Lâm Tiểu Vũ, hai mươi sáu tuổi, làm nghề phục chế đồ cổ tại một bảo tàng nhỏ, vốn từ nhỏ đã có khả năng nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thể nhìn thấy — những bóng dáng mờ ảo lang thang nơi góc phố vắng, những ánh mắt buồn bã dõi theo từ các món đồ cổ mang theo oan khuất. Cô đã học cách sống chung với khả năng đặc biệt này suốt hơn hai mươi năm, coi đó như một phần bình thường của cuộc sống, cho đến cái đêm định mệnh khi cô trượt chân ngã xuống con sông sau bảo tàng trong lúc cố gắng cứu một linh hồn trẻ nhỏ đang vật vờ không tìm được đường siêu thoát.
Khi ý thức dần trở lại, Tiểu Vũ cảm nhận được một cơn đau nhức khắp cơ thể, cùng mùi khói bếp, mùi rơm rạ ẩm ướt xộc thẳng vào mũi — hoàn toàn khác biệt so với không khí đô thị mà cô vẫn quen thuộc.
"Nguyệt Nga, con tỉnh rồi à? Trời ơi, tạ ơn trời phật, con đã dọa mẹ sợ chết khiếp!" Một giọng phụ nữ trung niên vang lên đầy lo lắng, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào.
Tiểu Vũ mở mắt, và ngay lập tức, một luồng ký ức xa lạ tràn vào tâm trí cô như dòng thác lũ. Cô hiện tại là Trần Nguyệt Nga, mười chín tuổi, con gái út trong một gia đình nông dân nghèo tại thôn Bình An, một xã nhỏ vùng trung du miền Bắc, năm 1965. Nguyệt Nga (bản gốc) vốn bị sốt cao liên tục ba ngày, tưởng chừng không qua khỏi, may mắn "hồi sinh" đúng vào đêm nay — thực chất là linh hồn Lâm Tiểu Vũ đã chiếm giữ thân xác này sau khi chết đuối ở thế giới hiện đại.
"Mẹ... con không sao." Tiểu Vũ đáp, giọng nói còn yếu ớt, cố gắng làm quen với chất giọng, ngữ điệu hoàn toàn xa lạ của thân thể mới.
Nhưng ngay khi vừa dứt lời, cô bỗng giật mình khi nhận ra, ở góc phòng tối, có một bóng người mờ ảo đang đứng lặng lẽ quan sát — một cụ già mặc áo the đen, gương mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại chứa đầy nỗi buồn sâu thẳm, xuyên thấu.
"Con... con nhìn thấy gì vậy?" Mẹ của Nguyệt Nga — bà Trần Thị Liên, hỏi khi thấy con gái đột nhiên trân trối nhìn về một góc phòng trống không.
Tiểu Vũ giật mình, nhận ra rằng, khả năng nhìn thấy linh hồn của mình đã theo cô xuyên không đến tận thế giới này. "Không, không có gì đâu mẹ, chắc con còn mệt nên hoa mắt thôi."
Cô vội vàng nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi dấy lên hàng loạt câu hỏi. Liệu khả năng đặc biệt này có ý nghĩa gì trong thế giới mới mà cô vừa xuyên đến? Liệu linh hồn cụ già kia là ai, tại sao lại xuất hiện ngay trong căn phòng của cô vào đúng đêm cô "hồi sinh"?
Sau khi mẹ rời khỏi phòng để chuẩn bị thêm thuốc thang, Tiểu Vũ mới có cơ hội quan sát kỹ hơn bóng dáng linh hồn đang đứng im lặng nơi góc phòng. Cô nhận ra, linh hồn này không mang theo sự oán hận, đau khổ như phần lớn những linh hồn vất vưởng mà cô từng gặp, mà ngược lại, toát ra một sự bình thản, thậm chí có phần dịu dàng, quan tâm.
"Ông là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây?" Tiểu Vũ thì thầm hỏi, dù trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng trước hoàn cảnh mới mẻ, xa lạ này.
Linh hồn cụ già mỉm cười, giọng nói vang lên trong đầu Tiểu Vũ chứ không phải qua âm thanh vật lý thông thường: "Ta là thổ địa của thôn Bình An này, đã trông coi vùng đất này suốt hơn trăm năm qua. Ta cảm nhận được, con là một linh hồn đặc biệt, mang theo năng lực âm dương nhãn hiếm có, có thể nhìn thấy, giao tiếp với thế giới của chúng ta."
Tiểu Vũ không khỏi kinh ngạc trước lời giải thích này. Cô vốn chỉ nghĩ rằng khả năng nhìn thấy linh hồn của mình chỉ đơn thuần là một dị năng bẩm sinh, nhưng giờ đây, được chính một vị thổ địa xác nhận, cô nhận ra, khả năng này có lẽ mang ý nghĩa sâu xa hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng.
"Con đã xuyên không đến đây không phải ngẫu nhiên. Thôn Bình An này đang phải đối mặt với một mối nguy hiểm lớn, một oán khí cổ xưa đang dần trỗi dậy từ ngọn núi phía sau thôn, đe dọa đến sự bình yên của cả vùng đất. Ta tin rằng, với năng lực đặc biệt của mình, con có thể giúp hóa giải mối nguy này." Thổ địa nói tiếp, ánh mắt tràn đầy sự kỳ vọng.
"Nhưng con chỉ là một cô gái bình thường, con không biết liệu mình có đủ khả năng để làm được điều đó hay không." Tiểu Vũ đáp, trong lòng không khỏi hoang mang trước trọng trách bất ngờ này.
"Con không đơn độc đâu. Sẽ có người giúp đỡ con trên hành trình này — một người có duyên phận sâu xa với vùng đất này, sở hữu năng lực trấn áp tà khí mạnh mẽ. Con sẽ sớm gặp được người đó." Thổ địa nói, trước khi hình bóng dần dần mờ nhạt, tan biến vào không khí.
Tiểu Vũ ngồi lặng người trong bóng tối, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ những thông tin vừa nhận được. Cô hiểu rằng, hành trình phía trước không chỉ đơn thuần là thích nghi với cuộc sống khó khăn của một gia đình nông dân nghèo trong thời kỳ bao cấp, mà còn phải đối mặt với những thế lực siêu nhiên bí ẩn, nguy hiểm mà cô chưa từng có kinh nghiệm đối phó trước đây.
Sáng hôm sau, khi Tiểu Vũ — giờ đây đã hoàn toàn nhập vai vào thân phận Trần Nguyệt Nga, bước ra khỏi giường, cô mới có cơ hội quan sát kỹ hơn về gia đình mới của mình. Cha cô — ông Trần Văn Bình, một người đàn ông gầy gò nhưng chăm chỉ, đang chuẩn bị ra đồng từ sáng sớm; mẹ cô, bà Liên, đang tất bật chuẩn bị bữa sáng đạm bạc; còn hai người anh trai đã lập gia đình riêng, sống gần đó nhưng cũng thường xuyên qua lại hỗ trợ gia đình.
"Con gái, hôm nay cảm thấy khỏe hơn chưa? Có cần ở nhà nghỉ ngơi thêm không?" Bà Liên hỏi, ánh mắt đầy lo lắng dành cho đứa con gái út mà bà luôn cưng chiều.
"Con khỏe rồi mẹ, con có thể phụ giúp mẹ việc nhà." Tiểu Vũ đáp, cố gắng thể hiện sự quan tâm, gần gũi phù hợp với vai trò mới của mình trong gia đình.
Trong những ngày tiếp theo, Tiểu Vũ dần dần làm quen với cuộc sống thường nhật đầy khó khăn, thiếu thốn của một gia đình nông dân nghèo trong thời kỳ bao cấp — từ việc phải tính toán chi li từng cân gạo, đến việc phụ giúp gia đình trong công việc đồng áng nặng nhọc. Nhưng đồng thời, cô cũng không ngừng để tâm quan sát, tìm hiểu thêm về những dấu hiệu bất thường liên quan đến oán khí mà thổ địa đã cảnh báo, cũng như tìm kiếm người có duyên phận đặc biệt mà ông đã nhắc đến.
Cô nhận ra, việc thích nghi với cuộc sống hoàn toàn khác biệt này không hề dễ dàng — từ việc học cách gánh nước từ giếng làng, đến việc làm quen với những công cụ lao động thô sơ mà cô chưa từng sử dụng trong cuộc sống hiện đại. Nhưng với sự kiên trì, cùng ký ức cơ bản của thân thể mới giúp đỡ, Tiểu Vũ dần dần cũng bắt kịp được nhịp sống của một thôn nữ bình thường.
"Nguyệt Nga, dạo này con có vẻ khác lạ, chững chạc hơn hẳn so với trước kia." Bà Liên nhận xét trong một buổi tối, khi thấy con gái mình cẩn thận, tỉ mỉ hơn nhiều trong công việc nội trợ so với tính cách có phần vô tư, hay quên trước đây.
"Có lẽ, sau trận ốm thập tử nhất sinh vừa qua, con đã hiểu ra nhiều điều, muốn sống có trách nhiệm hơn với gia đình." Tiểu Vũ đáp, khéo léo lý giải cho sự thay đổi trong tính cách mà không làm mẹ nghi ngờ về sự thật kỳ lạ đằng sau.
Cô cũng dành thời gian tìm hiểu thêm về địa lý, phong tục của thôn Bình An, đặc biệt là những khu vực mà theo ký ức của Nguyệt Nga, luôn được người dân trong thôn đồn đại là có nhiều chuyện kỳ bí, ma quái — từ ngọn núi phía sau thôn, đến khu rừng già nơi ít người dám bén mảng đến, và đặc biệt là ngôi miếu cổ hoang tàn mà cô nghe nói đã bị bỏ hoang từ rất lâu.
"Con nghe nói, phía sau núi có một ngôi miếu cổ, không biết có đúng không mẹ?" Tiểu Vũ hỏi trong một bữa cơm tối, cố tình dò hỏi thêm thông tin.
Bà Liên thoáng chút giật mình trước câu hỏi này, ánh mắt lộ rõ sự e ngại: "Con đừng có nhắc đến chỗ đó, từ xưa đến nay, người trong thôn đều tránh xa khu vực ấy, nghe nói có nhiều chuyện không hay đã từng xảy ra ở đó."
"Chuyện không hay như thế nào ạ?" Tiểu Vũ tiếp tục hỏi, cố gắng khai thác thêm thông tin một cách khéo léo.
"Nghe các cụ kể lại, đã có người từng vào đó rồi không bao giờ trở ra, cũng có người trở về nhưng tinh thần hoảng loạn, nói những lời không đầu không cuối về việc nhìn thấy bóng ma mặc giáp trụ. Từ đó, không ai còn dám bén mảng đến khu vực đó nữa." Bà Liên kể lại, giọng điệu vẫn còn phảng phất nỗi sợ hãi dù đã nhiều năm trôi qua.
Nghe được thông tin này, Tiểu Vũ càng thêm chắc chắn rằng, ngôi miếu cổ đó chính là nơi bắt nguồn của oán khí mà thổ địa đã cảnh báo, và cô cần phải tìm cách tiếp cận khu vực này để có thể bắt đầu hành trình tìm hiểu, giải quyết vấn đề.
"Con sẽ không dại gì mà đến gần chỗ đó đâu mẹ, chỉ là tò mò hỏi thăm thôi." Cô trấn an mẹ mình, dù trong lòng đã âm thầm lên kế hoạch cho một chuyến khám phá bí mật trong tương lai gần.
Đêm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, Tiểu Vũ nằm suy nghĩ về toàn bộ những gì đã xảy ra kể từ khi cô tỉnh dậy trong thân xác mới này. Cô nhận ra, dù hoàn cảnh sống hiện tại còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, nhưng đây cũng là một cơ hội hiếm có để cô có thể sử dụng khả năng đặc biệt của mình theo một cách ý nghĩa hơn nhiều so với cuộc sống trước đây, khi cô chỉ có thể âm thầm giúp đỡ những linh hồn lang thang một cách riêng lẻ, không có hệ thống.
"Có lẽ, đây chính là sứ mệnh thực sự mà số phận đã dành cho mình." Cô thầm nghĩ, ánh mắt kiên định nhìn lên trần nhà tối, trong lòng tràn đầy quyết tâm cho hành trình đầy thử thách nhưng cũng ý nghĩa đang chờ đợi phía trước.