển Hinh vẫn chưa hoàn toàn trở thành công cụ trong tay mẹ mình, vẫn còn cơ hội để có thể trở thành một người tốt nếu được dẫn dắt đúng đắn.
"Tỷ đi thăm mộ mẫu thân thôi." Nàng đáp, giọng điệu dịu dàng hơn nhiều so với thái độ cảnh giác mà nàng vẫn dành cho Vương thị.
"Muội cũng muốn được biết nhiều hơn về người, tỷ có thể kể cho muội nghe không?" Uyển Hinh hỏi, ánh mắt đầy sự háo hức.
Uyển Trúc, dù trong lòng vẫn còn nhiều cảnh giác đối với gia đình Vương thị, nhưng cũng nhận ra, có lẽ, nếu nàng có thể xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp hơn với Uyển Hinh ngay từ bây giờ, biết đâu có thể ngăn chặn được việc cô bé này sau này trở thành công cụ đắc lực trong tay mẹ mình.
"Được, tỷ sẽ kể cho muội nghe vào một ngày khác, khi có nhiều thời gian hơn." Nàng đáp, mỉm cười với em gái, một khởi đầu nhỏ nhưng có thể mang ý nghĩa quan trọng cho những thay đổi tích cực trong tương lai.