Trong những tuần tiếp theo, Tiêu Dịch Trần trở thành khách hàng "trung thành" nhất của cửa hàng trà sữa, gần như ngày nào cũng ghé qua, đôi khi chỉ để mua một ly trà sữa rồi ngồi lại trò chuyện với Tô Nhã cả buổi chiều, khiến không ít nhân viên trong cửa hàng bắt đầu xì xào bàn tán về mối quan hệ đặc biệt này.
Tô Nhã, dù trong lòng vẫn luôn tự nhắc nhở bản thân về "nguyên tắc tránh xa drama tình cảm", nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, những cuộc trò chuyện với Tiêu Dịch Trần ngày càng trở nên thú vị, thoải mái hơn bất kỳ mối quan hệ nào khác mà cô từng có ở cả hai kiếp sống của mình. Khác với hình ảnh lạnh lùng, nghiêm nghị mà cả kinh thành vẫn đồn đại, Tiêu Dịch Trần khi ở bên cạnh cô lại có phần... ngốc nghếch một cách đáng yêu, thường xuyên hỏi những câu hỏi ngây ngô về những "khái niệm hiện đại" mà cô vô tình để lộ trong lúc trò chuyện.
"Ngươi nói, 'marketing' là gì vậy?" Một buổi chiều, khi đang ngồi cùng Tô Nhã tại một góc yên tĩnh trong cửa hàng, Tiêu Dịch Trần bất chợt hỏi, vì đã nghe cô nhắc đến từ này không dưới năm lần trong các cuộc trò chuyện trước đó.
Tô Nhã giật mình, nhận ra mình lại "lỡ miệng" để lộ thuật ngữ hiện đại. Cô nhanh trí chữa cháy: "À, đó là... một từ ta tự nghĩ ra, ý là cách để làm cho nhiều người biết đến và thích sản phẩm của mình ấy."
"Ngươi thông minh thật đấy, nghĩ ra được nhiều khái niệm mới lạ như vậy." Tiêu Dịch Trần nhận xét, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ chân thành, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ.
Tô Nhã thở phào nhẹ nhõm trong lòng, thầm nghĩ: "May quá, thời đại này chưa có khái niệm 'thuyết âm mưu xuyên không', chứ không chắc mình lộ tẩy lâu rồi."
Mối quan hệ giữa hai người cứ thế phát triển một cách tự nhiên, nhẹ nhàng qua từng buổi trò chuyện, từng ly trà sữa, cho đến một ngày, Tiêu Dịch Trần quyết định phải làm rõ tình cảm của mình.
Nhưng vấn đề là, vị công tử này, dù xuất chúng về mọi mặt — võ nghệ cao cường, mưu lược hơn người, được cả kinh thành nể sợ — lại hoàn toàn "gà mờ" trong chuyện bày tỏ tình cảm. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng có ý định thân thiết với bất kỳ nữ tử nào, nên khi phải đối mặt với cảm xúc mới lạ này, hắn hoàn toàn không biết phải xử lý ra sao.
Sau nhiều ngày trằn trọc suy nghĩ, cuối cùng Tiêu Dịch Trần quyết định áp dụng... chiến thuật quân sự vào việc tỏ tình, vì đây là lĩnh vực duy nhất hắn tự tin thành thạo.
Một buổi chiều, khi Tô Nhã đang kiểm kê hàng hóa trong kho của cửa hàng, Tiêu Dịch Trần xuất hiện với vẻ mặt nghiêm trọng khác thường, tay cầm theo một tấm bản đồ được vẽ tỉ mỉ.
"Ngươi... ngươi xem cái này." Hắn nói, giọng điệu có chút cứng nhắc, đưa tấm bản đồ cho Tô Nhã.
Tô Nhã ngơ ngác nhận lấy, mở ra xem, và không khỏi bật cười thành tiếng khi nhìn thấy nội dung bên trong — đó là một "sơ đồ chiến lược" được vẽ theo phong cách bản đồ quân sự, với các mũi tên, ký hiệu chỉ dẫn phức tạp, nhưng nội dung lại là... kế hoạch "tấn công trái tim" của Tô Nhã, được chia thành nhiều "giai đoạn tác chiến" cụ thể: "Giai đoạn 1: Xây dựng thiện cảm thông qua việc thường xuyên mua hàng", "Giai đoạn 2: Tăng cường tần suất tiếp xúc", "Giai đoạn 3: Bày tỏ tình cảm chính thức"...
"Công tử... đây là cái gì vậy?" Tô Nhã hỏi, cố gắng nín cười nhưng không thành công, vai run lên vì cười.
Tiêu Dịch Trần đứng đó, tai đỏ bừng — lần đầu tiên trong đời, vị công tử lạnh lùng, uy nghiêm bậc nhất kinh thành lại tỏ ra lúng túng đến vậy: "Ta... ta không biết cách tỏ tình như thế nào, nên nghĩ, dùng chiến lược quân sự chắc sẽ hiệu quả hơn. Bây giờ đang là 'Giai đoạn 3'."
Tô Nhã cười đến chảy cả nước mắt, trong lòng vừa buồn cười vừa cảm động trước sự chân thành, "ngốc nghếch một cách đáng yêu" hiếm có này của Tiêu Dịch Trần. Đây thực sự là lời tỏ tình "dở khóc dở cười" nhất mà cô từng nghe qua ở cả hai kiếp sống của mình.
"Vậy 'Giai đoạn 3' cụ thể là gì?" Cô hỏi, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc nhưng khóe miệng vẫn cong lên không kìm được.
Tiêu Dịch Trần hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị xung trận nơi sa trường, rồi nói một mạch: "Ta thích ngươi. Từ lần đầu tiên gặp ngươi bán trà sữa trước cổng phủ, ta đã thấy ngươi khác biệt so với tất cả những nữ tử ta từng gặp. Ngươi thông minh, hài hước, không hề sợ hãi hay nịnh nọt ta vì thân phận, luôn khiến ta cảm thấy thoải mái, vui vẻ mỗi khi ở bên cạnh. Ta muốn ngươi trở thành vương phi của ta."
Lời tỏ tình chân thành, dù có phần "quân sự hóa" đến buồn cười, nhưng lại khiến trái tim Tô Nhã không khỏi rung động mạnh mẽ. Cô nhìn vị công tử trước mặt — người đã kiên nhẫn "tác chiến" theo đúng kế hoạch để có được cơ hội bày tỏ tình cảm với mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả.
"Đợi đã, ngươi nói ngươi là... vương phủ nào cơ?" Tô Nhã bỗng khựng lại, nhận ra một chi tiết quan trọng mà mình đã bỏ sót suốt thời gian qua.
"Ta là Tiêu Dịch Trần, con trai thứ của Bắc Tĩnh Vương, hiện đang được phong làm Trấn Quốc Thế tử." Hắn đáp, có chút ngạc nhiên vì tưởng rằng Tô Nhã đã biết rõ thân phận của mình từ lâu.
"TRẤN QUỐC THẾ TỬ?!" Tô Nhã hét lên, trong đầu lập tức lục lại toàn bộ trí nhớ về cốt truyện gốc, và cô chợt nhận ra — nhân vật này chính là nam phụ số một trong nguyên tác, người ban đầu được sắp đặt sẽ trở thành "vệ sĩ trung thành thầm yêu nữ chính trong vô vọng", cuối cùng hy sinh để bảo vệ Lâm Tiểu Nhu trong một trận chiến đầy bi tráng!
"Ơ hay, vậy nếu ta đồng ý với công tử, chẳng phải sẽ làm đảo lộn hoàn toàn tuyến tình cảm trong cốt truyện gốc sao? Nam phụ số một không còn thầm yêu nữ chính nữa mà lại đi thích nữ phụ phản diện, đây... đây có phải bug nghiêm trọng của vũ trụ không?!" Tô Nhã lẩm bẩm, tay ôm đầu, hoàn toàn quên mất rằng Tiêu Dịch Trần vẫn đang đứng đó chờ đợi câu trả lời.
"Ngươi đang nói gì vậy? 'Cốt truyện gốc' là cái gì?" Tiêu Dịch Trần hỏi, trong lòng bắt đầu có chút lo lắng trước phản ứng kỳ lạ của Tô Nhã.
Tô Nhã giật mình nhận ra mình lại "lỡ lời", vội vàng lắc đầu xua tay: "Không có gì, không có gì, ta chỉ đang nghĩ ngợi vài chuyện thôi. À mà, công tử vừa nói gì? Muốn ta làm vương phi á?"
"Đúng vậy." Tiêu Dịch Trần đáp, ánh mắt kiên định nhìn cô, chờ đợi câu trả lời với một sự hồi hộp hiếm hoi.
Tô Nhã trầm ngâm suy nghĩ. Dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng về việc "làm đảo lộn cốt truyện" có thể mang lại hậu quả gì không lường trước được, nhưng khi nhìn vào ánh mắt chân thành, kiên định của Tiêu Dịch Trần, cô nhận ra, cảm xúc của mình dành cho hắn cũng đã lớn dần lên từ lúc nào không hay — từ những buổi trò chuyện vui vẻ, từ sự ngốc nghếch đáng yêu hiếm hoi mà hắn chỉ thể hiện trước mặt cô, từ cảm giác an toàn, thoải mái mỗi khi có hắn ở bên cạnh.
"Được, ta đồng ý." Cô đáp, cuối cùng cũng gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: "Kệ đi, cốt truyện gốc hay không cốt truyện gốc, đây là cuộc đời của TA, ta có quyền viết lại theo ý mình. Với lại, nam chính phụ gì đó, quan trọng là người thật lòng với mình là được."
Tiêu Dịch Trần nghe được câu trả lời, trong lòng dâng lên niềm vui sướng khó tả, hiếm khi nào vị công tử lạnh lùng này lại để lộ nụ cười rạng rỡ đến vậy trước mặt người khác.
"Vậy... bây giờ chúng ta phải làm gì tiếp theo?" Tiêu Dịch Trần hỏi, giọng điệu có chút lúng túng, rõ ràng "kế hoạch tác chiến" của hắn chỉ dừng lại ở "Giai đoạn 3: Bày tỏ tình cảm", chưa hề chuẩn bị cho "Giai đoạn 4" tiếp theo.
Tô Nhã bật cười: "Công tử, chuyện này không cần phải lên kế hoạch quân sự đâu. Bình thường thì, hai người thích nhau sẽ tìm hiểu nhau nhiều hơn, đi dạo, trò chuyện, rồi từ từ tiến đến hôn sự thôi."
"À, vậy có nghĩa là ta cần phải soạn thêm một bản 'Kế hoạch giai đoạn 4: Tìm hiểu sâu sắc' sao?" Tiêu Dịch Trần hỏi, hoàn toàn nghiêm túc, khiến Tô Nhã không nhịn được cười thêm lần nữa.
"Không cần đâu công tử, cứ tự nhiên là được rồi." Cô đáp, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ đây chính là điều đáng yêu nhất ở vị công tử này — dù mạnh mẽ, quyền uy đến đâu trong công việc, nhưng khi đối diện với tình cảm, hắn lại trở nên vụng về, chân thành đến mức khiến người khác không thể không rung động.
Tin tức về việc Tiêu Dịch Trần chính thức tỏ tình với Tô Nhã, dù cả hai đều cố gắng giữ kín, nhưng với "tốc độ ánh sáng" của tin đồn trong giới quý tộc kinh thành, chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày đã lan truyền đến tai không ít người, bao gồm cả chính Bắc Tĩnh Vương — cha của Tiêu Dịch Trần.
Một buổi chiều, Tiêu Dịch Trần được triệu về vương phủ để "nói chuyện" với phụ vương, trong lòng không khỏi lo lắng vì không biết cha mình sẽ phản ứng thế nào trước quyết định của mình.
"Nghe nói, con thích con gái nhà họ Cố?" Bắc Tĩnh Vương hỏi, giọng điệu nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tò mò.
"Đúng vậy, phụ vương. Con biết Cố gia hiện tại không còn hùng mạnh như trước, nhưng con thực sự yêu thích tính cách, tài năng của nàng ấy, không phải vì địa vị hay gia thế." Tiêu Dịch Trần đáp, giọng điệu kiên định, không hề né tránh.
Bắc Tĩnh Vương trầm ngâm một lúc, rồi bất ngờ mỉm cười: "Ta cũng đã nghe qua về vị Cố tiểu thư này. Nghe nói, nàng ta chính là người đã nghĩ ra loại thức uống 'trân châu ẩm' mà ta rất thích uống dạo gần đây. Một cô gái có thể tự tay gây dựng sự nghiệp, cứu vãn cả gia tộc đang trên đà sa sút, quả thực là người có tài năng, bản lĩnh hiếm có. Ta không phản đối."
Tiêu Dịch Trần nghe vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, không ngờ phụ vương mình lại dễ dàng chấp thuận đến vậy, thậm chí còn tỏ ra ấn tượng với Tô Nhã nhờ vào chính "đế chế trà sữa" mà cô đã gây dựng.
"Đa tạ phụ vương." Hắn nói, trong lòng tràn đầy niềm vui, vội vàng muốn báo tin vui này cho Tô Nhã ngay lập tức.
Khi nghe được tin Bắc Tĩnh Vương đã chấp thuận mối quan hệ của họ một cách dễ dàng như vậy, Tô Nhã không khỏi ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
"Ơ, hóa ra là nhờ trà sữa mà ta được chấp thuận làm con dâu à? Đây đúng là minh chứng sống động cho câu 'con đường đến trái tim là qua dạ dày', chỉ có điều lần này lại là 'con đường đến sự chấp thuận của bố chồng là qua trà sữa'." Tô Nhã cười lớn, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, hạnh phúc trước sự thuận lợi bất ngờ này.
Với sự chấp thuận của Bắc Tĩnh Vương, Tiêu Dịch Trần chính thức đến Cố phủ để dạm hỏi, theo đúng lễ nghi truyền thống. Buổi lễ dạm hỏi diễn ra trang trọng, với sự chứng kiến của cả hai bên gia đình, đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong mối quan hệ giữa Tô Nhã và Tiêu Dịch Trần.
Trong buổi lễ, Cố Đại Nhân không khỏi xúc động khi nhìn thấy con gái mình, từ một cô gái từng khiến ông đau đầu vì tính khí nóng nảy, giờ đây đã trở thành một người phụ nữ chín chắn, tài giỏi, được một trong những gia tộc quyền lực nhất kinh thành trọng vọng, mong muốn kết thân.
"Con đã làm cha thực sự tự hào." Ông nói với Tô Nhã sau buổi lễ, giọng điệu nghẹn ngào vì xúc động.
Tô Nhã ôm lấy cha, trong lòng cũng dâng lên cảm xúc khó tả. Dù ban đầu chỉ định "nằm yên hưởng phúc", nhưng giờ đây, khi nhìn lại toàn bộ hành trình đã qua, cô nhận ra, chính những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình mới là nền tảng vững chắc nhất cho hạnh phúc mà cô đang có được, chứ không phải là sự may mắn đơn thuần.
Sau buổi lễ dạm hỏi, hai gia đình bắt đầu bàn bạc về việc chuẩn bị cho hôn lễ chính thức, dự kiến sẽ được tổ chức sau khi mọi thủ tục cần thiết hoàn tất. Nhưng trước khi có thể yên tâm chuẩn bị cho ngày trọng đại này, Tô Nhã còn phải đối mặt với không ít thử thách khác đang chờ đợi phía trước.
Nhưng Tô Nhã không hề biết rằng, quyết định "làm đảo lộn cốt truyện" này của mình sẽ kéo theo một chuỗi phản ứng dây chuyền không ngờ tới, khiến cô — người vốn chỉ muốn "nằm yên hưởng phúc" — buộc phải dấn thân sâu hơn vào vòng xoáy cung đấu, tranh quyền đoạt lợi của giới thượng lưu kinh thành mà cô đã cố gắng tránh xa ngay từ đầu.