Trong những tuần tiếp theo, Tô Uyển Trúc bắt đầu theo phụ thân đến Tô gia thương hành mỗi ngày, chăm chú quan sát, học hỏi về mọi khía cạnh của công việc kinh doanh — từ cách thức quản lý sổ sách, đến việc đàm phán với các thương nhân, khách hàng, cũng như cách thức vận hành toàn bộ chuỗi cung ứng tơ lụa từ những vùng sản xuất xa xôi cho đến tay người tiêu dùng cuối cùng.
"Con gái học rất nhanh, cha thật sự bất ngờ trước khả năng tiếp thu của con." Tô Chính Nguyên nhận xét sau vài tuần quan sát con gái mình, không giấu được sự tự hào khi thấy Uyển Trúc thể hiện tư duy nhạy bén, sắc sảo hơn nhiều so với tuổi đời thực sự của nàng.
Điều mà Tô Chính Nguyên không biết, chính là sự nhạy bén này của Uyển Trúc phần lớn đến từ những kinh nghiệm quý giá mà nàng đã tích lũy được trong suốt hai năm quản lý Tô gia thương hành ở giai đoạn cuối kiếp trước, trước khi bị Vương thị hãm hại tước đoạt hết quyền lực.
Trong quá trình học hỏi, Uyển Trúc bắt đầu chú ý kỹ lưỡng hơn đến sổ sách kế toán của thương hành, đặc biệt là những khoản chi tiêu liên quan đến việc nhập nguyên liệu tơ lụa từ các vùng sản xuất. Nàng nhớ rõ, ở kiếp trước, sau khi Vương thị nắm quyền kiểm soát, đã có không ít khoản chi tiêu bất minh, được ngụy trang khéo léo dưới danh nghĩa "chi phí vận chuyển", "chi phí bảo quản" nhưng thực chất là tiền được chuyển thẳng vào túi riêng của bà ta cùng những người thân tín.
"Ta cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng hơn về những khoản chi tiêu này, xem liệu đã có dấu hiệu bất thường nào xuất hiện từ bây giờ hay chưa." Nàng suy tính, bắt đầu âm thầm sao chép lại một số trang sổ sách quan trọng để có thể nghiên cứu kỹ lưỡng hơn vào ban đêm, khi không có ai chú ý.
Sau nhiều đêm miệt mài nghiên cứu, Uyển Trúc phát hiện ra, dù chưa có những khoản chi tiêu bất minh rõ ràng như ở kiếp trước, nhưng đã có một số dấu hiệu đáng ngờ nhỏ — như việc một số đơn hàng nhập nguyên liệu có giá cao hơn bất thường so với giá thị trường chung, hay việc một quản sự thân cận với Vương thị thường xuyên có những chuyến đi công tác không rõ mục đích cụ thể.
"Đây có thể chỉ là khởi đầu của những âm mưu mà Vương thị đã dần dần xây dựng từ rất sớm." Nàng nhận định, quyết định phải điều tra kỹ lưỡng hơn nữa trước khi có thể đưa ra bất kỳ hành động cụ thể nào, tránh gây ra sự cảnh giác không cần thiết từ phía đối phương.
Nàng quyết định tìm đến sự hỗ trợ của một người mà nàng tin tưởng tuyệt đối — Trần quản sự, người quản lý lâu năm, trung thành với Tô gia từ thời ông nội nàng còn tại thế, người mà ở kiếp trước, cũng chính là một trong những người đã cố gắng giúp đỡ nàng nhưng cuối cùng cũng bị Vương thị tìm cách loại bỏ khỏi vị trí quan trọng trong thương hành.
"Trần quản sự, ta muốn nhờ ông giúp một việc quan trọng, cần phải hết sức kín đáo." Nàng nói trong một buổi chiều, khi cả hai có cơ hội trò chuyện riêng tư tại văn phòng nhỏ trong thương hành.
"Tiểu thư cứ nói, lão nô nguyện tận tâm hỗ trợ." Trần quản sự đáp, ánh mắt đầy sự tin tưởng, tôn trọng dành cho đích nữ của gia tộc mà ông đã phục vụ suốt nhiều năm qua.
Uyển Trúc, dù không thể tiết lộ toàn bộ sự thật về việc trọng sinh, nhưng cũng khéo léo bày tỏ những nghi ngờ của mình về một số khoản chi tiêu bất thường trong sổ sách, nhờ Trần quản sự âm thầm điều tra thêm mà không để lộ ra bất kỳ dấu hiệu nào có thể khiến Vương thị hay những người thân tín của bà ta cảnh giác.
"Lão nô sẽ điều tra kỹ lưỡng, tiểu thư có thể yên tâm." Trần quản sự hứa hẹn, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy có chút lo lắng trước những nghi ngờ mà tiểu thư trẻ tuổi này vừa chia sẻ, dù bản thân ông cũng đã từng có những cảm giác bất an mơ hồ về một số hoạt động trong thương hành suốt thời gian gần đây.
Trong khi đó, Uyển Trúc cũng bắt đầu chủ động xây dựng mối quan hệ tốt đẹp hơn với những nhân viên, người làm công trong thương hành, không phân biệt đẳng cấp, địa vị, thể hiện sự quan tâm chân thành đến đời sống của họ — một chiến lược mà nàng học được từ kinh nghiệm quản lý ở kiếp trước, hiểu rằng, sự trung thành, ủng hộ từ những người lao động bình thường có thể trở thành nguồn lực quý giá trong những thời điểm khó khăn.
"Tiểu thư thật sự khác hẳn so với những gì mọi người vẫn đồn đại, người luôn đối xử công bằng, tử tế với chúng tôi." Một người thợ dệt lâu năm trong thương hành nhận xét, không giấu được sự cảm kích trước thái độ ân cần của Uyển Trúc.
"Chúng ta đều đang cùng nhau xây dựng nên sự thành công của Tô gia thương hành, đáng được đối xử với sự tôn trọng công bằng." Uyển Trúc đáp, nụ cười ấm áp trên môi, tiếp tục xây dựng hình ảnh một vị tiểu thư nhân hậu, gần gũi, khác biệt hoàn toàn so với sự lạnh lùng, tính toán mà Vương thị cùng Tô Uyển Hinh vẫn thường thể hiện.
Bên cạnh việc xây dựng mối quan hệ với nhân viên, Uyển Trúc cũng dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về toàn bộ quy trình sản xuất tơ lụa, từ khâu nuôi tằm, kéo sợi, đến việc dệt vải, nhuộm màu, mong muốn có thể hiểu rõ từng công đoạn để có thể đưa ra những quyết định quản lý sáng suốt, hiệu quả nhất trong tương lai.
"Tiểu thư muốn tìm hiểu về kỹ thuật nhuộm màu sao? Đây là công đoạn khá phức tạp, đòi hỏi nhiều kinh nghiệm mới có thể nắm vững." Một người thợ nhuộm lành nghề trong thương hành nói, không giấu được sự ngạc nhiên trước sự ham học hỏi của tiểu thư.
"Ta muốn hiểu rõ mọi khía cạnh của công việc kinh doanh gia đình, chỉ khi nắm vững kiến thức thực tế, ta mới có thể đưa ra những quyết sách đúng đắn trong tương lai." Uyển Trúc đáp, kiên trì học hỏi từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, dù đôi khi phải chịu đựng mùi hóa chất nồng nặc hay phải đứng hàng giờ để quan sát quy trình phức tạp.
Sự chăm chỉ, cầu tiến này của Uyển Trúc dần dần lan truyền khắp thương hành, khiến không ít người lao động cảm thấy được truyền cảm hứng, làm việc với tinh thần trách nhiệm cao hơn, góp phần nâng cao chất lượng sản phẩm cũng như hiệu quả kinh doanh chung của cả thương hành.
Trong quá trình học hỏi, Uyển Trúc cũng dần dần xây dựng được một mạng lưới thông tin đáng tin cậy trong nội bộ thương hành — không phải thông qua việc do thám, theo dõi một cách lén lút, mà thông qua sự chân thành, tôn trọng mà nàng dành cho mọi người, khiến họ tự nguyện chia sẻ những thông tin, quan sát của mình mỗi khi phát hiện điều gì bất thường.
"Tiểu thư, gần đây con để ý thấy, có một vị khách lạ thường xuyên đến gặp riêng quản sự Lưu vào những giờ khuya, sau khi thương hành đã đóng cửa." Một người gác cổng trẻ tuổi báo cáo với Uyển Trúc trong một lần tình cờ trò chuyện, không biết rằng thông tin này chính xác là một trong những manh mối quan trọng mà nàng đang tìm kiếm.
"Cảm ơn ngươi đã cho ta biết, ta sẽ ghi nhớ điều này." Nàng đáp, trong lòng thầm cảm ơn vì đã xây dựng được mối quan hệ tin cậy này, giúp nàng có thêm những manh mối quý giá để tiếp tục cuộc điều tra thầm lặng của mình.
Với thông tin này, Uyển Trúc quyết định bí mật theo dõi thêm về vị "khách lạ" thường xuyên đến gặp quản sự Lưu vào ban đêm. Nàng nhờ Trần quản sự cử một người đáng tin cậy âm thầm quan sát, ghi lại đặc điểm nhận dạng cùng những lần xuất hiện của người này.
Sau vài tuần theo dõi kiên nhẫn, Trần quản sự báo cáo lại rằng, vị khách lạ này thực chất là một thương nhân buôn bán nguyên liệu tơ sống từ vùng lân cận, người đã từng bị quan phủ điều tra về việc bán hàng kém chất lượng với giá cao. Điều này càng làm dấy lên nghi ngờ về mối liên hệ bất chính giữa quản sự Lưu — người vốn là tay chân thân tín của Vương thị, với vị thương nhân có tiếng xấu này.
"Nếu đúng là quản sự Lưu đang cấu kết với thương nhân này để nhập nguyên liệu kém chất lượng với giá cao, khoản chênh lệch chắc chắn đã được chia nhau, một phần không nhỏ có thể đã chảy vào túi của Vương thị." Uyển Trúc phân tích, cẩn thận xâu chuỗi lại các manh mối đã thu thập được.
Nàng quyết định không vội vàng hành động ngay, mà tiếp tục âm thầm thu thập thêm bằng chứng cụ thể hơn, đồng thời cũng bắt đầu để tâm nhiều hơn đến chất lượng nguyên liệu tơ sống được nhập vào thương hành trong thời gian gần đây, so sánh với tiêu chuẩn chất lượng mà nàng còn nhớ được từ những năm tháng quản lý thương hành ở kiếp trước.
"Loại tơ này có phần thô ráp hơn bình thường, chất lượng không đạt tiêu chuẩn mà chúng ta vẫn thường yêu cầu." Nàng nhận xét khi kiểm tra một lô hàng mới nhập về, khiến người thợ dệt phụ trách kiểm tra chất lượng không khỏi ngạc nhiên trước con mắt tinh tường của tiểu thư trẻ tuổi.
"Tiểu thư quả thực có con mắt tinh tường, đúng là lô hàng này có chất lượng kém hơn so với những lô trước đây." Người thợ dệt xác nhận, không giấu được sự khâm phục.
Phát hiện này càng củng cố thêm nghi ngờ của Uyển Trúc, thôi thúc nàng phải nhanh chóng hoàn thiện đầy đủ bằng chứng để có thể trình bày vấn đề này một cách thuyết phục trước phụ thân trong thời gian sớm nhất.
Trong lúc chờ đợi thu thập đầy đủ bằng chứng, Uyển Trúc cũng dành thời gian tự học thêm về các phương pháp giám định chất lượng tơ lụa từ những cuốn sách cổ mà phụ thân nàng vẫn cất giữ trong thư phòng, mong muốn có thể tự mình đánh giá chính xác hơn nữa mà không cần phải phụ thuộc hoàn toàn vào nhận định của người khác.
"Con gái, con đang đọc gì vậy?" Tô Chính Nguyên hỏi khi tình cờ bắt gặp con gái đang chăm chú nghiên cứu một cuốn sách cổ trong thư phòng vào một buổi tối.
"Con đang tìm hiểu thêm về các tiêu chuẩn đánh giá chất lượng tơ lụa, để có thể hỗ trợ phụ thân tốt hơn trong công việc kinh doanh." Uyển Trúc đáp, không giấu diếm mục đích học tập của mình.
Tô Chính Nguyên, không khỏi cảm động trước sự nghiêm túc, cầu tiến của con gái, quyết định dành thêm thời gian để đích thân chỉ dạy cho nàng những kinh nghiệm quý báu mà ông đã tích lũy được qua nhiều năm kinh doanh, tạo nên những khoảnh khắc gắn kết cha con quý giá mà Uyển Trúc trân trọng vô cùng, đặc biệt là khi nàng hiểu rõ, quãng thời gian này rồi sẽ trở nên vô cùng ngắn ngủi nếu nàng không thể thay đổi được số phận của phụ thân.