Lý Vãn Thanh, luật sư ba mươi tuổi làm việc tại một trong những công ty luật lớn nhất thành phố, chết trong lúc đang trên đường về nhà sau một ngày làm việc kiệt sức, khi chiếc ô tô của cô bị một xe container mất phanh húc trúng ngay giao lộ. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, cô chỉ kịp nghĩ đến xấp hồ sơ vụ kiện quan trọng vẫn còn dang dở trên bàn làm việc.
Khi mở mắt ra, cô phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ chạm khắc tinh xảo, xung quanh là những tấm rèm lụa buông rủ, ánh nến lung linh chiếu sáng một căn phòng mang phong cách cổ trang hoàn toàn xa lạ. Cô ngồi bật dậy, và ngay lập tức, một luồng ký ức không thuộc về mình tràn vào tâm trí, khiến cô không khỏi choáng váng.
Cô hiện tại là Mộ Thanh Du, mười chín tuổi, đích nữ bị ghẻ lạnh của Mộ gia — một trong những hào môn thế gia lớn nhất kinh thành Đại Ngu, và quan trọng hơn cả, đây chính là thế giới trong cuốn tiểu thuyết "Phượng Hoàng Lệnh: Đích Nữ Nghịch Tập Ký" mà Lý Vãn Thanh từng đọc say mê suốt nhiều đêm để giải tỏa căng thẳng công việc.
"Trời ơi, không thể nào." Cô lẩm bẩm, tay ôm đầu cố gắng sắp xếp lại toàn bộ thông tin đang ồ ạt tràn vào.
Theo cốt truyện mà cô còn nhớ rõ, Mộ Thanh Du chính là đích nữ của Mộ gia, nhưng vì mẹ ruột mất sớm, cha nàng tục huyền với một người vợ kế nham hiểm, khiến nàng từ nhỏ đã bị chèn ép, ghẻ lạnh trong chính gia tộc của mình. Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra khi mẫu thân kế cùng em gái cùng cha khác mẹ — Mộ Nhược Hi, đã âm mưu gả nàng cho một lão gia tàn bạo, hiếu sắc để đổi lấy một khoản hồi môn kếch xù, trong khi Mộ Nhược Hi lại được gả cho vị công tử tài giỏi, tuấn tú nhất kinh thành — nam chính chính diện của cuốn tiểu thuyết.
Mộ Thanh Du bản gốc, sau khi bị ép gả, đã phải chịu đựng cuộc sống tủi nhục, bị hành hạ tàn nhẫn trong phủ lão gia đó, cuối cùng chết thảm chỉ sau ba năm, trở thành một trong những nhân vật phụ đáng thương nhất, bị lãng quên hoàn toàn trong dòng chảy chính của cốt truyện tập trung vào mối tình giữa nam chính và Mộ Nhược Hi.
"Không, ta tuyệt đối sẽ không đi theo con đường bi thảm đó." Lý Vãn Thanh — giờ là Mộ Thanh Du, nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán sắc bén vốn có của một luật sư dày dạn kinh nghiệm chinh chiến trên các phiên tòa căng thẳng nhất.
Cô đứng dậy, bước đến trước gương đồng, nhìn kỹ gương mặt phản chiếu trong đó — một thiếu nữ xinh đẹp với đôi mắt sắc sảo, sống mũi thanh tú, nhưng gương mặt lại phảng phất nét u uất, cam chịu đặc trưng của một người đã quen với việc bị chèn ép, không dám phản kháng.
"Từ hôm nay, gương mặt này sẽ mang một khí chất hoàn toàn khác." Cô tự nhủ, ánh mắt dần trở nên sắc bén, kiên định.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở, một nha hoàn trung niên bước vào, thái độ có phần khinh mạn, không chút lễ phép: "Tiểu thư còn chưa dậy à? Phu nhân đã cho gọi người đến phòng chính, nói là có chuyện quan trọng cần bàn bạc."
Thanh Du nhận ra ngay, đây chính là thời điểm mà mẫu thân kế sẽ chính thức thông báo về việc sắp đặt hôn sự tàn nhẫn dành cho nàng — bước ngoặt quan trọng đầu tiên mà cô cần phải can thiệp, thay đổi hoàn toàn.
"Được, ta sẽ đến ngay." Cô đáp, giọng điệu bình tĩnh đến kỳ lạ khiến nha hoàn không khỏi khựng lại trong giây lát, có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi trong thái độ của tiểu thư nhà mình, người vốn luôn nhút nhát, sợ sệt mỗi khi bị triệu tập đến gặp phu nhân.
Trên đường đến phòng chính, Thanh Du tranh thủ rà soát lại toàn bộ những gì mình còn nhớ được về cốt truyện, về cấu trúc quyền lực trong Mộ gia, về những nhân vật quan trọng sẽ xuất hiện trong hành trình sắp tới. Cô nhận ra, với kiến thức pháp lý sâu rộng cùng kỹ năng đàm phán, phân tích tình huống sắc bén mà mình đã tích lũy suốt nhiều năm hành nghề luật sư, cô hoàn toàn có đủ khả năng để lật ngược tình thế, biến bản thân từ một nạn nhân bị định đoạt số phận trở thành người nắm quyền kiểm soát chính cuộc đời mình.
Khi bước vào phòng chính, Thanh Du nhìn thấy mẫu thân kế — Trịnh phu nhân, đang ngồi trên ghế chủ vị, ánh mắt lạnh lùng, đầy toan tính nhìn về phía nàng, bên cạnh là Mộ Nhược Hi, em gái cùng cha khác mẹ, đang khẽ mỉm cười đầy ẩn ý.
"Thanh Du, con đã đến rồi à. Ta có một tin vui muốn thông báo cho con." Trịnh phu nhân mở lời, giọng điệu ngọt ngào giả tạo mà Thanh Du (bản gốc) từng luôn tin tưởng, nhưng với con mắt của Lý Vãn Thanh, cô nhận ra ngay sự giả dối ẩn sau đó.
"Mẫu thân cứ nói." Thanh Du đáp, giọng điệu bình thản, không hề tỏ ra sợ hãi như thường lệ, khiến Trịnh phu nhân không khỏi khựng lại trong giây lát, có chút bất ngờ trước thái độ khác lạ này.
"Gia đình Chu lão gia ở phía nam thành đã ngỏ ý muốn cầu hôn con, hồi môn họ đưa ra vô cùng hậu hĩnh. Ta nghĩ, đây là một cơ hội tốt để con có được cuộc sống sung túc." Trịnh phu nhân nói, cố gắng che giấu ý đồ thực sự đằng sau lời đề nghị này — Chu lão gia, theo ký ức của Thanh Du, chính là một lão già ngoài năm mươi tuổi, đã có ba đời vợ đều chết bất thường, nổi tiếng tàn bạo, biến thái trong cách đối xử với thê thiếp.
Thanh Du trong lòng thầm cười lạnh. Nếu là Mộ Thanh Du bản gốc, có lẽ nàng sẽ chỉ biết cúi đầu khóc lóc, van xin trong vô vọng. Nhưng với tư duy pháp lý sắc bén cùng bản lĩnh đã được tôi luyện qua vô số vụ kiện khó khăn, Lý Vãn Thanh hoàn toàn không có ý định để bản thân trở thành con cờ thí trong ván cờ quyền lực của người khác.
"Mẫu thân, con e rằng không thể chấp nhận đề nghị này." Cô nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng kiên quyết, khiến cả Trịnh phu nhân lẫn Nhược Hi đều không khỏi sững sờ trước sự phản kháng bất ngờ này.
"Con dám cãi lời ta sao?" Trịnh phu nhân quát lên, giọng điệu đầy sự tức giận trước thái độ bất tuân chưa từng có từ đứa con riêng của chồng mà bà vẫn luôn dễ dàng thao túng.
"Con không cãi lời mẫu thân, con chỉ đang thực hiện quyền quyết định về cuộc đời của chính mình theo đúng gia quy mà tổ tiên Mộ gia đã đặt ra — theo đó, việc hôn sự của đích nữ phải được sự đồng ý của gia chủ, tức phụ thân, chứ không chỉ đơn thuần dựa vào quyết định của mẫu thân kế." Thanh Du đáp, tận dụng ngay lập tức kiến thức pháp lý cùng những gì cô đã kịp thời tìm hiểu về gia quy Mộ gia thông qua ký ức của thân thể mới, khiến Trịnh phu nhân không khỏi á khẩu trước lập luận sắc bén, có căn cứ này.
"Ngươi... ngươi từ khi nào lại giỏi ăn nói như vậy?" Trịnh phu nhân hỏi, giọng điệu vẫn còn nhiều sự kinh ngạc, không thể tin được vào những gì mình vừa nghe thấy từ đứa con riêng vốn luôn nhu nhược, dễ bắt nạt.
"Con chỉ đang bảo vệ quyền lợi chính đáng của bản thân theo đúng quy tắc gia tộc thôi." Thanh Du đáp, ánh mắt kiên định không hề nao núng.
Mộ Nhược Hi, đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ diễn biến bất ngờ này, trong lòng không khỏi dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ, nhận ra rằng, người tỷ tỷ cùng cha khác mẹ mà nàng vẫn luôn coi thường, dễ dàng thao túng suốt nhiều năm qua, dường như đã có sự thay đổi đáng kể nào đó mà nàng chưa thể lý giải được.
"Tỷ tỷ, người hôm nay có vẻ khác lạ quá." Nhược Hi lên tiếng, cố gắng dò xét, tìm hiểu nguyên nhân đằng sau sự thay đổi bất ngờ này.
"Có lẽ vì ta đã nhận ra, việc cứ mãi cam chịu, nhẫn nhịn không giúp ích được gì cho bản thân cả." Thanh Du đáp, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào Nhược Hi, không hề né tránh như trước.
Trịnh phu nhân, sau khi cố gắng lấy lại bình tĩnh, quyết định tạm thời rút lui trong cuộc đối đầu lần này, nhưng trong lòng đã âm thầm nung nấu quyết tâm phải tìm cách khống chế lại đứa con riêng ương ngạnh này trước khi nó có thể gây ra thêm bất kỳ rắc rối nào khác cho kế hoạch mà bà đã dày công sắp đặt.
"Được, nếu con đã có ý kiến riêng, ta sẽ để cha con quyết định vậy." Bà nói, giọng điệu cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh nhưng không giấu được sự tức giận đang âm ỉ bên trong.
Sau khi rời khỏi phòng chính, Thanh Du trở về phòng riêng của mình, ngồi xuống bàn trang điểm, trong lòng bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho những bước đi tiếp theo. Cô hiểu rõ, chiến thắng nhỏ vừa đạt được chỉ là bước khởi đầu, và Trịnh phu nhân chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ, sẽ tìm mọi cách để phản công, giành lại quyền kiểm soát đã mất.
"Ta cần phải nhanh chóng củng cố vị thế của mình, không chỉ dựa vào lý lẽ, mà còn cần có thực lực thực sự — về tài chính, về mối quan hệ, về sự tin tưởng từ những người có quyền lực trong gia tộc." Cô suy nghĩ, bắt đầu vạch ra một kế hoạch dài hạn với tư duy chiến lược sắc bén của một luật sư từng xử lý không biết bao nhiêu vụ tranh chấp tài sản, quyền lực phức tạp trong sự nghiệp trước đây.
Cô gọi Tiểu Lục — nha hoàn thân cận duy nhất còn trung thành với mình trong toàn bộ Mộ gia, đến để hỏi thăm thêm về tình hình thực tế của gia tộc, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt để có thể đưa ra những quyết định chính xác nhất trong giai đoạn quan trọng này.
"Tiểu Lục, ngươi có biết, hiện tại ai là người quản lý các trang viên, cửa hàng của Mộ gia không?" Thanh Du hỏi, ánh mắt nghiêm túc.
"Bẩm tiểu thư, phần lớn đều do các quản gia thân tín của phu nhân quản lý, đã nhiều năm nay không có sự thay đổi hay giám sát chặt chẽ nào cả." Tiểu Lục đáp, giọng điệu thận trọng.
Nghe được thông tin này, Thanh Du càng thêm chắc chắn về nghi ngờ ban đầu của mình — rất có thể, đây chính là nơi Trịnh phu nhân đã âm thầm thu vén lợi ích bất chính suốt nhiều năm qua, và đây cũng sẽ là điểm đột phá quan trọng để cô có thể giành lại quyền lực một cách vững chắc, hợp pháp.
"Được, ta sẽ bắt đầu điều tra từ đây." Cô tự nhủ, ánh mắt lấp lánh quyết tâm khi nghĩ đến hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy cơ hội đang chờ đợi phía trước.
Trước khi bắt tay vào việc điều tra, Thanh Du cũng dành thời gian để làm quen kỹ hơn với cơ thể mới của mình cũng như những quy tắc, lễ nghi phức tạp của thời đại này mà cô cần phải nắm vững để tránh gây ra bất kỳ sơ suất nào có thể khiến người khác nghi ngờ về sự thay đổi đột ngột trong tính cách của mình.
Cô đứng trước gương, cẩn thận quan sát từng cử chỉ, biểu cảm, cố gắng điều chỉnh sao cho phù hợp với hình ảnh một tiểu thư khuê các, nhưng vẫn giữ được cốt cách kiên định, sắc bén mà cô đã quyết tâm thể hiện từ giờ trở đi.
"Nếu ta hành động quá đột ngột, có thể sẽ khiến người khác sinh nghi. Ta cần phải cân bằng giữa việc thể hiện sự thay đổi tích cực nhưng vẫn đảm bảo tính hợp lý, tự nhiên." Cô suy nghĩ, bắt đầu lên kế hoạch cho cách thức thể hiện bản thân trước những người xung quanh trong những ngày tới.
Buổi tối hôm đó, khi ngồi một mình trong phòng, Thanh Du dành thời gian ôn lại kỹ lưỡng hơn nữa toàn bộ cốt truyện của "Phượng Hoàng Lệnh: Đích Nữ Nghịch Tập Ký" mà cô còn nhớ được, cố gắng ghi nhớ càng nhiều chi tiết quan trọng càng tốt — về những nhân vật chủ chốt sẽ xuất hiện, về những sự kiện lớn sẽ diễn ra trong tương lai, về những cạm bẫy, nguy hiểm mà cô cần phải đặc biệt cẩn trọng.
"Theo như những gì ta còn nhớ, khoảng một năm sau, sẽ có một cuộc chính biến lớn trong triều đình, liên quan đến âm mưu của một vị hoàng thân quốc thích. Đây có thể là cơ hội hoặc cũng có thể là nguy hiểm lớn, tùy thuộc vào cách ta chuẩn bị, ứng phó." Cô ghi chú lại trong đầu, cố gắng xây dựng một bức tranh tổng thể về những gì sắp xảy ra để có thể chuẩn bị chiến lược phù hợp nhất.
Cô cũng nhớ lại, trong nguyên tác, nam chính chính diện Tần Dịch Hiên sẽ dần dần bộc lộ bản chất tham vọng, không hoàn toàn trong sáng như những gì thể hiện ra bên ngoài, một chi tiết quan trọng mà cô cần phải ghi nhớ để tránh rơi vào bẫy nếu có bất kỳ tương tác nào với nhân vật này trong tương lai.
"Dù cốt truyện có thể thay đổi theo những hành động của ta, nhưng bản chất, động cơ sâu xa của từng nhân vật có lẽ vẫn sẽ giữ nguyên phần lớn. Ta cần phải tận dụng những hiểu biết này một cách khôn ngoan nhất." Cô kết luận, trước khi chìm vào giấc ngủ với tâm trạng vừa lo lắng vừa tràn đầy hy vọng về hành trình đầy thử thách nhưng cũng nhiều cơ hội đang chờ đợi phía trước.