Lâm Tiểu Sương đang ôm chiếc laptop chạy vội xuống cầu thang tòa soạn để kịp gửi bản thảo cuối cùng trước deadline nửa đêm, thì bàn chân vô tình trượt khỏi bậc thang, cả người cô lộn nhào xuống, và thứ cuối cùng cô còn nhớ được là tiếng "bốp" chát chúa cùng một khoảng tối đen kịt.
Khi mở mắt ra, việc đầu tiên Tiểu Sương cảm nhận được không phải là cơn đau, mà là một cảm giác... quen thuộc đến kỳ lạ. Cô nhìn quanh căn phòng ngủ sang trọng, đầy đủ tiện nghi, với những bức tường sơn màu hồng phấn, tủ quần áo chất đầy váy vóc hàng hiệu, và một tấm gương lớn phản chiếu gương mặt xinh đẹp, sắc sảo của... một người hoàn toàn xa lạ.
"Cái gì đây?!" Cô hét lên, giọng nói vang lên trong trẻo, hoàn toàn khác biệt với giọng nói khàn đặc vì thức khuya của cô biên tập viên hai mươi bảy tuổi.
Và rồi, một luồng ký ức không phải của mình ùa vào tâm trí Tiểu Sương, khiến cô đứng chết trân giữa phòng. Cô nhận ra, mình đã xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết mà mình đang biên tập dở dang trước khi ngã cầu thang — "Tổng Tài Cuồng Sủng: Vợ Yêu Xin Đừng Chạy" — một bộ tiểu thuyết ngôn tình đô thị điển hình mà cô đã đọc đi đọc lại không dưới năm lần để chỉnh sửa từng câu chữ.
"Không thể nào... mình lại xuyên thành... Chu Ngọc Diễm?!" Tiểu Sương lắp bắp, cảm giác như cả bầu trời sụp đổ trước mắt mình.
Chu Ngọc Diễm — chính là vai nữ phụ phản diện trong cuốn tiểu thuyết ấy, một tiểu thư con nhà giàu kiêu ngạo, độc ác, luôn tìm cách hãm hại nữ chính Tống Tiểu Vũ để giành lấy tình cảm của nam chính Cố Thừa Duệ. Và theo đúng những gì Tiểu Sương còn nhớ rất rõ từ bản thảo mà mình đã biên tập, nhân vật này sẽ có một kết cục vô cùng thảm hại — bị vạch trần mọi âm mưu trước toàn thể giới thượng lưu ở chương 28, sau đó bị gia đình từ mặt, phá sản, cuối cùng chết trong một vụ tai nạn xe hơi đầy bi thảm ở chương 30, chỉ để làm nền cho tình yêu đẹp đẽ giữa hai nhân vật chính.
"Trời đất ơi, tại sao mình lại xuyên thành nhân vật bia đỡ đạn thảm nhất trong toàn bộ cuốn sách chứ?!" Tiểu Sương gào lên trong đầu, không giấu được sự hoảng loạn tột độ.
Nhưng là một biên tập viên chuyên nghiệp với nhiều năm kinh nghiệm "nhìn thấu" mọi kịch bản, mọi twist truyện, Tiểu Sương nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh sau cú sốc ban đầu. "Được rồi, bình tĩnh nào, Tiểu Sương. Mình đã đọc kỹ toàn bộ cốt truyện này rồi, biết trước mọi diễn biến sắp xảy ra, đây chẳng phải là một lợi thế cực lớn hay sao?"
Cô bắt đầu ngồi xuống, cẩn thận rà soát lại toàn bộ ký ức về cốt truyện mà mình còn nhớ được. Theo kịch bản gốc, ngay ngày mai, Chu Ngọc Diễm sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật xa hoa, trong đó, cô ta sẽ cố tình đổ rượu vang đỏ lên chiếc váy trắng của Tống Tiểu Vũ trước mặt Cố Thừa Duệ, để hạ nhục nữ chính. Nhưng âm mưu này sẽ phản tác dụng hoàn toàn khi Cố Thừa Duệ, vốn đã có cảm tình với Tiểu Vũ, sẽ đích thân cởi áo khoác của mình choàng lên người cô, đồng thời công khai chỉ trích Ngọc Diễm trước mặt toàn thể khách mời, đánh dấu bước ngoặt đầu tiên trong chuỗi bi kịch của nhân vật mà cô đang mang thân xác.
"Nếu vậy, chỉ cần mình không thực hiện âm mưu đổ rượu này, toàn bộ chuỗi sự kiện thảm họa sẽ không xảy ra!" Tiểu Sương reo lên, cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong lòng.
Nhưng vấn đề là, cô còn nhớ, kịch bản của cuốn tiểu thuyết này được thiết kế theo kiểu "số phận không thể tránh khỏi" — dù nữ phụ có cố tình tránh né một sự kiện xấu, tác giả (à không, giờ đây là chính vũ trụ của thế giới này) vẫn sẽ tìm cách đẩy nhân vật vào những tình huống tương tự khác để đảm bảo cốt truyện chính vẫn diễn ra theo đúng hướng đã định.
"Vậy thì, mình không chỉ cần tránh né một sự kiện, mà cần phải thay đổi hoàn toàn tính cách, hành vi của Chu Ngọc Diễm ngay từ gốc rễ." Tiểu Sương kết luận, bắt đầu lên kế hoạch cho chiến lược sinh tồn đầy thử thách nhưng cũng không kém phần thú vị này.
Đúng lúc cô đang trầm tư suy nghĩ, cửa phòng bật mở, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng bước vào, chính là mẹ của Ngọc Diễm trong nguyên tác — Vương phu nhân, người luôn nuông chiều, dung túng cho tính cách kiêu ngạo, độc ác của con gái mình.
"Ngọc Diễm, con chuẩn bị xong chưa? Ngày mai là tiệc sinh nhật của con, mẹ đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo, kể cả kế hoạch để con có thể 'dạy dỗ' con bé Tiểu Vũ kia một bài học rồi đấy." Vương phu nhân nói, giọng bà đầy sự đắc ý, gian xảo.
Tiểu Sương, à không, giờ đây là Ngọc Diễm, đứng chết lặng trong giây lát, không biết phải phản ứng thế nào trước tình huống này. Nếu là nguyên chủ, có lẽ, cô ta sẽ hào hứng đón nhận "kế hoạch" đầy ác ý này, nhưng Tiểu Sương, với tư duy hiện đại cùng sự am hiểu sâu sắc về cốt truyện, biết rõ, đây chính xác là cái bẫy đầu tiên dẫn đến chuỗi bi kịch mà mình cần phải tránh né bằng mọi giá.
"Mẹ... con nghĩ, có lẽ, chúng ta nên hủy bỏ kế hoạch đó." Tiểu Sương nói, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể.
Vương phu nhân sững sờ, không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe được. "Con nói gì cơ? Con không muốn dạy dỗ con bé đó nữa à? Từ trước đến giờ, con luôn ghét cay ghét đắng nó vì dám tranh giành Thừa Duệ với con mà."
"Con... con chỉ nghĩ, có lẽ, cách này không hiệu quả lắm, con muốn thử một chiến lược khác." Tiểu Sương nói, cố gắng tìm ra một lý do hợp lý để có thể thay đổi kế hoạch mà không khiến Vương phu nhân nghi ngờ quá mức về sự thay đổi đột ngột trong tính cách của "con gái" mình.
Vương phu nhân, dù có phần hoài nghi, nhưng cũng không truy vấn thêm, chỉ lắc đầu, thở dài. "Được rồi, tùy con thôi, nhưng mẹ hy vọng, con sẽ không để con bé đó có cơ hội tiếp cận Thừa Duệ dễ dàng như vậy."
Sau khi Vương phu nhân rời đi, Tiểu Sương ngồi phịch xuống giường, thở phào nhẹ nhõm. "Ổn rồi, bước đầu tiên coi như đã thành công." Cô thầm nghĩ, nhưng cũng nhận ra, phía trước còn rất nhiều thử thách, âm mưu phức tạp khác đang chờ đợi, đòi hỏi cô phải vận dụng toàn bộ trí tuệ, sự hài hước, khôn khéo của mình để có thể vượt qua, tránh khỏi số phận bi thảm đã được định sẵn cho nhân vật Chu Ngọc Diễm trong cuốn tiểu thuyết mà cô từng dày công biên tập.
Trong lúc còn đang trấn tĩnh lại tinh thần, Tiểu Sương quyết định dành thêm thời gian để rà soát kỹ lưỡng hơn toàn bộ những chi tiết quan trọng khác trong cốt truyện mà mình còn nhớ được. Cô lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bắt đầu ghi chép lại từng mốc thời gian, sự kiện quan trọng theo trình tự mà cô còn nhớ từ bản thảo — từ những âm mưu nhỏ nhặt ở giai đoạn đầu, đến cao trào bi kịch ở giai đoạn giữa, và cuối cùng là cái kết thảm khốc dành cho nhân vật Ngọc Diễm ở gần cuối truyện.
"Nếu mình có thể lập ra một bản đồ chi tiết về toàn bộ những sự kiện nguy hiểm sắp xảy ra, mình sẽ có thể chủ động hơn trong việc né tránh, hoặc thậm chí là biến chúng thành cơ hội có lợi cho bản thân." Cô thầm nghĩ, bắt đầu cảm thấy hào hứng trước thử thách đầy mới mẻ này, một cảm giác không khác gì việc cô từng say mê phân tích, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ trong bản thảo khi còn làm công việc biên tập viên.
Cô cũng dành thời gian tìm hiểu kỹ lưỡng hơn về hoàn cảnh gia đình hiện tại của Chu Ngọc Diễm — cha cô là một doanh nhân thành đạt nhưng khá bận rộn, ít khi có thời gian quan tâm sâu sát đến con gái; mẹ cô, Vương phu nhân, tuy nuông chiều nhưng cũng có phần độc đoán, luôn áp đặt những quan niệm, kỳ vọng riêng lên con gái mình mà không thực sự lắng nghe suy nghĩ của cô.
"Có lẽ, đây cũng chính là một trong những nguyên nhân sâu xa khiến Ngọc Diễm trong nguyên tác trở nên kiêu ngạo, ích kỷ như vậy — do thiếu vắng sự quan tâm, thấu hiểu thực sự từ gia đình, cô ấy chỉ có thể tìm cách khẳng định bản thân bằng những hành vi tiêu cực, gây sự chú ý." Tiểu Sương suy ngẫm, với con mắt phân tích tâm lý nhân vật sắc bén của một biên tập viên chuyên nghiệp, cô bắt đầu nhìn nhận nhân vật mà mình đang mang thân xác dưới một góc độ cảm thông, thấu hiểu hơn nhiều so với ấn tượng ban đầu về một "phản diện đáng ghét" thuần túy.
Đêm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, Tiểu Sương nằm suy nghĩ về toàn bộ kế hoạch mà mình cần phải thực hiện trong những ngày, tháng tới. Cô hiểu rõ, đây sẽ là một hành trình đầy thử thách, nhưng với kiến thức về toàn bộ cốt truyện, cùng kỹ năng phân tích, giải quyết vấn đề mà mình đã tích lũy được qua nhiều năm làm nghề biên tập, cô tin tưởng, mình hoàn toàn có khả năng viết lại một cái kết hoàn toàn khác biệt, tốt đẹp hơn cho nhân vật Chu Ngọc Diễm.
"Được rồi, ngày mai sẽ là một ngày dài, nhưng mình đã sẵn sàng." Cô thì thầm, trước khi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ, mang theo một sự an tâm, quyết tâm mãnh liệt cho hành trình đầy kịch tính nhưng cũng không kém phần thú vị đang chờ đợi phía trước.