Tin tức về việc Trấn Quốc Thế tử Tiêu Dịch Trần công khai để ý đến Cố Vân Tịch — đại tiểu thư của một gia tộc đang sa sút — nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, gây ra không ít xôn xao, bàn tán trong giới quý tộc thượng lưu.
Nhiều gia tộc vốn có ý định gả con gái mình cho Tiêu Dịch Trần để củng cố thế lực, sau khi nghe tin này, không khỏi cảm thấy tức tối, ghen ghét. Trong số đó, đáng chú ý nhất chính là Vệ gia — gia tộc đang lên, có tiểu thư út tên Vệ Nhược Vy từ lâu đã thầm thương Tiêu Dịch Trần, luôn coi việc trở thành Thế tử phi là mục tiêu quan trọng nhất trong đời mình.
"Con nhỏ Cố Vân Tịch đó dựa vào cái gì mà có thể mê hoặc được Thế tử? Chẳng phải trước đây nó nổi tiếng ngang ngược, chỉ biết ăn chơi, gây sự sao? Sao giờ lại đột nhiên trở nên hấp dẫn Thế tử đến vậy?" Vệ Nhược Vy tức giận nói với nha hoàn thân cận, trong lòng dâng lên sự ghen tị mãnh liệt.
"Tiểu thư, nghe nói Cố tiểu thư dạo gần đây thay đổi hẳn tính cách, còn tự mình kinh doanh buôn bán, kiếm được không ít tiền, có lẽ vì vậy mà lọt vào mắt xanh của Thế tử." Nha hoàn đáp, cẩn thận dò xét thái độ của chủ nhân.
Vệ Nhược Vy nghiến răng, trong lòng bắt đầu nung nấu một kế hoạch để phá hoại mối quan hệ đang chớm nở giữa Tô Nhã và Tiêu Dịch Trần, quyết tâm giành lại vị trí mà cô ta cho rằng đáng lẽ phải thuộc về mình.
Trong khi đó, Tô Nhã hoàn toàn không hay biết về những âm mưu đang dần hình thành xung quanh mình, vẫn tiếp tục tập trung vào việc phát triển công việc kinh doanh cũng như dành thời gian tìm hiểu, vun đắp tình cảm với Tiêu Dịch Trần. Cô còn đang ấp ủ một kế hoạch kinh doanh mới — mở rộng chuỗi cửa hàng trà sữa ra các thành phố lân cận, đồng thời cũng nghiên cứu thêm một số sản phẩm mới như bánh trung thu kiểu cách tân, hứa hẹn sẽ mang lại nguồn thu lớn hơn nữa cho Cố gia.
Nhưng sóng gió thực sự bắt đầu ập đến khi Cố Đại Nhân — cha của Tô Nhã, trong một lần tham gia buổi thiết triều, vô tình bị cuốn vào một vụ việc tranh chấp chính trị giữa hai phe phái trong triều đình. Một vị quan lớn thuộc phe đối lập với Bắc Tĩnh Vương (cha của Tiêu Dịch Trần) đã tìm cách vu khống Cố Đại Nhân tội tham ô công quỹ, với ý đồ thực sự là muốn làm suy yếu thế lực của Bắc Tĩnh Vương thông qua việc gây khó dễ cho gia tộc mà con trai ông đang có ý định kết thân.
Tin tức này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào "kế hoạch nằm yên hưởng phúc" mà Tô Nhã đã cố gắng duy trì suốt thời gian qua.
"Cái gì? Phụ thân bị vu khống tham ô?" Tô Nhã kinh ngạc hỏi khi nghe tin từ Cố phu nhân đang khóc lóc thông báo, trong lòng dâng lên sự lo lắng tột độ.
"Đúng vậy, nghe nói có người tố cáo phụ thân con nhận hối lộ trong quá trình xử lý một vụ án dân sự năm ngoái, hiện tại đã bị đình chỉ chức vụ, chờ điều tra. Nếu tội danh này được xác nhận, cả gia tộc chúng ta sẽ bị liên lụy, có thể bị tịch thu toàn bộ gia sản, thậm chí..." Cố phu nhân nói, không dám nói hết câu vì quá sợ hãi trước hậu quả có thể xảy ra.
Tô Nhã hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh để suy nghĩ thấu đáo. Cô biết, đây rõ ràng là một âm mưu chính trị có chủ đích, và với kinh nghiệm "sinh tồn nơi công sở đầy rẫy đấu đá nội bộ" ở kiếp trước, cô hiểu rõ, nếu không hành động nhanh chóng, khôn khéo, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
"Mẫu thân, người bình tĩnh lại đã. Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng ai là người đứng sau vụ vu khống này, đồng thời cũng cần thu thập đầy đủ bằng chứng để minh oan cho phụ thân." Tô Nhã nói, giọng điệu tuy vẫn còn lo lắng nhưng đã lấy lại được phần nào sự bình tĩnh, quyết đoán.
Cô lập tức cho người đi dò la tin tức, đồng thời cũng tìm cách liên hệ với Tiêu Dịch Trần để nhờ giúp đỡ, vì với thân phận, quyền lực của Bắc Tĩnh Vương phủ, chắc chắn sẽ có nhiều nguồn lực hữu ích trong việc điều tra làm rõ sự thật.
Khi nghe tin về sự việc, Tiêu Dịch Trần lập tức đến gặp Tô Nhã, ánh mắt đầy sự nghiêm túc, quan tâm: "Ta đã nghe chuyện rồi. Ngươi yên tâm, ta sẽ giúp ngươi điều tra rõ ràng, tuyệt đối không để phụ thân ngươi phải chịu oan uổng."
"Đa tạ công tử, nhưng ta cũng nghĩ, có lẽ chuyện này liên quan đến việc chúng ta công khai qua lại với nhau, có kẻ không muốn thấy chúng ta ở bên nhau nên mới bày ra âm mưu này để chia rẽ." Tô Nhã nói, ánh mắt đầy vẻ suy tư, phân tích tình huống một cách logic như đang giải quyết một case study phức tạp trong công việc.
Tiêu Dịch Trần gật đầu đồng tình, trong lòng cũng đã có những nghi ngờ tương tự: "Ta sẽ cho người điều tra kỹ lưỡng, xem ai là kẻ đứng sau vụ việc này."
Sau nhiều ngày điều tra ráo riết, kết hợp thông tin từ cả hai phía, cuối cùng họ cũng tìm ra manh mối quan trọng — chính là Vệ lão gia, cha của Vệ Nhược Vy, đã cấu kết với vị quan lớn kia để dàn dựng bằng chứng giả, vu khống Cố Đại Nhân, với mục đích vừa làm suy yếu thế lực chính trị mà Bắc Tĩnh Vương phủ có thể tận dụng thông qua Cố gia, vừa tạo cơ hội để con gái mình — Vệ Nhược Vy — có thể chen chân vào giữa mối quan hệ của Tô Nhã và Tiêu Dịch Trần.
"Không ngờ, chỉ vì chuyện tình cảm cỏn con mà bọn họ dám hãm hại cả một gia tộc như vậy." Tô Nhã nói, trong lòng vừa tức giận vừa không khỏi cảm thấy buồn cười trước độ "máu chiến" của giới quý tộc thời cổ đại này — đúng là ở đâu cũng có drama, thời nào cũng có người sẵn sàng chơi xấu vì lợi ích cá nhân.
"Ngươi có kế hoạch gì để đối phó không?" Tiêu Dịch Trần hỏi, ánh mắt tin tưởng nhìn Tô Nhã, đã quen với việc cô luôn có những ý tưởng độc đáo, hiệu quả để giải quyết vấn đề.
Tô Nhã suy nghĩ một lúc, rồi một nụ cười đầy toan tính hiện lên trên môi — nụ cười mà bất kỳ đồng nghiệp cũ nào của cô ở kiếp trước nhìn thấy cũng phải rùng mình, vì đó chính là biểu cảm quen thuộc mỗi khi cô chuẩn bị "phản đòn" một đối thủ cạnh tranh không đàng hoàng trong công việc.
"Có chứ. Chúng ta sẽ dùng chính 'vũ khí' mà bọn họ vẫn dùng để hãm hại người khác, để phản công lại họ một cách ngoạn mục nhất."
Trước khi bắt tay vào kế hoạch phản công, Tô Nhã cũng dành thời gian để trấn an tinh thần cả gia đình, đặc biệt là Cố phu nhân vốn đang vô cùng hoảng loạn trước nguy cơ gia tộc sụp đổ.
"Mẫu thân, người tin con đi, chúng ta sẽ vượt qua được chuyện này. Con đã từng đối mặt với những tình huống khó khăn hơn thế này nhiều rồi." Tô Nhã nói, tay nắm chặt tay mẹ, ánh mắt kiên định. Trong lòng cô thầm nghĩ đến những lần từng phải "chữa cháy" cho các dự án tưởng chừng đổ vỡ hoàn toàn ở công ty cũ, cảm giác áp lực này, dù bối cảnh có khác biệt, nhưng bản chất vẫn tương tự — chỉ cần giữ được cái đầu lạnh, mọi vấn đề đều có cách giải quyết.
Cố phu nhân nhìn con gái, trong lòng vừa lo lắng vừa không khỏi cảm thấy an tâm trước sự bình tĩnh, quyết đoán hiếm có này. "Con đã thay đổi quá nhiều so với trước đây, mẹ thực sự không ngờ, con lại có thể trở nên mạnh mẽ, đáng tin cậy đến vậy."
"Con luôn ở đây bảo vệ gia đình mình mà." Tô Nhã đáp, mỉm cười trấn an mẹ.
Trong khi đó, Cố Đại Nhân, dù đang trong tình trạng bị đình chỉ chức vụ, cũng không hề ngồi yên chịu trận. Ông tận dụng những mối quan hệ đồng liêu cũ, những người từng chịu ơn ông trong quá khứ, để âm thầm thu thập thêm thông tin, tìm kiếm nhân chứng có thể làm chứng cho sự trong sạch của mình.
"Con gái, cha cũng đã tìm được một số manh mối. Có một viên thư lại từng làm việc dưới quyền vị quan lớn kia, do bất mãn vì bị đối xử bất công nên đã bí mật đến tìm cha, nói rằng mình biết một số chuyện khuất tất liên quan đến việc dàn dựng bằng chứng giả." Cố Đại Nhân kể lại, giọng điệu có phần phấn khích khi tìm được đầu mối quan trọng.
Tô Nhã nghe vậy, trong lòng dâng lên hy vọng mới: "Vậy chúng ta cần phải bảo vệ nhân chứng này thật cẩn thận, tránh để đối phương phát hiện mà tìm cách bịt miệng trước khi có thể đưa ra lời khai chính thức."
Cô lập tức sắp xếp để nhân chứng quan trọng này được đưa đến một nơi an toàn, dưới sự bảo vệ của một số hộ vệ tin cậy mà Tiêu Dịch Trần đã cử đến hỗ trợ, đồng thời cũng cẩn thận ghi chép lại toàn bộ lời khai một cách chi tiết, có sự chứng kiến của nhiều bên để đảm bảo tính xác thực, tránh trường hợp bị đối phương phủ nhận sau này.
Những ngày tiếp theo, Tô Nhã cùng Tiêu Dịch Trần làm việc không ngừng nghỉ, kết hợp giữa việc thu thập bằng chứng chính thức với việc âm thầm tìm hiểu động cơ, mối quan hệ đằng sau âm mưu vu khống này. Dần dần, bức tranh toàn cảnh về sự việc bắt đầu hiện rõ, không chỉ đơn thuần là một âm mưu chính trị thông thường, mà còn ẩn chứa cả những toan tính tình cảm cá nhân từ phía Vệ Nhược Vy.
Trong quá trình điều tra, Tô Nhã cũng phát hiện thêm một chi tiết đáng chú ý — Vệ lão gia, ngoài động cơ chính trị, còn có một khoản nợ lớn với một thương gia ngoại quốc, và việc thôn tính tài sản của Cố gia thông qua vụ vu khống này thực chất cũng là một phần trong kế hoạch trả nợ của ông ta.
"Hóa ra, đằng sau mọi âm mưu chính trị, cuối cùng vẫn luôn là vấn đề tiền bạc." Tô Nhã nhận xét, không khỏi cảm thán trước sự tương đồng kỳ lạ giữa các động cơ phạm tội ở bất kỳ thời đại nào.
Cô quyết định, ngoài việc thu thập bằng chứng vu khống, cũng nên tìm hiểu thêm về khoản nợ này, vì đây có thể là một đòn bẩy quan trọng để gây áp lực, buộc Vệ lão gia phải từ bỏ âm mưu của mình trước khi mọi chuyện đi quá xa.
"Nếu ta có thể chứng minh được, Vệ lão gia đang nợ nần chồng chất với thương gia ngoại quốc, đây có thể coi là dấu hiệu của việc thông đồng với thế lực bên ngoài, một tội danh còn nghiêm trọng hơn nhiều so với việc vu khống đơn thuần." Cô phân tích với Tiêu Dịch Trần, ánh mắt sáng lên vẻ quyết đoán của một nhà chiến lược đang tính toán từng nước cờ.
Tiêu Dịch Trần gật đầu tán thành, ngay lập tức cử người điều tra sâu hơn về mối quan hệ giữa Vệ lão gia và vị thương gia ngoại quốc kia, đồng thời cũng chuẩn bị sẵn sàng mọi phương án dự phòng để đảm bảo kế hoạch phản công có thể diễn ra thuận lợi nhất, không để xảy ra bất kỳ sơ hở nào có thể bị đối phương lợi dụng.
Trong lúc chờ đợi kết quả điều tra, Tô Nhã cũng không quên chăm sóc tinh thần cho bản thân và gia đình. Cô nhận ra, dù áp lực công việc có lớn đến đâu, việc duy trì sự cân bằng trong cuộc sống vẫn vô cùng quan trọng — một bài học mà kiếp trước, khi còn làm việc quá sức đến mức đột quỵ, cô đã không kịp nhận ra cho đến khi quá muộn.
"Mọi người, tối nay chúng ta cùng nhau dùng bữa tối ấm cúng nhé, không bàn chuyện công việc nữa." Tô Nhã đề xuất với cả gia đình, muốn tạo ra một khoảng nghỉ ngơi giữa những ngày căng thẳng vừa qua.
Cố phu nhân, dù trong lòng vẫn còn lo lắng về vụ việc, nhưng cũng đồng tình với đề xuất này, nhận ra rằng, việc giữ vững tinh thần lạc quan, đoàn kết trong gia đình cũng là một yếu tố quan trọng để có thể vượt qua khó khăn một cách hiệu quả.
Bữa tối hôm đó diễn ra ấm áp, vui vẻ hơn nhiều so với những ngày căng thẳng trước đó, với những câu chuyện phiếm, tiếng cười đùa giúp mọi người tạm quên đi áp lực, chuẩn bị tinh thần tốt nhất cho cuộc chiến pháp lý, chính trị sắp diễn ra trước triều đình.
Đêm hôm đó, sau khi mọi người đã đi ngủ, Tô Nhã vẫn còn thức, ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. Cô suy nghĩ về toàn bộ hành trình mình đã trải qua kể từ ngày xuyên không đến đây — những khó khăn ban đầu, những niềm vui bất ngờ, và giờ đây là thử thách lớn nhất mà gia đình mình phải đối mặt.
"Dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không để gia đình này gục ngã." Cô tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn lên bầu trời đêm, như đang tìm kiếm thêm sức mạnh, động lực từ vũ trụ bao la.
Tiêu Dịch Trần, tình cờ đi ngang qua thấy Tô Nhã vẫn còn thức, liền bước đến ngồi cạnh, nhẹ nhàng khoác thêm cho cô một chiếc áo choàng ấm.
"Ngươi cũng nên nghỉ ngơi, ngày mai còn nhiều việc phải làm." Hắn nói, giọng điệu dịu dàng, quan tâm.
"Ta chỉ đang suy nghĩ một chút thôi. Cảm ơn vì đã luôn ở bên cạnh, hỗ trợ ta trong những lúc khó khăn nhất." Tô Nhã đáp, tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận được sự ấm áp, an toàn từ sự hiện diện của người mình yêu thương.
"Đó là điều ta nên làm. Từ giờ trở đi, bất kể chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ luôn ở bên cạnh ngươi." Tiêu Dịch Trần nói, vòng tay ôm lấy cô, cả hai cùng nhau ngắm nhìn bầu trời đêm trong tĩnh lặng, chuẩn bị tinh thần cho những thử thách còn đang chờ đợi phía trước.