Đúng như những gì Uyển Trúc còn nhớ được từ kiếp trước, vài tháng sau, gia đình họ Bùi chính thức đến thăm Tô gia để bàn bạc về khả năng hợp tác kinh doanh giữa hai bên — Bùi gia với thế mạnh về mạng lưới phân phối trà, gốm sứ rộng khắp, còn Tô gia lại nổi tiếng với chất lượng tơ lụa thượng hạng, cả hai đều nhận thấy tiềm năng hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Buổi gặp gỡ diễn ra tại đại sảnh chính của Tô phủ, với sự tham dự của cả gia chủ hai bên cùng những thành viên quan trọng trong gia tộc. Tô Uyển Trúc, với vai trò là đích nữ đang được đào tạo để kế thừa gia nghiệp, cũng được phép tham gia buổi gặp gỡ quan trọng này.
Khi Bùi Tử Kình bước vào đại sảnh, Tô Uyển Trúc không khỏi ngạc nhiên trước sự khác biệt trong khí chất của chàng so với ký ức mơ hồ mà nàng còn lưu giữ từ kiếp trước — một chàng công tử cao lớn, phong thái điềm tĩnh, đôi mắt sáng ngời trí tuệ nhưng cũng ẩn chứa sự ấm áp, chân thành hiếm có ở những thương nhân trẻ tuổi mà nàng từng gặp gỡ.
"Tô lão gia, đây là con trai trưởng của ta — Bùi Tử Kình, người sẽ trực tiếp phụ trách việc đàm phán hợp tác kinh doanh giữa hai gia tộc chúng ta." Bùi lão gia giới thiệu, ánh mắt đầy sự tự hào dành cho con trai.
"Vãn bối xin ra mắt Tô lão gia cùng các vị." Bùi Tử Kình nói, cúi đầu hành lễ một cách lịch thiệp, chuyên nghiệp.
Trong suốt buổi đàm phán, Tô Uyển Trúc chăm chú lắng nghe, quan sát cách Bùi Tử Kình trình bày về kế hoạch hợp tác, không khỏi ấn tượng trước tư duy sắc bén, tầm nhìn xa của chàng — hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh những công tử nhà giàu chỉ biết dựa dẫm vào gia thế mà nàng từng gặp gỡ trong quá khứ.
"Tiểu thư có ý kiến gì về đề xuất hợp tác này không?" Tô Chính Nguyên bất ngờ hỏi con gái, muốn tạo cơ hội để nàng thể hiện những gì đã học hỏi được trong thời gian qua.
Tô Uyển Trúc, dù có chút bất ngờ trước câu hỏi này, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đưa ra một số phân tích sắc bén về những lợi ích, rủi ro tiềm ẩn của kế hoạch hợp tác, thể hiện rõ sự am hiểu sâu sắc về thị trường mà nàng đã tích lũy được.
"Tiểu thư quả thực có tầm nhìn sâu sắc, hiếm thấy ở một vị tiểu thư trẻ tuổi như vậy." Bùi Tử Kình nhận xét, không giấu được sự ngạc nhiên, ấn tượng trước những phân tích sắc bén mà Uyển Trúc vừa trình bày.
"Công tử quá khen, thần nữ chỉ đang học hỏi từ những kinh nghiệm thực tế trong quá trình phụ giúp phụ thân quản lý công việc kinh doanh thôi." Uyển Trúc đáp, khiêm tốn nhưng cũng không kém phần tự tin.
Sau buổi đàm phán chính thức, khi cả hai gia đình cùng nhau dùng bữa cơm thân mật để tăng cường sự gắn kết, Tô Uyển Trúc có cơ hội trò chuyện riêng tư hơn với Bùi Tử Kình trong khu vườn của Tô phủ, khi cả hai cùng dạo bước để "tiêu cơm" theo phong tục thông thường.
"Công tử đã từng đi đến những vùng đất xa xôi nào để tìm kiếm nguồn hàng trà, gốm sứ chưa?" Uyển Trúc hỏi, thể hiện sự quan tâm chân thành đến công việc kinh doanh của Bùi gia.
"Ta đã từng đến nhiều vùng khác nhau, từ phương Bắc lạnh giá đến phương Nam nhiệt đới, mỗi nơi đều có những nét đặc trưng riêng trong nghệ thuật chế tác gốm sứ, trồng trà." Bùi Tử Kình chia sẻ, ánh mắt sáng lên đầy nhiệt huyết khi nói về những trải nghiệm quý giá này.
Cuộc trò chuyện giữa hai người diễn ra tự nhiên, thoải mái, với nhiều chủ đề thú vị được trao đổi, từ kinh nghiệm kinh doanh, đến những quan điểm về cuộc sống, về ý nghĩa thực sự của sự thành công. Tô Uyển Trúc không khỏi cảm thấy một sự đồng điệu hiếm có với người thanh niên trước mặt mình — một cảm giác mà nàng chưa từng có được với bất kỳ ai khác, kể cả với người chồng mà nàng đã kết hôn ở kiếp trước theo sự sắp đặt của gia đình sau khi phụ thân qua đời.
"Ta hy vọng, mối quan hệ hợp tác giữa hai gia tộc chúng ta sẽ ngày càng phát triển bền vững." Bùi Tử Kình nói trước khi cáo từ, ánh mắt chân thành nhìn Uyển Trúc.
"Ta cũng hy vọng như vậy." Nàng đáp, trong lòng thầm cảm thấy một tia hy vọng mơ hồ về việc, lần này, số phận có thể sẽ dẫn dắt nàng đến một con đường hoàn toàn khác biệt, tốt đẹp hơn nhiều so với bi kịch mà nàng đã từng trải qua.
Sau khi Bùi gia rời khỏi Tô phủ, Vương thị, người đã quan sát toàn bộ diễn biến của buổi gặp gỡ từ xa, không khỏi cảm thấy một sự khó chịu, lo lắng mơ hồ khi nhận thấy sự tương tác tự nhiên, ăn ý giữa Uyển Trúc và Bùi Tử Kình.
"Con thấy đó, Uyển Trúc dạo này càng ngày càng thể hiện rõ tài năng, được lòng nhiều người trong gia tộc lẫn đối tác kinh doanh." Bà ta nói với Uyển Hinh trong phòng riêng, giọng điệu đầy sự cảnh giác.
"Mẫu thân, chúng ta nên làm gì đây?" Uyển Hinh hỏi, dù ở tuổi này, cô bé vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ những toan tính sâu xa mà mẹ mình đang ấp ủ.
"Hiện tại, chúng ta chưa cần phải làm gì cả, chỉ cần tiếp tục quan sát, chờ đợi thời cơ thích hợp." Vương thị đáp, trong lòng đã bắt đầu suy tính về những bước đi tiếp theo trong kế hoạch dài hạn của mình, dù chưa biết rằng, lần này, đối thủ mà bà ta phải đối mặt đã hoàn toàn khác biệt so với những gì bà ta từng biết đến.
Về phần Tô Uyển Trúc, sau buổi gặp gỡ đầy ý nghĩa với Bùi Tử Kình, nàng dành thời gian suy ngẫm về những cảm xúc mới mẻ đang dần dần nảy sinh trong lòng mình. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi trọng sinh, nàng cảm nhận được một sự rung động chân thành trước một người khác giới, hoàn toàn khác biệt so với cảm giác lạnh nhạt, xa cách mà nàng từng có với người chồng được sắp đặt ở kiếp trước.
"Có lẽ, đây chính là một trong những món quà quý giá mà số phận đã ban tặng cho ta trong cơ hội thứ hai này." Nàng thầm nghĩ, trong lòng tràn đầy hy vọng về một tương lai tươi sáng, hạnh phúc hơn nhiều so với những gì nàng đã từng trải qua.
Vài ngày sau buổi gặp gỡ, Bùi Tử Kình gửi đến Tô phủ một bức thư riêng, không phải để bàn về công việc kinh doanh, mà đơn thuần là để hỏi thăm sức khỏe của Uyển Trúc, kèm theo một món quà nhỏ — một cuốn sách quý về nghệ thuật thưởng trà mà chàng đã sưu tầm được trong một chuyến đi xa.
"Ta nghe nói, nàng có hứng thú với việc tìm hiểu văn hóa các vùng miền khác nhau, nên mạo muội gửi tặng cuốn sách này, hy vọng nàng sẽ thấy thú vị." Bức thư viết, nét chữ gọn gàng, thanh nhã phản ánh đúng tính cách điềm tĩnh, chu đáo của người viết.
Uyển Trúc, nhận được món quà bất ngờ này, không khỏi cảm thấy ấm áp trong lòng, nhanh chóng viết thư hồi âm, cảm ơn sự quan tâm chu đáo này, đồng thời cũng chia sẻ thêm một vài suy nghĩ của bản thân về cuốn sách sau khi đã đọc qua vài chương đầu tiên.
"Cuốn sách này thực sự rất thú vị, đặc biệt là phần miêu tả về nghệ thuật pha trà của vùng Vân Nam, ta chưa từng biết đến những kỹ thuật tinh tế như vậy." Nàng viết, thể hiện sự chân thành, hào hứng trong từng câu chữ.
Từ đó, giữa hai người bắt đầu hình thành một thói quen trao đổi thư từ đều đặn, không chỉ giới hạn trong phạm vi công việc kinh doanh, mà còn mở rộng ra nhiều chủ đề khác trong cuộc sống, giúp cả hai ngày càng hiểu nhau sâu sắc hơn, dù khoảng cách địa lý giữa hai gia tộc không cho phép họ gặp gỡ trực tiếp thường xuyên.
"Xuân Đào, ngươi thấy đó, dạo này công tử Bùi thường xuyên gửi thư cho tiểu thư, có lẽ, đây chính là dấu hiệu của một mối lương duyên tốt đẹp." Một nha hoàn khác trong phủ thì thầm với Xuân Đào khi thấy người đưa thư liên tục ghé qua Tô phủ trong những tuần gần đây.
"Ta cũng mong là như vậy, tiểu thư xứng đáng có được hạnh phúc." Xuân Đào đáp, trong lòng thầm vui mừng khi thấy tiểu thư của mình ngày càng tươi vui, hạnh phúc hơn trong thời gian gần đây.