Sau khi xác định rõ tình hình tài chính bi đát của Cố gia, Tô Nhã bắt đầu vận dụng toàn bộ kiến thức kinh doanh, marketing mà mình đã tích lũy được ở kiếp trước để tìm cách cứu vãn tình thế, với tiêu chí rõ ràng: kiếm tiền nhanh, ít rủi ro, và quan trọng nhất — không dính dáng đến bất kỳ nhân vật chính diện hay phản diện nào trong cốt truyện gốc.
Cô nhớ, thời đại cổ trang này đang trong giai đoạn kinh tế thị trường sơ khai, hàng hóa còn khá đơn điệu, người dân chưa có nhiều lựa chọn về ẩm thực, thời trang. Với vốn kiến thức về marketing hiện đại, cô nhanh chóng nghĩ ra một loạt ý tưởng kinh doanh khả thi.
"Tiểu Đào, ngươi đi tìm cho ta đầu bếp giỏi nhất trong phủ, ta có một công thức món ăn mới muốn thử nghiệm." Tô Nhã ra lệnh, giọng điệu đầy tự tin.
Món ăn mà cô nghĩ đến chính là món trà sữa trân châu — một sản phẩm "xuyên thời gian" hoàn hảo, nguyên liệu đơn giản, dễ chế biến, lại có hương vị mới lạ, độc đáo chưa từng xuất hiện ở thời đại này, chắc chắn sẽ gây sốt.
Sau vài lần thử nghiệm thất bại vì bột năng thời cổ đại chất lượng không đồng đều, cuối cùng Tô Nhã cũng cho ra được một mẻ trân châu ưng ý, kết hợp với trà sữa pha từ sữa dê tươi và trà thơm, tạo nên một thức uống thơm ngon, lạ miệng.
Cô cho người dựng một sạp nhỏ ngay trước cổng phủ Cố gia, bán thức uống mới lạ này với giá phải chăng, đồng thời cũng khéo léo thiết kế bao bì bắt mắt bằng những chiếc ống tre nhỏ xinh, dán nhãn "Tuyết Nhũ Trân Châu Ẩm" viết bằng thư pháp đẹp mắt.
Ngày đầu tiên khai trương, sạp hàng nhỏ của Tô Nhã thu hút sự chú ý của không ít người qua đường vì hương thơm đặc biệt cùng cách trình bày mới lạ, nhưng doanh thu vẫn chưa thực sự bùng nổ như cô kỳ vọng.
"Hừm, có lẽ cần phải có chiến dịch marketing bài bản hơn." Tô Nhã lẩm bẩm, trong đầu nhanh chóng nghĩ ra chiêu "KOL thời cổ đại" — mời những vị công tử, tiểu thư nổi tiếng trong kinh thành đến dùng thử miễn phí, đổi lại họ sẽ giúp lan truyền tiếng tăm cho sạp trà sữa.
Và đây chính là lúc câu chuyện dở khóc dở cười bắt đầu.
Vào một buổi chiều, khi Tô Nhã đang đích thân đứng bán hàng tại sạp (vì cô cho rằng, để hiểu rõ khách hàng, người sáng lập phải trực tiếp lăn xả vào thực tế — một triết lý "customer-centric" mà cô học được từ vô số buổi đào tạo doanh nghiệp ở kiếp trước), một đoàn xe ngựa sang trọng bất ngờ dừng lại ngay trước sạp hàng nhỏ bé của cô.
Từ trên xe bước xuống một thanh niên cao ráo, khí chất lạnh lùng, mặc y phục màu đen thêu chỉ bạc tinh xảo, ánh mắt sắc bén quét qua sạp hàng với vẻ không mấy hứng thú.
"Đây là cái gì vậy?" Người thanh niên hỏi, giọng điệu lạnh nhạt, ánh mắt nhìn chiếc ống tre đựng trà sữa như đang nhìn một vật thể lạ từ hành tinh khác.
Tô Nhã, với bản năng "chốt sale" đã ăn sâu vào máu, lập tức chuyển sang chế độ tư vấn khách hàng chuyên nghiệp: "Công tử, đây là 'Tuyết Nhũ Trân Châu Ẩm' — thức uống độc quyền do chính ta sáng chế, vị ngọt thanh của sữa dê hòa quyện cùng trà thơm, cùng những viên trân châu dai dai đặc biệt, đảm bảo công tử uống một lần là nhớ mãi không quên. Hôm nay khai trương, mua một tặng một, công tử có muốn thử không ạ?"
Người thanh niên — không ai khác chính là Tiêu Dịch Trần, con trai thứ của Tiêu Vương gia, một trong những nhân vật quyền lực bậc nhất kinh thành, đồng thời (dù Tô Nhã chưa biết) cũng chính là nam chính chưa xuất hiện chính thức trong nguyên tác mà cô từng đọc — nhíu mày nhìn cô gái trước mặt với thái độ bán hàng nhiệt tình một cách kỳ lạ, hoàn toàn không giống bất kỳ tiểu thư khuê các nào mà hắn từng gặp qua.
"Ngươi là tiểu thư nhà nào mà lại đích thân ra đây bán hàng rong như vậy?" Hắn hỏi, trong giọng nói có chút tò mò hiếm hoi.
"Ta là Cố Vân Tịch, đại tiểu thư Cố gia. Còn về việc tự tay kinh doanh, công tử à, tiền tự mình kiếm được mới tiêu thoải mái, ngồi không chờ nhà cấp tiền tiêu vặt thì chán chết." Tô Nhã đáp, tay vẫn thoăn thoắt pha chế thêm một ly trà sữa mới, thái độ tự nhiên như đang trả lời một câu hỏi hết sức bình thường.
Tiêu Dịch Trần khẽ nhướng mày. Hắn đã nghe qua danh tiếng của Cố Vân Tịch — đại tiểu thư nổi tiếng ngang ngược, kiêu căng của Cố gia đang sa sút, thường xuyên gây chuyện thị phi trong các buổi tiệc tùng của giới quý tộc kinh thành. Nhưng cô gái trước mặt hắn lúc này lại hoàn toàn khác biệt — vui vẻ, hoạt bát, còn có phần... thú vị đến kỳ lạ.
"Được, ta thử xem." Hắn nói, nhận lấy ly trà sữa từ tay Tô Nhã.
Ngụm đầu tiên, Tiêu Dịch Trần khẽ sững người trước hương vị lạ lẫm nhưng vô cùng hấp dẫn này. Những viên trân châu dai dai, ngọt bùi khi nhai trong miệng tạo cảm giác thú vị chưa từng có, kết hợp với vị trà thơm béo ngậy của sữa dê, khiến hắn — một người vốn kén ăn, khó tính bậc nhất kinh thành — cũng phải gật gù công nhận.
"Không tệ." Hắn nhận xét, dù chỉ vỏn vẹn hai chữ nhưng đối với người vốn kiệm lời như Tiêu Dịch Trần, đây đã là một lời khen hiếm có.
"Đương nhiên rồi, đây là công thức độc quyền của ta mà. Công tử có muốn mua thêm vài ống mang về không? Ta có chương trình 'mua mười tặng một', còn có thể đặt hàng theo lô lớn để công tử mang về vương phủ đãi khách nữa." Tô Nhã tiếp tục "chốt đơn" một cách nhiệt tình, hoàn toàn quên mất rằng mình đang đứng trước một trong những nhân vật quyền lực nhất kinh thành.
Tiêu Dịch Trần nhìn cô gái trước mặt, trong lòng dấy lên một cảm giác thích thú hiếm có. Từ nhỏ đến lớn, hắn tiếp xúc với vô số tiểu thư khuê các, ai nấy đều e dè, khép nép trước hắn vì thân phận cao quý, nhưng cô gái này lại hoàn toàn không có chút sợ hãi nào, thậm chí còn "chèo kéo" hắn mua hàng một cách tự nhiên như đang nói chuyện với bạn bè thân thiết.
"Được, ta lấy hai mươi ống, mang về vương phủ cho phụ vương và các huynh đệ nếm thử." Hắn quyết định, một phần vì thực sự thấy món đồ uống này ngon miệng, một phần vì muốn xem thử, cô gái kỳ lạ này còn có thể làm ra những trò gì thú vị nữa.
Tô Nhã reo lên đầy phấn khích trong lòng — đơn hàng đầu tiên lớn như vậy, không ngờ chiến lược "KOL vô tình" của mình lại thành công ngoài mong đợi. Cô nhanh chóng đóng gói hàng, không quên tặng kèm thêm vài ống miễn phí như một chiêu "chăm sóc khách hàng VIP".
Trong lúc đóng gói, cô cũng không quên tranh thủ hỏi thăm: "Công tử là người ở đâu vậy? Nhìn xe ngựa sang trọng thế này, chắc không phải người thường."
Tiêu Dịch Trần khẽ nhếch môi, không trả lời trực tiếp mà chỉ nói: "Ngươi cứ coi ta là một vị khách hàng bình thường là được."
Sau khi đoàn xe ngựa rời đi, Tô Nhã đứng nhìn theo, trong lòng có chút tò mò về vị công tử bí ẩn kia, nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, tự nhắc nhở bản thân: "Không được, kế hoạch của ta là tránh xa mọi drama tình cảm, chỉ tập trung kiếm tiền, cứu vãn gia tộc thôi. Công tử đẹp trai giàu có kia chắc chắn có liên quan đến cốt truyện chính, tránh xa là thượng sách."
Nhưng đời đâu như là mơ. Chỉ vài ngày sau, tin tức về "Tuyết Nhũ Trân Châu Ẩm" lan truyền khắp kinh thành, một phần lớn nhờ vào việc chính Tiêu Vương gia sau khi nếm thử cũng tấm tắc khen ngợi, còn đặt thêm số lượng lớn để dùng trong các buổi tiệc chiêu đãi quan khách. Sạp hàng nhỏ của Tô Nhã nhanh chóng trở thành một trong những địa điểm được bàn tán nhiều nhất kinh thành, doanh thu tăng vọt đến mức cô phải thuê thêm người phụ giúp mới kịp phục vụ lượng khách đông đảo.
"Ha ha, cuối cùng cũng có tiền rồi! Kế hoạch cứu vãn Cố gia của ta thành công bước đầu!" Tô Nhã hào hứng đếm số bạc thu được sau một ngày buôn bán, trong lòng tràn đầy niềm vui của một doanh nhân khởi nghiệp thành công lần đầu tiên trong đời (thực ra là hai đời).
Nhưng cô không hề biết rằng, chính vì sự nổi tiếng bất ngờ này, cô đã vô tình lọt vào tầm ngắm của không ít kẻ có dã tâm trong kinh thành, những kẻ vốn đang tìm cách hãm hại Cố gia để thôn tính những tài sản còn sót lại, đồng thời cũng chính thức bước chân vào quỹ đạo của Tiêu Dịch Trần — người mà từ sau lần gặp gỡ dở khóc dở cười này, đã bắt đầu để tâm, tìm cớ ghé qua sạp trà sữa nhỏ bé ấy nhiều hơn một lần.
Ba ngày sau lần gặp gỡ đầu tiên, Tiêu Dịch Trần lại xuất hiện, lần này không đi cùng đoàn xe ngựa hoành tráng như trước mà chỉ mặc thường phục giản dị, đi bộ đến sạp hàng như một vị khách bình thường. Tô Nhã, đang bận rộn pha chế cho một dãy khách hàng xếp hàng dài, thoáng liếc thấy hắn nhưng cũng không có thời gian để ý nhiều, chỉ vẫy tay ra hiệu chờ đợi.
"Công tử đợi chút nhé, hôm nay đông khách quá!" Cô nói, tay vẫn thoăn thoắt lắc bình trà sữa.
Tiêu Dịch Trần đứng lặng lẽ xếp hàng như bao người khác, trong lòng có chút ngạc nhiên trước cảnh tượng này — chưa từng có ai dám để hắn phải "xếp hàng chờ đợi" như một người bình thường, nhưng kỳ lạ thay, hắn lại không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn có phần thích thú quan sát cách Tô Nhã xử lý khéo léo với từng vị khách, từ những đứa trẻ con nhà nghèo chỉ đủ tiền mua một ly nhỏ, đến các vị phu nhân giàu có yêu cầu đủ thứ điều chỉnh về độ ngọt, độ đá.
Khi đến lượt mình, Tiêu Dịch Trần khẽ hắng giọng: "Ta muốn order thêm vài loại mới."
"'Order' là gì vậy công tử?" Tô Nhã giật mình, nhận ra mình lại "lỡ lời" dùng một từ tiếng Anh xen vào lúc trò chuyện với Tiêu Dịch Trần những ngày trước, không ngờ hắn lại nhớ và học theo dùng lại.
"Là ngươi dạy ta đó, nói là 'muốn mua thêm gì thì cứ order'." Tiêu Dịch Trần đáp, tỉnh bơ, khiến Tô Nhã không khỏi bật cười vì độ "học lỏm" nhanh nhạy của vị công tử này.
Cuộc trò chuyện giữa hai người, từ những câu chuyện xoay quanh trà sữa, dần dần mở rộng sang nhiều chủ đề khác — từ tình hình buôn bán trong kinh thành, những khó khăn mà các thương nhân nhỏ lẻ thường gặp phải, đến cả những câu chuyện phiếm về cuộc sống thường ngày. Tô Nhã nhận ra, Tiêu Dịch Trần, dù bên ngoài luôn tỏ ra lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng thực chất lại có một sự tò mò, ham học hỏi hiếm có, luôn đặt ra những câu hỏi thẳng thắn, đôi khi ngây ngô đến buồn cười về những "khái niệm mới lạ" mà cô vô tình nhắc đến.
Trong khi đó, việc kinh doanh của Tô Nhã tiếp tục phát triển mạnh mẽ. Cô quyết định mở rộng thêm dòng sản phẩm, không chỉ dừng lại ở trà sữa mà còn thử nghiệm thêm các loại bánh ngọt kiểu mới, kết hợp giữa kỹ thuật làm bánh truyền thống của thời đại này với những công thức "hiện đại" mà cô còn nhớ được — như bánh bông lan mềm xốp, hay bánh quy giòn tan với nhiều hương vị khác nhau.
"Tiểu thư, các sản phẩm mới của người bán chạy quá, hôm nay chưa đến trưa đã hết veo rồi ạ!" Tiểu Đào báo cáo, giọng điệu đầy phấn khích khi thấy cửa hàng ngày càng đông khách.
"Tốt lắm, vậy chúng ta cần phải tính đến việc mở rộng quy mô sản xuất rồi. Ngươi đi tìm thêm vài người thợ làm bánh lành nghề, ta sẽ đào tạo họ theo công thức của mình." Tô Nhã chỉ đạo, phong thái tự tin, quyết đoán của một CEO đang điều hành một startup đang trên đà tăng trưởng thần tốc.
Với số tiền thu được ngày càng nhiều, Tô Nhã bắt đầu âm thầm trả dần các khoản nợ của Cố gia, đồng thời cũng trích một phần để đầu tư vào việc sửa sang lại một số khu vực trong phủ đã xuống cấp theo thời gian, khiến Cố Đại Nhân và Cố phu nhân không khỏi kinh ngạc trước sự thay đổi nhanh chóng, tích cực trong cả tính cách lẫn năng lực của con gái mình.
"Con thực sự đã thay đổi quá nhiều, cha mẹ thật sự rất tự hào về con." Cố Đại Nhân nói trong một bữa cơm gia đình, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương, ấm áp mà trước đây ông ít khi thể hiện ra ngoài vì tính cách vốn dĩ khá nghiêm khắc, kiệm lời.
Tô Nhã mỉm cười, trong lòng cảm thấy ấm áp trước tình cảm chân thành của gia đình mới này, đồng thời cũng thầm nhủ, dù xuất phát điểm ban đầu chỉ là muốn "nằm yên hưởng phúc", nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy một mục đích sống ý nghĩa hơn nhiều — không chỉ là tồn tại qua ngày, mà là thực sự xây dựng, vun đắp cho những người thân yêu xung quanh mình.