Tô Nhã chết một cách vô cùng "chuyên nghiệp" — làm việc quá sức đến mức đột quỵ ngay trên bàn làm việc lúc mười một giờ đêm, tay vẫn còn đang gõ dở bản báo cáo doanh thu quý bốn cho sếp, miệng vẫn lẩm bẩm câu "còn năm phút nữa deadline" mà không kịp gửi đi.
Khi mở mắt ra, thứ đầu tiên cô nhìn thấy không phải trần nhà bệnh viện trắng toát, mà là một tấm màn the màu hồng phấn thêu hoa mẫu đơn, buông rủ xung quanh chiếc giường gỗ đàn hương chạm khắc cầu kỳ. Cô nằm bất động một lúc, cố gắng xử lý thông tin.
"Tiểu thư, tiểu thư tỉnh rồi ạ! Người dọa nô tỳ sợ chết khiếp, đêm qua người sốt cao mê man cả đêm đấy!" Một giọng nói thánh thót vang lên, kèm theo gương mặt một cô gái trẻ mặc áo tứ thân màu xanh lam xuất hiện ngay sát mặt Tô Nhã, khiến cô giật bắn mình.
"Ơ... đây là đâu? Ai đóng phim cổ trang mà quay tận giường tôi vậy?" Tô Nhã lắp bắp, theo phản xạ tự nhiên định với tay tìm điện thoại để chụp ảnh "hiện trường độc đáo" này, nhưng bàn tay chỉ chạm phải không khí và... một ống tay áo lụa rộng thùng thình.
Cô từ từ ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình — trắng trẻo, mềm mại, móng tay được cắt tỉa gọn gàng theo kiểu cổ trang, hoàn toàn không phải bàn tay chai sạn vì gõ máy tính mười hai tiếng một ngày của cô. Cô vội vàng lao đến trước gương đồng, và khuôn mặt phản chiếu trong đó khiến cô á khẩu — một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, khoảng mười bảy, mười tám tuổi, đôi mắt to tròn, sống mũi thanh tú, hoàn toàn không phải khuôn mặt "công sở mệt mỏi quầng thâm mắt to hơn túi LV" của cô.
"Cái... cái gì đang xảy ra vậy?!" Cô hét lên, và ngay lập tức, ký ức của "chủ nhân" thân thể này bắt đầu tràn vào đầu cô như một cơn lũ dữ dội.
Cô hiện tại tên là Cố Vân Tịch, đại tiểu thư của Cố gia — một trong bốn đại hào môn thế gia lừng lẫy một thời của kinh thành, nhưng nay đã sa sút, chỉ còn giữ được cái danh tiếng hão mà thực lực đã tụt lại phía sau rất nhiều so với ba nhà còn lại. Và theo trí nhớ hỗn loạn vừa tràn vào, Tô Nhã nhận ra một sự thật kinh hoàng: đây chính là thế giới trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình cổ trang mà cô từng đọc lúc nửa đêm để giải tỏa stress công việc — "Phượng Hoàng Nghịch Thiên: Đích Nữ Trọng Sinh Báo Thù Ký"!
Và Cố Vân Tịch — thân thể mà cô đang chiếm giữ này — chính là vai nữ phụ phản diện, kẻ chuyên đi bắt nạt nữ chính, cuối cùng vì quá nhiều lần hãm hại nữ chính bất thành mà bị chính gia tộc của mình từ bỏ, cuối cùng chết thảm trong một trận hỏa hoạn ở biệt viện chỉ trong vòng ba tháng nữa!
"Trời ơi, tôi vừa mới làm việc chết mệt ở kiếp trước, giờ lại xuyên không vào một cái xác sắp toi trong ba tháng à? Đây có phải combo trời đày không?" Tô Nhã lẩm bẩm, tay ôm đầu, trong lòng vừa hoảng loạn vừa có chút... bực bội. Kiểu bực bội của một nhân viên văn phòng đã quá quen với deadline dí sát mông, giờ lại bị dí thêm một cái "deadline tử vong" nữa.
"Tiểu thư, người nói gì vậy ạ? Người có sao không?" Nha hoàn — theo ký ức là tên Tiểu Đào — lo lắng hỏi.
Tô Nhã hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Là một dân văn phòng dày dạn kinh nghiệm sinh tồn qua vô số cuộc họp vô nghĩa và deadline phi lý, cô hiểu rõ nguyên tắc cơ bản nhất: hoảng loạn không giải quyết được vấn đề, chỉ có lập kế hoạch mới giải quyết được vấn đề.
"Ta không sao. Chỉ là vừa nằm mơ một giấc mơ... hơi dài thôi." Cô đáp, giọng điệu cố gắng bình thản, trong đầu đã bắt đầu vạch ra một bản "kế hoạch sinh tồn" với tốc độ của một chuyên viên lập chiến lược kinh doanh.
Theo cốt truyện gốc mà cô còn nhớ lơ mơ, nguyên nhân khiến Cố Vân Tịch chết thảm chính là vì liên tục ghen ghét, đố kỵ với nữ chính Lâm Tiểu Nhu — một cô gái nhà nghèo được nhận vào phủ làm tiểu thiếp của vị công tử mà Cố Vân Tịch thầm thương trộm nhớ, sau đó dùng đủ mọi thủ đoạn để hãm hại, nhưng lần nào cũng bị nữ chính hóa giải, cuối cùng làm liên lụy đến cả gia tộc, khiến cha mẹ tức giận từ mặt, đuổi ra khỏi phủ chính, sống một mình ở biệt viện hẻo lánh, rồi chết cháy trong một đêm mưa gió — mà đến tận cuối truyện cũng không ai biết đó là tai nạn hay bị hãm hại.
"Được rồi, vậy kế hoạch của ta rất đơn giản: Thứ nhất, không dây vào chuyện tình cảm tay ba tay tư gì hết. Thứ hai, không đi bắt nạt bất kỳ nữ chính nữ phụ nào khác. Thứ ba — quan trọng nhất — TA CHỈ MUỐN NẰM YÊN HƯỞNG PHÚC, sống một cuộc đời an nhàn, ăn no ngủ kỹ, không dính dáng gì đến drama của cốt truyện chính!" Tô Nhã tuyên bố với chính mình, giọng điệu đầy quyết tâm như đang trình bày KPI quý mới trước ban giám đốc.
Tiểu Đào đứng bên cạnh, ngơ ngác nhìn tiểu thư nhà mình lẩm bẩm những từ ngữ kỳ lạ chưa từng nghe qua như "KPI", "deadline", "combo trời đày", trong lòng thầm nghĩ có lẽ tiểu thư sốt cao quá nên đầu óc có chút lẫn lộn, vội vàng chạy đi gọi đại phu đến khám lại cho chắc ăn.
Trong lúc chờ đợi, Tô Nhã ngồi trên giường, tay chống cằm suy nghĩ. Cô nhớ, nguyên tác nữ phụ Cố Vân Tịch sở dĩ trở nên cay nghiệt, đố kỵ như vậy, một phần lớn là vì từ nhỏ luôn bị mẹ ruột — Cố phu nhân — so sánh với các tiểu thư nhà khác, áp lực phải "giữ thể diện gia tộc", phải lấy được một tấm chồng môn đăng hộ đối để vực dậy thanh danh Cố gia đang sa sút. Áp lực này, đối với Tô Nhã — người vừa thoát khỏi kiếp trước bị sếp dí KPI đến mức đột quỵ — lại có một sự tương đồng đến kỳ lạ.
"Ây da, hóa ra dù là xuyên không hay không xuyên không, phụ nữ ở đâu cũng bị áp lực phải 'thành công' theo tiêu chuẩn của người khác nhỉ." Cô than thở, rồi tự cười khổ. "Nhưng thôi, kiếp này ta không chơi trò đó nữa. Ta xuyên không đến hào môn thế gia, có tiền có quyền, không tận dụng để sống sung sướng thì phí quá."
Chiều hôm đó, khi Cố phu nhân — mẹ của Cố Vân Tịch trong nguyên tác — đến thăm con gái sau khi nghe tin con sốt cao, bà không khỏi ngạc nhiên trước sự thay đổi kỳ lạ trong thái độ của con gái mình. Thay vì vừa thấy mẹ đã mếu máo kể lể chuyện bị "tình địch" Lâm Tiểu Nhu chèn ép như thường lệ, Cố Vân Tịch (Tô Nhã) lại ngồi dậy, mỉm cười thật tươi, hỏi thăm sức khỏe mẹ một cách ân cần chưa từng có.
"Mẫu thân, người dạo này có ngủ đủ giấc không ạ? Con thấy người có vẻ mệt mỏi, chắc là lo lắng việc gia tộc nhiều quá. Con nghĩ, người nên nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng ôm đồm hết mọi việc vào người, để con phụ giúp một phần cũng được." Tô Nhã nói, giọng điệu dịu dàng, chân thành — một kỹ năng "quản lý cảm xúc khách hàng" mà cô đã mài giũa suốt nhiều năm làm sale ở kiếp trước.
Cố phu nhân sững sờ, không tin vào tai mình. Con gái bà từ nhỏ đến lớn, tính tình nóng nảy, ích kỷ, chưa bao giờ biết quan tâm đến ai ngoài bản thân, sao hôm nay lại đột nhiên trở nên hiểu chuyện, dịu dàng đến vậy? Có phải trận sốt cao đêm qua đã khiến con bé "khai sáng" rồi không?
"Con... con không sao chứ? Có phải sốt quá làm con lẫn lộn không?" Bà hỏi, tay sờ trán con gái kiểm tra nhiệt độ, ánh mắt đầy lo lắng.
"Con ổn ạ, chỉ là con nghĩ thông suốt một số chuyện thôi." Tô Nhã đáp, trong lòng thầm nghĩ: nếu nói thật là "con vừa trải qua một giấc mơ dài về kiếp sau xuyên không" thì chắc bị coi là điên mất, thôi cứ giấu nhẹm là hơn.
Sau khi Cố phu nhân rời đi với vẻ mặt vẫn còn hoang mang nhưng cũng phần nào yên tâm, Tô Nhã nằm dài trên giường, thở phào một hơi. Bước đầu tiên trong "kế hoạch nằm yên hưởng phúc" của cô đã thành công — không gây thêm mâu thuẫn với mẹ, ngược lại còn tạo được thiện cảm ban đầu.
"Được rồi, bước tiếp theo — ta cần phải tìm hiểu kỹ tình hình tài chính, các mối quan hệ trong và ngoài Cố gia, để có thể tự bảo vệ bản thân, tránh xa mọi cạm bẫy cốt truyện. Coi như đây là một dự án khởi nghiệp mới, ta phải làm SWOT phân tích đàng hoàng." Cô lẩm bẩm, trong đầu bắt đầu vạch ra sơ đồ tư duy quen thuộc từ thói quen công việc cũ.
Đêm đó, khi cả phủ đã yên giấc, Tô Nhã lén lút mò ra thư phòng của cha mình — Cố Đại Nhân, hiện đang giữ chức quan nhỏ trong triều, cẩn thận lục tìm sổ sách, tài liệu để hiểu rõ hơn về tình hình thực sự của gia tộc. Kết quả khiến cô không khỏi giật mình — Cố gia hiện tại nợ nần chồng chất do những khoản đầu tư sai lầm của các đời trước, chỉ còn cái danh "hào môn thế gia" trên giấy tờ, thực chất tài chính đã sắp cạn kiệt, chỉ còn cầm cự được thêm nhiều nhất là hai năm nữa trước khi phải bán đi những tài sản cuối cùng.
"Ơ hay, vậy hóa ra không chỉ nhân vật nữ phụ sắp chết, mà cả cái nhà này cũng sắp phá sản luôn à?" Tô Nhã nhíu mày, trong lòng dấy lên một quyết tâm mới. Nếu là kiếp trước, gặp một công ty đang trên bờ vực phá sản như thế này, với kinh nghiệm từng cứu sống không ít dự án tưởng chừng vô vọng, cô tuyệt đối không bó tay chịu trận.
"Được, nếu đã xuyên không đến đây rồi, không chỉ nằm yên hưởng phúc suông được nữa, mà phải tự tay tạo ra 'phúc' để hưởng mới đúng." Cô tự nhủ, ánh mắt lấp lánh tia sáng của một chiến lược gia đang lên kế hoạch cho một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục.
Nhưng trước khi bắt tay vào "đại nghiệp cứu vãn gia tộc", Tô Nhã cũng không quên dành thời gian để "làm quen" kỹ hơn với thân thể mới của mình. Cô đứng trước gương, thử nhiều biểu cảm khác nhau, cố gắng tìm hiểu xem cơ mặt của Cố Vân Tịch có khác gì so với gương mặt "công sở" quen thuộc của mình hay không.
"Ơ, cười thế này có bị gọi là 'cười đểu' không nhỉ? Thôi để ta thử kiểu cười 'thục nữ hiền hòa' xem sao." Cô lẩm bẩm, nhăn nhó thử vài kiểu cười trước gương, khiến Tiểu Đào đứng ngoài cửa nhìn vào không khỏi hoảng hốt, tưởng tiểu thư nhà mình bị tà ma nhập.
"Tiểu... tiểu thư, người có cần nô tỳ mời thầy pháp đến xem không ạ?" Tiểu Đào hỏi, giọng run rẩy.
"Không cần, không cần, ta chỉ đang... luyện tập biểu cảm thôi." Tô Nhã xua tay, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường nhất có thể.
Sau khi "làm quen" xong với gương mặt mới, Tô Nhã bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn về hoàn cảnh gia đình, các mối quan hệ xã giao mà Cố Vân Tịch (bản gốc) đã xây dựng — hay đúng hơn là đã phá hủy — trong suốt mười bảy năm qua. Ký ức cho cô biết, ngoài mẹ ruột và cha, Cố gia còn có một người dì họ xa — Cố di nương, vốn là thiếp thứ hai của Cố Đại Nhân, luôn có ý đồ muốn con trai mình (em trai cùng cha khác mẹ của Vân Tịch) được thừa kế danh phận đích tử thay vì để yên cho dòng chính thất.
"À, hóa ra không chỉ có drama tình cảm ngoài xã hội, mà ngay trong nhà cũng có drama nội bộ luôn à? Kiểu này chẳng khác gì công ty gia đình có tranh chấp cổ phần giữa vợ cả vợ hai gì cả." Tô Nhã thở dài, trong lòng thầm nhủ phải cẩn trọng hơn nữa với mọi mối quan hệ trong phủ, không thể chỉ dựa vào ký ức mơ hồ của "chủ cũ" mà tin tưởng mù quáng bất kỳ ai.
Cô cũng nhanh chóng nhận ra, để có thể thực hiện kế hoạch kinh doanh của mình một cách suôn sẻ, cô cần phải có được sự tin tưởng, ủng hộ tuyệt đối từ cha mẹ, tránh để những người trong nội bộ gia đình có cơ hội gièm pha, phá hoại. Vì vậy, trong vài ngày tiếp theo, thay vì vội vàng bắt tay vào kinh doanh ngay, Tô Nhã quyết định dành thời gian để "tu dưỡng hình ảnh" — trở thành một người con gái ngoan hiền, biết quan tâm, chăm sóc gia đình, để dần dần xóa bỏ ấn tượng "đại tiểu thư ngang ngược" mà mọi người vẫn có về Cố Vân Tịch.
Cô học cách pha trà đúng kiểu, luyện lại chữ viết (vì chữ viết của Cố Vân Tịch bản gốc, theo ký ức, khá là "khó đọc" do tính khí nóng nảy, viết ẩu), thậm chí còn mày mò lại các quy tắc lễ nghi cơ bản của một tiểu thư khuê các thời cổ đại — dù trong lòng không ít lần thầm than thở về độ rườm rà, phức tạp của những quy tắc này so với cuộc sống hiện đại "thoải mái" mà cô từng quen thuộc.
"Ây da, sao ở đây lại có nhiều quy tắc thế này? Ngồi cũng phải đúng tư thế, đi cũng phải đúng dáng, ăn cũng phải đúng cách... Thời hiện đại chỉ cần không dùng điện thoại trên bàn ăn là được coi là lịch sự lắm rồi." Cô than thở với Tiểu Đào trong một buổi học lễ nghi, khiến cô nha hoàn không hiểu gì nhưng vẫn gật gù ra vẻ đồng cảm.
Sau khoảng một tuần "tu dưỡng hình ảnh", Tô Nhã bắt đầu nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của mọi người trong phủ đối với mình. Từ những ánh mắt dè dặt, có phần sợ hãi ban đầu, các nha hoàn, quản gia dần dần trở nên thoải mái, thân thiện hơn khi tiếp xúc với cô, thậm chí một số người còn chủ động đến hỏi thăm, trò chuyện, điều mà trước đây gần như không bao giờ xảy ra với "tiểu thư nóng nảy" Cố Vân Tịch.
"Có vẻ như, chiến lược 'tái định vị thương hiệu cá nhân' của ta đang phát huy hiệu quả tốt." Tô Nhã hài lòng nhận xét, trong lòng thầm cảm ơn những kỹ năng "xây dựng hình ảnh chuyên nghiệp" mà mình đã học được từ các khóa đào tạo nhân sự ở kiếp trước.