Một buổi chiều, khi đang trên đường đi lấy củi trên núi theo lời dặn của mẹ, Tiểu Vũ tình cờ đi lạc đến một ngôi miếu cổ nằm sâu trong rừng, nơi mà theo ký ức của Nguyệt Nga, người dân trong thôn thường tránh xa vì tin đồn có nhiều chuyện kỳ bí, ma quái xảy ra tại đây.
Bước vào khuôn viên miếu hoang tàn, phủ đầy rêu phong, Tiểu Vũ không khỏi cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, âm u bao trùm, hoàn toàn khác biệt so với không khí trong lành của khu rừng xung quanh. Với đôi mắt âm dương của mình, cô có thể nhìn thấy rõ ràng những vệt oán khí đen kịt lảng vảng quanh khu vực miếu, như những làn khói độc hại đang chờ đợi cơ hội để bùng phát.
"Đây chính là nguồn gốc của mối nguy hiểm mà thổ địa đã cảnh báo." Cô thầm nghĩ, trong lòng dấy lên sự cảnh giác cao độ.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm vang lên từ phía sau: "Cô nương, nơi này không phải chỗ dành cho người thường, mau rời khỏi đây trước khi trời tối."
Tiểu Vũ giật mình quay lại, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, khoác trên mình bộ áo màu đen giản dị nhưng toát lên khí chất phi phàm, đôi mắt sắc bén như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện. Đây chính là Chu Bách Xuyên — người mà theo ký ức mơ hồ của Nguyệt Nga, là một người đàn ông bí ẩn mới chuyển đến thôn Bình An khoảng một năm trước, sống ẩn dật gần khu vực miếu cổ này, ít khi giao du với dân làng, bị đồn đại là có liên quan đến những chuyện tâm linh kỳ bí.
"Tại hạ chỉ tình cờ đi lạc đến đây thôi." Tiểu Vũ đáp, cố gắng giữ bình tĩnh dù trong lòng không khỏi tò mò trước khí chất đặc biệt của người đàn ông này — một khí chất mà với đôi mắt âm dương của cô, có thể nhận ra ẩn chứa một nguồn năng lượng tâm linh mạnh mẽ, hoàn toàn khác biệt so với người thường.
Chu Bách Xuyên nhìn Tiểu Vũ, ánh mắt anh cũng lộ rõ sự kinh ngạc khi nhận ra, cô gái trước mặt dường như có khả năng cảm nhận được oán khí đang lảng vảng quanh miếu cổ, một điều mà người thường không thể làm được.
"Cô nương có thể nhìn thấy... những thứ đó sao?" Anh hỏi, giọng điệu thận trọng, dò xét.
Tiểu Vũ do dự trong giây lát, cân nhắc liệu có nên tiết lộ khả năng đặc biệt của mình cho một người xa lạ hay không, nhưng dựa vào lời tiên đoán của thổ địa về "người có duyên phận đặc biệt", cô quyết định thử thăm dò thêm.
"Tại hạ có thể nhìn thấy một số điều mà người thường không thấy được." Cô đáp, thận trọng nhưng cũng không hoàn toàn che giấu.
Chu Bách Xuyên trầm ngâm nhìn Tiểu Vũ một lúc lâu, dường như đang đánh giá mức độ tin cậy của cô, trước khi quyết định tiết lộ một phần thân phận thực sự của mình. "Ta là hậu duệ của một dòng họ chuyên trấn yểm tà khí, được phái đến đây để điều tra về nguồn oán khí đang trỗi dậy từ ngôi miếu cổ này trong suốt một năm qua."
Lời tiết lộ này khiến Tiểu Vũ không khỏi kinh ngạc, nhận ra ngay đây chính là "người có duyên phận đặc biệt" mà thổ địa đã nhắc đến trong đêm cô tỉnh dậy. Cô quyết định chia sẻ về cuộc gặp gỡ với thổ địa cũng như lời cảnh báo về mối nguy hiểm đang đe dọa thôn Bình An.
"Vị thổ địa của thôn đã hiện ra báo mộng cho tại hạ, nói rằng có một oán khí cổ xưa đang trỗi dậy từ ngọn núi phía sau thôn, đồng thời cũng nói rằng sẽ có người giúp đỡ tại hạ trong việc hóa giải mối nguy này." Tiểu Vũ kể lại, ánh mắt chân thành nhìn Chu Bách Xuyên.
Nghe được điều này, Chu Bách Xuyên không khỏi trầm ngâm suy nghĩ. Trong suốt một năm điều tra tại đây, anh chưa từng có cơ hội tiếp xúc trực tiếp với vị thổ địa của vùng đất này, và việc thổ địa chủ động liên hệ, chỉ dẫn cho một cô gái bình thường như Tiểu Vũ là một dấu hiệu quan trọng cho thấy, tình hình có lẽ đã trở nên nghiêm trọng hơn những gì anh từng nhận định.
"Nếu quả thực là vậy, có lẽ chúng ta cần phải hợp tác để cùng nhau giải quyết vấn đề này." Anh nói, ánh mắt nghiêm túc thể hiện rõ sự coi trọng đối với thông tin quý giá mà Tiểu Vũ vừa cung cấp.
"Tại hạ cũng nghĩ vậy." Tiểu Vũ đáp, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm khi tìm được một đồng minh đáng tin cậy trong hành trình đầy thử thách phía trước.
Trong những ngày tiếp theo, Tiểu Vũ bắt đầu thường xuyên tìm đến khu vực gần miếu cổ để gặp gỡ, trao đổi thêm với Chu Bách Xuyên về những phát hiện mới liên quan đến nguồn gốc, tính chất của oán khí đang trỗi dậy. Qua những cuộc trò chuyện này, cô cũng dần dần tìm hiểu thêm về background, xuất thân đặc biệt của người đàn ông bí ẩn này.
"Gia tộc của các hạ đã làm công việc trấn yểm tà khí này bao lâu rồi?" Tiểu Vũ hỏi trong một buổi chiều, khi cả hai đang cùng nhau nghiên cứu những dấu hiệu bất thường trên các bức tường đá cổ của ngôi miếu.
"Đã qua nhiều thế hệ, từ thời ông cố của ta. Gia tộc Chu chúng ta vốn có huyết mạch đặc biệt, có thể cảm nhận, tương tác với năng lượng tâm linh mạnh hơn người thường, dần dần trở thành những người chuyên trách nhiệm vụ trấn áp, hóa giải các thế lực tà ác trong vùng." Chu Bách Xuyên chia sẻ, giọng điệu trầm tĩnh nhưng cũng ẩn chứa một niềm tự hào nhất định về truyền thống gia tộc.
Tiểu Vũ lắng nghe chăm chú, trong lòng ngày càng thêm khâm phục trước sự hy sinh, trách nhiệm mà Chu Bách Xuyên cùng gia tộc anh đã gánh vác suốt nhiều thế hệ để bảo vệ sự bình yên cho những vùng đất mà họ được cử đến.
"Vậy ngài đã từng đến bao nhiêu nơi để thực hiện nhiệm vụ tương tự như thế này?" Tiểu Vũ hỏi thêm, sự tò mò về cuộc sống, hành trình của Chu Bách Xuyên ngày càng lớn dần.
"Ta đã đi qua khá nhiều vùng đất khác nhau trong suốt gần mười năm qua, mỗi nơi đều có những câu chuyện, thử thách riêng biệt. Có nơi chỉ cần vài tuần là có thể giải quyết ổn thỏa, nhưng cũng có nơi phải mất đến vài năm mới có thể hoàn toàn hóa giải được oán khí, tà khí tồn đọng." Chu Bách Xuyên chia sẻ, ánh mắt anh thoáng qua một chút mệt mỏi khi nhớ lại những hành trình gian khổ đã qua.
"Cuộc sống như vậy chắc hẳn rất cô đơn, phải không?" Tiểu Vũ hỏi, trong lòng không khỏi cảm thấy đồng cảm trước sự vất vả, cô độc mà người đàn ông trước mặt phải chịu đựng.
Chu Bách Xuyên trầm ngâm một lúc trước khi đáp: "Đúng vậy, việc phải liên tục di chuyển, không có nơi nào thực sự là nhà, khiến ta hiếm khi có cơ hội xây dựng những mối quan hệ thân thiết, lâu dài. Nhưng đây là trách nhiệm mà ta đã chấp nhận từ khi sinh ra trong gia tộc này, không có gì phải than vãn."
Nghe được điều này, Tiểu Vũ càng thêm trân trọng sự kiên định, tinh thần trách nhiệm cao cả của Chu Bách Xuyên, đồng thời cũng cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc, vì bản thân cô, với khả năng đặc biệt của mình, cũng đã từng trải qua cảm giác cô đơn, khác biệt với những người xung quanh trong suốt nhiều năm qua ở kiếp trước.
"Có lẽ, chúng ta có nhiều điểm chung hơn những gì tại hạ từng nghĩ." Cô nói, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, tạo nên một bầu không khí ấm áp, gần gũi hơn giữa hai người dù mới quen biết trong thời gian ngắn.
Trong những ngày tiếp theo, ngoài việc cùng nhau nghiên cứu về oán khí tại miếu cổ, Tiểu Vũ và Chu Bách Xuyên cũng dần dần chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống, sở thích cá nhân của mình, xây dựng nên một mối quan hệ bạn bè, đồng minh ngày càng gắn bó, tin tưởng lẫn nhau.
"Ta tò mò, làm sao ngài lại có thể phân biệt được, đâu là oán khí nguy hiểm cần phải trấn áp, đâu chỉ là những linh hồn lang thang vô hại?" Tiểu Vũ hỏi, muốn học hỏi thêm kiến thức chuyên môn từ Chu Bách Xuyên để có thể áp dụng khả năng của mình một cách hiệu quả, an toàn hơn.
"Điều này đòi hỏi kinh nghiệm cùng sự nhạy bén nhất định. Thông thường, oán khí nguy hiểm sẽ mang theo một nguồn năng lượng tối tăm, nặng nề, khiến người tiếp xúc cảm thấy ngột ngạt, sợ hãi vô cớ. Trong khi đó, những linh hồn lang thang thông thường thường mang theo cảm giác buồn bã, cô đơn nhưng không có tính chất đe dọa, nguy hiểm." Chu Bách Xuyên giải thích tỉ mỉ, không ngần ngại chia sẻ những kiến thức chuyên môn quý giá mà gia tộc anh đã tích lũy qua nhiều thế hệ.
Tiểu Vũ ghi nhớ cẩn thận từng lời giảng giải này, nhận ra rằng, việc có một người thầy, đồng minh am hiểu sâu sắc về thế giới tâm linh như Chu Bách Xuyên sẽ giúp ích rất nhiều cho hành trình sử dụng, phát triển khả năng đặc biệt của bản thân trong tương lai.