Trong quá trình hợp tác điều tra, Tiểu Vũ và Chu Bách Xuyên dần dần khám phá ra nhiều manh mối quan trọng về nguồn gốc của oán khí đang trỗi dậy tại khu vực miếu cổ. Theo những gì họ tìm hiểu được từ các bức tường đá khắc chữ cổ cùng những câu chuyện truyền miệng còn sót lại trong dân gian, ngôi miếu này vốn được xây dựng để thờ phụng một vị tướng quân đã hy sinh trong một trận chiến bảo vệ vùng đất này khỏi giặc ngoại xâm hàng trăm năm trước.
"Theo những gì khắc trên bia đá này, vị tướng quân đó đã chết trong oan khuất, bị chính đồng đội phản bội, hãm hại trong một âm mưu tranh giành công trạng." Chu Bách Xuyên giải thích sau khi giải mã được một phần văn tự cổ trên tấm bia đá phủ đầy rêu phong.
Tiểu Vũ, với đôi mắt âm dương của mình, có thể cảm nhận được nỗi oán hận sâu sắc vẫn còn vương vấn nơi linh hồn vị tướng quân, dù đã trải qua hàng trăm năm nhưng vẫn chưa thể siêu thoát, dần dần chuyển hóa thành nguồn oán khí đen tối, nguy hiểm.
"Có lẽ, để có thể hóa giải hoàn toàn oán khí này, chúng ta cần phải tìm cách minh oan, giải tỏa nỗi hận của vị tướng quân, thay vì chỉ đơn thuần sử dụng các biện pháp trấn áp thông thường." Tiểu Vũ đề xuất, dựa trên trực giác nhạy bén về thế giới tâm linh mà cô đã tích lũy được qua nhiều năm.
Chu Bách Xuyên gật đầu tán thành, nhận ra đây là một hướng tiếp cận sâu sắc, nhân văn hơn nhiều so với những phương pháp trấn yểm cứng nhắc mà gia tộc anh vẫn thường áp dụng. "Nếu vậy, chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về danh tính của kẻ đã phản bội, hãm hại vị tướng quân, cũng như tìm cách chứng minh sự trong sạch, công trạng thực sự của ngài."
Trong những ngày tiếp theo, cả hai cùng nhau lặn lội tìm kiếm thêm những tài liệu lịch sử liên quan, thậm chí còn tìm đến những vị cao niên trong thôn để hỏi thăm về những câu chuyện, truyền thuyết cổ xưa mà họ còn nhớ được từ lời kể của tổ tiên.
"Ta nhớ, bà nội ta từng kể lại, vị tướng quân đó vốn là một anh hùng thực sự, đã hy sinh thân mình để bảo vệ dân làng khỏi một cuộc tấn công tàn khốc, nhưng sau đó lại bị một vị quan tham lam vu khống, cướp công, khiến danh dự của ngài bị chôn vùi suốt nhiều thế hệ." Một cụ già trong thôn kể lại, giọng điệu đầy sự tiếc nuối cho một bi kịch lịch sử đã bị lãng quên.
Thông tin này càng củng cố thêm giả thuyết của Tiểu Vũ về nguồn gốc oán hận của vị tướng quân, đồng thời cũng mở ra hướng đi cụ thể hơn cho kế hoạch hóa giải oán khí mà cô cùng Chu Bách Xuyên đang xây dựng.
"Chúng ta cần phải tìm cách tổ chức một nghi lễ chính thức để minh oan, tôn vinh công trạng thực sự của vị tướng quân, đồng thời cũng cần phải tìm ra bằng chứng cụ thể chứng minh sự vu khống của kẻ đã hãm hại ngài." Chu Bách Xuyên phân tích, kết hợp giữa kiến thức chuyên môn về nghi lễ tâm linh với sự nhạy bén của Tiểu Vũ trong việc thấu hiểu tâm lý, cảm xúc của các linh hồn.
Trong quá trình tìm kiếm bằng chứng lịch sử, Tiểu Vũ, với khả năng đặc biệt của mình, quyết định thử liên lạc trực tiếp với linh hồn vị tướng quân để tìm hiểu thêm về sự thật đằng sau bi kịch của ngài, dù biết rằng đây là một hành động tiềm ẩn nhiều rủi ro khi phải đối mặt trực tiếp với một nguồn oán khí mạnh mẽ.
"Nàng có chắc chắn muốn làm điều này không? Oán khí của vị tướng quân đã tích tụ qua hàng trăm năm, có thể sẽ vô cùng nguy hiểm nếu nàng không đủ khả năng kiểm soát." Chu Bách Xuyên lo lắng hỏi, không muốn để Tiểu Vũ phải đối mặt với nguy hiểm không cần thiết.
"Ta tin rằng, nếu có thể tiếp cận với sự chân thành, thấu hiểu, chúng ta có thể giao tiếp được với ngài mà không gặp phải nguy hiểm quá lớn. Hơn nữa, có ngài ở bên cạnh hỗ trợ, ta cảm thấy an tâm hơn nhiều." Tiểu Vũ đáp, ánh mắt kiên định thể hiện rõ quyết tâm không lay chuyển.
Trước khi tiến hành nghi lễ liên lạc, Chu Bách Xuyên dành thời gian giải thích kỹ lưỡng hơn cho Tiểu Vũ về những nguy cơ tiềm ẩn, cũng như cách thức bảo vệ bản thân trong trường hợp linh hồn vị tướng quân có phản ứng dữ dội, mất kiểm soát trong quá trình giao tiếp.
"Nếu trong quá trình đối thoại, nàng cảm thấy có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, như cảm giác lạnh buốt đột ngột lan khắp cơ thể, hay ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ, hãy lập tức niệm câu chú mà ta đã dạy nàng, đồng thời cố gắng lùi ra khỏi vòng tròn bảo hộ ngay lập tức." Chu Bách Xuyên dặn dò cẩn thận, không giấu được sự lo lắng trong ánh mắt.
"Ta sẽ ghi nhớ kỹ, ngài không cần phải lo lắng quá nhiều." Tiểu Vũ đáp, nở nụ cười trấn an, dù trong lòng cũng không khỏi cảm thấy hồi hộp trước thử thách quan trọng sắp tới.
Cả hai cùng nhau luyện tập lại nhiều lần câu chú bảo hộ mà Chu Bách Xuyên đã truyền dạy, đảm bảo Tiểu Vũ có thể ghi nhớ, sử dụng thành thạo trong tình huống khẩn cấp nếu cần thiết. Đồng thời, họ cũng chuẩn bị thêm một số vật phẩm hỗ trợ khác — như những lá bùa hộ mệnh nhỏ, được Chu Bách Xuyên tự tay vẽ, gia trì thêm nguồn năng lượng bảo vệ đặc biệt.
"Đây là lá bùa hộ mệnh, nàng hãy luôn mang theo bên mình trong suốt quá trình chúng ta thực hiện nghi lễ, cũng như trong tương lai khi cần thiết." Anh nói, đưa cho Tiểu Vũ một lá bùa nhỏ được gấp cẩn thận, có nét chữ đỏ rực rỡ được viết bằng loại mực đặc biệt.
Tiểu Vũ nhận lấy lá bùa, cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp, an toàn lan tỏa từ vật phẩm nhỏ bé này, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng vững chắc vào khả năng bảo vệ, hỗ trợ của Chu Bách Xuyên trong hành trình đầy thử thách phía trước.
"Cảm ơn ngài đã luôn quan tâm, chuẩn bị chu đáo cho sự an toàn của ta." Cô nói, ánh mắt chân thành thể hiện sự biết ơn sâu sắc.