Công việc kinh doanh trà sữa của Tô Nhã ngày càng phát đạt, đến mức cô quyết định mở rộng quy mô, thuê một cửa hàng nhỏ ngay trong khu phố sầm uất nhất kinh thành thay vì chỉ bán ở sạp trước cổng phủ. Số tiền kiếm được, cô dùng để âm thầm trả bớt một phần nợ nần của Cố gia, đồng thời cũng bắt đầu đầu tư vào một vài lĩnh vực kinh doanh khác mà cô nhận thấy có tiềm năng — như mở xưởng nhuộm vải với màu sắc mới lạ, hay cải tiến công thức làm bánh ngọt theo phong cách "bánh kem hiện đại" thu nhỏ.
Nhưng đúng như câu "tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa", chính vì sự nổi tiếng ngày càng tăng, Tô Nhã bắt đầu thu hút sự chú ý của Lâm Tiểu Nhu — nữ chính chính hiệu của cốt truyện gốc, hiện đang là tiểu thiếp mới được sủng ái của Tứ công tử nhà họ Vệ, một trong bốn đại hào môn thế gia còn lại đang trên đà phát triển mạnh mẽ.
Theo trí nhớ của Tô Nhã về cốt truyện gốc, Lâm Tiểu Nhu là một cô gái xuất thân nghèo khó nhưng sở hữu vẻ ngoài yếu đuối, đáng thương, luôn khiến người khác động lòng trắc ẩn, đồng thời cũng có trí tuệ hơn người, biết cách lấy lòng những nhân vật quan trọng để từng bước leo lên vị trí cao trong xã hội. Trong nguyên tác, đây chính là nữ chính chính diện mà độc giả luôn cổ vũ, nhưng dưới góc nhìn "từng trải" của một dân văn phòng như Tô Nhã, cô lại cảm thấy nhân vật này có phần... hơi giả tạo.
Một buổi chiều, khi Tô Nhã đang kiểm tra sổ sách tại cửa hàng trà sữa mới mở, Lâm Tiểu Nhu bất ngờ xuất hiện, dẫn theo vài nha hoàn, ánh mắt yếu đuối nhìn Tô Nhã với vẻ e dè.
"Cố tiểu thư, muội nghe nói tỷ tỷ mở cửa hàng buôn bán ở đây, đặc biệt đến xem thử. Không ngờ, tỷ tỷ tài giỏi như vậy." Lâm Tiểu Nhu nói, giọng điệu nhỏ nhẹ, có phần rụt rè.
Tô Nhã nhìn cô gái trước mặt, trong lòng thầm cảnh giác. Cô nhớ, trong cốt truyện gốc, đây chính là màn mở đầu cho hàng loạt "hiểu lầm được dàn dựng" mà Cố Vân Tịch (bản gốc) đã rơi vào bẫy, dẫn đến việc liên tục công khai gây sự, hãm hại Lâm Tiểu Nhu trước mặt nhiều người, cuối cùng tự chuốc lấy tai họa cho bản thân.
"Đúng vậy, ta buôn bán chút để kiếm thêm thu nhập thôi, có gì đâu mà tài giỏi. Muội muội đến đây có chuyện gì không?" Tô Nhã đáp, giọng điệu thân thiện nhưng cũng giữ khoảng cách hợp lý, tuyệt đối không để lộ bất kỳ dấu hiệu thù địch nào — nguyên tắc "không dây vào drama" mà cô đã tự đặt ra ngay từ đầu.
Lâm Tiểu Nhu có chút bất ngờ trước thái độ bình thản, không hề có chút ghen ghét, đố kỵ như những gì cô đã nghe đồn về Cố Vân Tịch trước đây. Cô hơi lúng túng một lúc, rồi mới tiếp tục: "Muội chỉ là... nghe nói tỷ tỷ và Tiêu công tử dạo này có vẻ thân thiết, muội chỉ muốn nhắc nhở tỷ tỷ một chút, Tiêu công tử là người..."
"Là người gì cơ?" Tô Nhã hỏi lại, trong lòng thầm nghĩ: "À, đây chắc là màn 'giả vờ tốt bụng cảnh báo nhưng thực chất là khiêu khích, gây hiểu lầm' kinh điển trong truyện ngôn tình drama đây mà. Ta đọc truyện nhiều, biết ngay cái combo này."
"Muội chỉ nghe nói, Tiêu công tử vốn đã có hôn ước với một vị tiểu thư khác từ nhỏ, muội sợ tỷ tỷ không biết mà bị tổn thương thôi." Lâm Tiểu Nhu nói, ánh mắt lộ vẻ thương cảm giả tạo (mà chỉ có Tô Nhã với "con mắt từng đọc trăm bộ ngôn tình" mới nhận ra).
Tô Nhã trong lòng buồn cười không thôi. Không ngờ nữ chính chính diện mà cô từng đọc, ngoài đời thực (à không, tiểu thuyết thực) lại "diễn" như vậy. Nhưng cô cũng không nổi giận hay phản ứng thái quá như phiên bản gốc của Cố Vân Tịch, mà chỉ cười nhẹ nhàng, đáp lại một cách vô cùng "chuyên nghiệp".
"Đa tạ muội muội quan tâm, nhưng ta với Tiêu công tử chỉ là quan hệ mua bán bình thường thôi, công tử ấy thích uống trà sữa của ta nên hay ghé qua mua, không có gì đáng để hiểu lầm cả. Với lại, chuyện hôn nhân của công tử ấy, ta cũng không có ý định can thiệp hay tranh giành gì đâu, muội yên tâm." Tô Nhã đáp, giọng điệu thản nhiên như đang giải thích một điều khoản hợp đồng rõ ràng, minh bạch.
Câu trả lời "quá đỗi bình thản, không hề ghen tuông" này khiến Lâm Tiểu Nhu không khỏi hơi sững người, kế hoạch "khiêu khích nhẹ để tạo drama" của cô ta hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi thái độ "không hứng thú tham gia" của Tô Nhã.
"Vậy... vậy tỷ tỷ không giận muội chứ?" Lâm Tiểu Nhu hỏi, có chút bối rối vì kịch bản không diễn ra như dự tính.
"Giận gì đâu, muội tốt bụng nhắc nhở ta mà. À, muội có muốn thử trà sữa mới không, hôm nay ta mới ra mắt vị trà đào cam sả đó, ngon lắm." Tô Nhã nói, tiện tay rót cho Lâm Tiểu Nhu một ly, thái độ nhiệt tình như đang mời một vị khách hàng tiềm năng bình thường.
Lâm Tiểu Nhu cầm ly trà sữa trong tay, trong lòng có chút ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rõ ràng, theo những gì cô nghe đồn, Cố Vân Tịch phải là kiểu người ghen tuông, hung dữ, sẵn sàng gây sự ngay lập tức khi nghe thấy tên mình được nhắc đến cùng bất kỳ công tử nào cô ta để ý, sao hôm nay lại "chill" đến mức khó hiểu như vậy?
Sự việc này, tưởng chừng như đã kết thúc êm đẹp, nhưng lại vô tình gây ra một hiệu ứng ngược hoàn toàn không nằm trong kế hoạch "tránh xa drama" của Tô Nhã. Đúng lúc đó, Tiêu Dịch Trần — người đang trên đường đến cửa hàng trà sữa để "kiểm tra chất lượng sản phẩm" (thực chất là muốn gặp Tô Nhã) như thường lệ những ngày gần đây, tình cờ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ xa.
Hắn thấy Lâm Tiểu Nhu — người mà hắn biết rõ là tiểu thiếp của Vệ Tứ công tử, đang đứng nói chuyện với Tô Nhã, tay cầm ly trà sữa, còn Tô Nhã thì tươi cười niềm nở như đang giới thiệu sản phẩm. Trong lòng Tiêu Dịch Trần bất giác dấy lên một cảm giác khó chịu mơ hồ mà chính hắn cũng không hiểu rõ nguyên nhân.
"Không ngờ, Cố tiểu thư còn quen biết cả tiểu thiếp của Vệ gia." Hắn nói, giọng điệu có chút lạnh nhạt hơn thường lệ khi bước đến gần, khiến cả Tô Nhã lẫn Lâm Tiểu Nhu đều giật mình quay lại.
"Tiêu công tử, công tử đến đúng lúc rồi, hôm nay có vị trà mới đó, để ta rót cho công tử thử." Tô Nhã, hoàn toàn không nhận ra sắc thái cảm xúc phức tạp trong giọng nói của Tiêu Dịch Trần, vẫn hồn nhiên chuyển sang chế độ "phục vụ khách hàng" như bình thường.
Lâm Tiểu Nhu, sau khi nhận ra người vừa đến chính là Tiêu Dịch Trần — một trong những nhân vật quyền lực mà cô cũng đang có ý định "networking" để mở rộng thế lực cho Vệ gia trong tương lai, vội vàng hành lễ, ánh mắt lại thoáng qua vẻ toan tính khó nhận ra.
"Tiện thiếp Lâm thị, tham kiến Tiêu công tử." Cô nói, giọng điệu nhu mì, e dè đúng chuẩn "bạch liên hoa" mà cô vẫn luôn thể hiện trước mặt người khác.
Tiêu Dịch Trần chỉ khẽ gật đầu đáp lễ, ánh mắt không mấy mặn mà, rồi nhanh chóng chuyển sự chú ý về phía Tô Nhã: "Ngươi và nàng ta quen biết nhau à?"
"Không hẳn là quen, chỉ là muội ấy đến mua trà sữa thôi, khách hàng của ta mà." Tô Nhã đáp, hoàn toàn thành thật, trong lòng thầm nghĩ: "Ơ, sao công tử này hôm nay có vẻ hỏi nhiều thế nhỉ, bình thường có mua hàng xong là đi luôn mà."
Lâm Tiểu Nhu đứng nhìn cuộc đối thoại "tự nhiên đến khó hiểu" giữa hai người, trong lòng bắt đầu có một dự cảm kỳ lạ — dường như, vị Cố tiểu thư này hoàn toàn không nằm trong "kịch bản" mà cô vẫn quen thuộc khi đối phó với các nữ phụ phản diện khác trong giới quý tộc kinh thành. Cô ta không ghen tuông, không đố kỵ, thậm chí còn có phần... vô tư đến mức khiến người khác khó lòng tìm được cớ để gây khó dễ.
"Vậy tiện thiếp xin phép cáo lui trước." Lâm Tiểu Nhu nói, rồi vội vàng rời đi, trong lòng không khỏi suy nghĩ về cách tiếp cận "Cố Vân Tịch phiên bản mới" này trong tương lai.
Sau khi Lâm Tiểu Nhu rời đi, Tiêu Dịch Trần nhìn Tô Nhã, ánh mắt có chút phức tạp: "Ngươi không thấy phiền khi nàng ta nhắc đến chuyện hôn ước của ta sao?"
Tô Nhã ngớ người: "Ơ, công tử nghe được cả đoạn đó à? À thì, chuyện hôn nhân của công tử là chuyện riêng của công tử, ta phiền làm gì? Ta chỉ quan tâm công tử có mua trà sữa của ta hay không thôi." Cô đáp, vô cùng thẳng thắn, thực dụng theo đúng tinh thần "khách hàng là thượng đế, drama tình cảm không liên quan gì đến doanh thu".
Câu trả lời này khiến Tiêu Dịch Trần không khỏi sững người trong giây lát, rồi bất giác bật cười — một nụ cười hiếm hoi mà rất ít người từng được chứng kiến từ vị công tử lạnh lùng, nghiêm nghị này.
"Ngươi quả thực là người thú vị nhất mà ta từng gặp." Hắn nói, ánh mắt nhìn cô mang theo một sự trân trọng, hứng thú chân thành, hoàn toàn khác biệt so với thái độ dửng dưng mà hắn vẫn luôn thể hiện trước mặt những tiểu thư khuê các khác trong kinh thành.
Sau sự việc đó, tin tức về cuộc "chạm mặt" giữa Tô Nhã và Lâm Tiểu Nhu, dù không có bất kỳ mâu thuẫn nào xảy ra, cũng nhanh chóng được một số người hầu cận chứng kiến truyền tai nhau, thêu dệt thành nhiều phiên bản khác nhau trong giới hạ nhân của các gia tộc quyền quý. Có người nói Cố tiểu thư đã "khai sáng", trở nên độ lượng, không còn ganh đua như trước; có người lại đồn đoán rằng cô đang âm thầm nuôi dưỡng một âm mưu thâm sâu hơn, chỉ là chưa ra tay mà thôi.
"Ây, người ta đồn linh tinh gì vậy trời. Ta chỉ đơn giản là không rảnh để dây vào chuyện thị phi thôi mà." Tô Nhã than thở khi nghe Tiểu Đào kể lại những lời đồn đại đang lan truyền, trong lòng vừa buồn cười vừa có chút bất lực trước sự "sáng tạo" của tin đồn trong giới thượng lưu thời cổ đại.
Vài ngày sau, cô lại có một cuộc chạm trán khác, lần này với chính vị hôn thê "trên danh nghĩa" cũ của Tiêu Dịch Trần mà Lâm Tiểu Nhu từng nhắc đến — tiểu thư Chu Nhược Y, con gái của một vị đại thần có tiếng trong triều. Khác với vẻ nhu mì, có phần toan tính của Lâm Tiểu Nhu, Chu Nhược Y lại là kiểu người thẳng thắn, bộc trực, không giấu diếm cảm xúc.
"Cố tiểu thư, ta nghe nói ngươi và Tiêu Thế tử dạo này thân thiết lắm. Ta chỉ muốn hỏi thẳng, ngươi có định gả cho hắn không?" Chu Nhược Y hỏi thẳng, không vòng vo, khiến Tô Nhã không khỏi bất ngờ trước phong cách "nói thẳng nói thật" hiếm có này giữa chốn quý tộc vốn quen với những lời lẽ ẩn ý, bóng gió.
"Ơ... chuyện này thì..." Tô Nhã lúng túng, chưa biết trả lời sao vì bản thân cô cũng chưa xác định rõ ràng mối quan hệ với Tiêu Dịch Trần lúc này.
"Ngươi đừng lo, ta không có ý định tranh giành gì với ngươi đâu. Thực ra, hôn ước đó là do cha mẹ hai bên tự ý sắp đặt từ nhỏ, cả ta lẫn Tiêu Thế tử đều chưa từng đồng ý, cũng chẳng có tình cảm gì với nhau cả. Ta chỉ tò mò thôi, vì thấy hắn dạo này có vẻ vui hơn hẳn, chắc là nhờ ngươi." Chu Nhược Y nói, giọng điệu thẳng thắn nhưng không hề có ác ý, thậm chí còn phảng phất một sự thân thiện bất ngờ.
Tô Nhã thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm cảm ơn vì gặp được một người thẳng thắn như vậy thay vì phải đối phó với những màn "đấu trí ẩn ý" mệt mỏi. Hai người sau đó có một cuộc trò chuyện khá thoải mái, thậm chí Chu Nhược Y còn tỏ ra hứng thú với việc kinh doanh trà sữa, ngỏ ý muốn hợp tác đầu tư mở thêm chi nhánh ở khu vực gần dinh thự nhà mình.
"Không ngờ, làm ăn buôn bán ở thời cổ đại này lại giúp ta có thêm được một người bạn thẳng thắn, dễ chịu như vậy." Tô Nhã thầm nghĩ sau khi Chu Nhược Y rời đi, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều so với những gì cô từng lo lắng về "vòng xoáy drama tình địch" mà mình luôn cố gắng né tránh.
Những sự kiện liên tiếp này, dù ban đầu khiến Tô Nhã có phần lo lắng vì tưởng mình sẽ bị cuốn vào những mâu thuẫn, ghen tuông vô nghĩa theo đúng "mô típ" quen thuộc của thể loại ngôn tình cung đấu, nhưng cuối cùng lại mang đến những kết quả hoàn toàn bất ngờ — không phải kẻ thù, mà là những mối quan hệ tốt đẹp, chân thành mà cô chưa từng dám mong đợi.
Sau khi kết thân với Chu Nhược Y, hai người thường xuyên hẹn nhau đi dạo phố, cùng nhau khám phá những món ăn ngon, những cửa hàng thú vị trong kinh thành. Chu Nhược Y, với tính cách bộc trực, thẳng thắn, trở thành người bạn tri kỷ hiếm có mà Tô Nhã có thể thoải mái chia sẻ mọi tâm tư, kể cả những suy nghĩ "kỳ lạ" mà cô không dám thổ lộ với ai khác.
"Đôi khi ta cảm thấy, cuộc sống ở đây thật khác biệt so với những gì ta từng tưởng tượng." Tô Nhã nói, trong một lần cùng Chu Nhược Y ngồi nhâm nhi trà sữa tại cửa hàng.
"Khác biệt như thế nào?" Chu Nhược Y tò mò hỏi.
"À, ý ta là... nhiều quy tắc, lễ nghi phức tạp quá, đôi khi khiến ta cảm thấy ngột ngạt." Tô Nhã chữa lại câu nói, không dám tiết lộ sự thật về nguồn gốc xuyên không của mình.
Chu Nhược Y gật đầu đồng cảm: "Ta cũng thường cảm thấy như vậy. Có lẽ vì thế mà ta thích cách ngươi sống — không quá câu nệ hình thức, luôn thẳng thắn, thực tế trong mọi việc. Đó là lý do ta muốn kết bạn với ngươi."
Cuộc trò chuyện này khiến Tô Nhã cảm thấy ấm áp, được thấu hiểu hơn bao giờ hết, dù người bạn mới của mình hoàn toàn không biết về bí mật xuyên không mà cô đang giấu kín.
Trong khi đó, công việc kinh doanh của Tô Nhã vẫn tiếp tục phát triển đều đặn. Cô bắt đầu để ý đến một cơ hội mới — việc mở rộng sang lĩnh vực sản xuất, phân phối giấy viết chất lượng cao, một mặt hàng mà cô nhận thấy vẫn còn khá đắt đỏ, khan hiếm đối với tầng lớp học sinh, thư sinh nghèo trong kinh thành.
"Nếu ta có thể tìm ra cách sản xuất giấy với chi phí thấp hơn mà vẫn đảm bảo chất lượng, sẽ giúp ích được rất nhiều cho những người có hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn muốn theo đuổi con đường học vấn." Cô suy nghĩ, trong lòng dần hình thành thêm một dự án kinh doanh mới, không chỉ vì lợi nhuận mà còn mang ý nghĩa xã hội sâu sắc.
Ý tưởng này, khi được chia sẻ với Tiêu Dịch Trần, cũng nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ phía hắn, người vốn luôn đánh giá cao những dự án kinh doanh có ý nghĩa nhân văn, đóng góp tích cực cho xã hội, chứ không đơn thuần chỉ chạy theo lợi nhuận.