Sáng hôm sau, khi bữa tiệc sinh nhật xa hoa của Chu Ngọc Diễm chính thức bắt đầu, Tiểu Sương không khỏi cảm thấy hồi hộp trước viễn cảnh sắp phải đối mặt với các nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết mà cô từng biên tập, giờ đây, họ đã trở thành những con người bằng xương bằng thịt, sống động trước mắt cô.
"Ngọc Diễm, chúc mừng sinh nhật cưng." Một loạt bạn bè, người quen của Ngọc Diễm ùa đến chúc mừng, và Tiểu Sương, dù còn lúng túng với thân phận mới, cũng cố gắng đáp lại một cách tự nhiên nhất có thể, dựa vào những ký ức về tính cách của nguyên chủ mà cô đã tiếp nhận được.
Đúng lúc đó, một người đàn ông cao lớn, phong độ, với gương mặt lạnh lùng nhưng vô cùng điển trai bước vào phòng tiệc, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn — đây chính là Cố Thừa Duệ, nam chính của cuốn tiểu thuyết, tổng tài trẻ tuổi tài giỏi mà theo nguyên tác, sẽ là người "giải cứu" Tống Tiểu Vũ khỏi âm mưu của Ngọc Diễm ngay trong buổi tiệc hôm nay.
"Đây rồi, thời điểm quyết định." Tiểu Sương thầm nhủ, chuẩn bị tinh thần để có thể ứng biến linh hoạt, tránh khỏi kịch bản thảm họa đã được định sẵn.
Theo nguyên tác, chỉ vài phút nữa, Tống Tiểu Vũ sẽ xuất hiện trong bộ váy trắng tinh khôi, và Ngọc Diễm sẽ "vô tình" đổ ly rượu vang đỏ lên người cô trước mặt Thừa Duệ. Nhưng Tiểu Sương đã quyết tâm sẽ không để kịch bản này lặp lại.
Quả nhiên, không lâu sau, Tống Tiểu Vũ bước vào phòng tiệc, đúng như miêu tả trong sách — một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, với đôi mắt to tròn ngây thơ, khoác trên mình chiếc váy trắng tinh khôi mà Ngọc Diễm (nguyên chủ) đã lên kế hoạch phá hoại.
Thay vì tiến lại gần với ly rượu vang trong tay như kịch bản gốc, Tiểu Sương quyết định, mình sẽ chủ động tiếp cận Tiểu Vũ theo một cách hoàn toàn khác. "Tiểu Vũ, chào mừng em đến dự tiệc, chiếc váy của em đẹp lắm." Cô nói, giọng điệu niềm nở, thân thiện đến mức khiến chính Tiểu Vũ cũng không khỏi sững sờ trong giây lát.
"Chị... chị Ngọc Diễm?" Tiểu Vũ hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên, dè dặt, bởi lẽ, trong ký ức của cô, Ngọc Diễm luôn tỏ ra khinh miệt, thù địch với mình mỗi khi gặp mặt.
"Đúng vậy, chị đây. Dạo này chị nghĩ lại, có lẽ, trước đây chị đã cư xử không đúng mực với em, chị muốn xin lỗi vì điều đó." Tiểu Sương nói, cố gắng diễn xuất một cách tự nhiên nhất, dù trong lòng không khỏi cảm thấy có chút buồn cười trước tình huống "lật kèo" đầy kịch tính này.
Toàn bộ khách mời có mặt, bao gồm cả Cố Thừa Duệ, đều không khỏi kinh ngạc trước sự thay đổi thái độ đột ngột, khó hiểu này của Ngọc Diễm, người vốn nổi tiếng kiêu ngạo, hay bắt nạt người khác trong giới thượng lưu.
"Ngọc Diễm hôm nay có vẻ khác lạ nhỉ." Một vị khách thì thầm với người bên cạnh, không giấu được sự tò mò.
Thừa Duệ, đứng quan sát từ xa, cũng không khỏi nhíu mày trước sự thay đổi bất thường này, ánh mắt anh đầy sự dò xét, cảnh giác, bởi lẽ, trong ấn tượng của anh, Ngọc Diễm luôn là một người đầy toan tính, và sự thay đổi đột ngột này khiến anh không khỏi nghi ngờ, liệu đây có phải là một âm mưu mới, tinh vi hơn hay không.
"Cô đang định giở trò gì vậy?" Thừa Duệ hỏi, giọng anh lạnh lùng, đầy sự cảnh giác khi tiến đến gần Tiểu Sương.
Tiểu Sương, đối mặt trực tiếp với nam chính lạnh lùng, tuấn tú của cuốn tiểu thuyết mà mình từng biên tập, không khỏi cảm thấy một sự bối rối nhất định, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh. "Tôi không giở trò gì cả, tôi chỉ muốn thay đổi cách cư xử của mình thôi, có gì sai sao?"
"Cô, Chu Ngọc Diễm, muốn thay đổi tính cách chỉ sau một đêm? Tôi không tin điều đó." Thừa Duệ đáp, giọng anh đầy sự hoài nghi sâu sắc.
Tiểu Sương, cảm thấy có chút bực bội trước thái độ nghi ngờ này, nhưng cũng hiểu, đây là phản ứng hoàn toàn hợp lý dựa trên những gì nhân vật Ngọc Diễm đã thể hiện trong quá khứ. "Anh không cần phải tin ngay lập tức, nhưng tôi hy vọng, anh sẽ cho tôi cơ hội để chứng minh bằng hành động, thay vì chỉ dựa vào những định kiến trước đây."
Câu trả lời đầy tự tin, có phần "ngầu" này khiến Thừa Duệ không khỏi khựng lại trong giây lát, không ngờ, Ngọc Diễm lại có thể đáp trả một cách chững chạc, lý trí đến vậy, hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh nông cạn, hống hách mà anh vẫn quen thuộc.
Trong lúc căng thẳng ấy, một tình huống hài hước bất ngờ đã xảy ra — một trong những vị khách mời, do quá say rượu, vô tình vấp ngã, làm đổ cả một khay ly rượu vang xuống người... chính Tiểu Sương, khiến chiếc váy dạ hội đắt tiền của cô bị nhuộm đỏ hoàn toàn.
"Ôi trời!" Tiểu Sương kêu lên, không khỏi bật cười trước sự trớ trêu của số phận — thay vì cô là người đổ rượu lên người khác theo kịch bản gốc, giờ đây, chính cô lại trở thành nạn nhân của một tai nạn hoàn toàn ngẫu nhiên.
Cả phòng tiệc chìm trong sự im lặng đầy bối rối trong giây lát, trước khi Tiểu Sương, với tinh thần hài hước vốn có của một biên tập viên đã quen với việc đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười trong công việc, bật cười thành tiếng. "Ha ha, có lẽ, đây là ông trời đang trừng phạt tôi vì những gì tôi đã từng định làm với người khác trong quá khứ đây."
Câu nói tự trào đầy hài hước này khiến không khí căng thẳng trong phòng tiệc lập tức được xoa dịu, nhiều vị khách không kìm được bật cười theo, và ngay cả Thừa Duệ, dù vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cũng không giấu được một tia ngạc nhiên, có phần thích thú trước phản ứng bất ngờ, hài hước này của Ngọc Diễm.
"Cô... cô thực sự đã thay đổi rồi sao?" Thừa Duệ hỏi, giọng anh có phần bớt đi sự cảnh giác, xen lẫn một chút tò mò thực sự.
"Có lẽ vậy." Tiểu Sương đáp, mỉm cười đầy tự tin, dù cơ thể vẫn còn ướt đẫm rượu vang đỏ. "Con người ai cũng có thể thay đổi mà, đúng không?"
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Tiểu Sương được người hầu đưa về phòng riêng để thay đồ, và trong lúc đứng trước gương ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp nhưng xa lạ của Chu Ngọc Diễm, cô không khỏi bật cười trước sự trớ trêu của số phận. "Ai mà ngờ được, một biên tập viên như mình lại có ngày phải đích thân trải nghiệm cảm giác bị đổ nguyên một ly rượu vang đỏ lên người, y hệt như những gì mình từng viết cho nhân vật khác chịu đựng."
Trong lúc thay quần áo, cô cũng tranh thủ suy nghĩ lại về phản ứng của Cố Thừa Duệ trong buổi tiệc vừa rồi. Dù ban đầu anh tỏ ra hoài nghi, cảnh giác trước sự thay đổi đột ngột của Ngọc Diễm, nhưng đến cuối buổi tiệc, ánh mắt anh đã có phần dịu lại, thậm chí còn thoáng qua một sự tò mò nhất định. "Có lẽ, mình đã thành công gieo được một hạt giống nghi ngờ tích cực vào suy nghĩ của anh ta, khiến anh ta không còn hoàn toàn tin tưởng mù quáng vào hình ảnh 'thiên thần ngây thơ' của Tiểu Vũ nữa." Cô thầm nhận định.
Tối hôm đó, khi trở về phòng riêng, Tiểu Sương quyết định dành thêm thời gian để lên kế hoạch cụ thể hơn cho những bước đi tiếp theo. Cô mở cuốn sổ tay mà mình vẫn dùng để ghi chép, cẩn thận liệt kê ra những "mốc thời gian nguy hiểm" tiếp theo mà cô còn nhớ được từ cốt truyện — bao gồm một vụ việc liên quan đến việc Ngọc Diễm bị vu khống ăn cắp một món trang sức quý giá của gia đình Thừa Duệ, dự kiến sẽ xảy ra trong khoảng hai tuần tới.
"Nếu mình có thể chuẩn bị trước tinh thần, thu thập bằng chứng ngoại phạm ngay từ bây giờ, có lẽ, mình sẽ dễ dàng vượt qua được cái bẫy này hơn nhiều." Cô suy nghĩ, bắt đầu lên kế hoạch chi tiết, bao gồm cả việc chủ động ghi lại lịch trình hoạt động hàng ngày của mình một cách cẩn thận, có nhân chứng xác nhận, để phòng trường hợp cần phải chứng minh sự trong sạch của bản thân trong tương lai.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, Tiểu Sương cảm thấy một sự phấn chấn, tự tin hơn nhiều so với ngày đầu tiên đầy hoảng loạn khi mới phát hiện mình đã xuyên không. "Có lẽ, đây chính là lợi thế lớn nhất mà một biên tập viên như mình có được — khả năng nhìn thấy trước toàn bộ 'kịch bản' và tìm cách viết lại nó theo hướng có lợi cho bản thân." Cô thầm nghĩ, cảm thấy hào hứng trước hành trình đầy thử thách nhưng cũng vô cùng thú vị đang chờ đợi phía trước.