Đêm đó, dưới ánh trăng tròn, Tiểu Vũ cùng Chu Bách Xuyên chuẩn bị kỹ lưỡng cho nghi lễ liên lạc với linh hồn vị tướng quân. Chu Bách Xuyên vẽ một vòng tròn bảo hộ bằng bột gạo nếp trộn với chu sa quanh khu vực trung tâm miếu cổ, đồng thời chuẩn bị sẵn một số bùa chú, pháp khí để đề phòng trường hợp tình huống vượt ngoài tầm kiểm soát.
"Khi nghi lễ bắt đầu, nàng cần phải giữ tâm trí bình tĩnh, tập trung hoàn toàn vào ý định giao tiếp chân thành, tránh để cảm xúc sợ hãi chi phối, có thể khiến oán khí lợi dụng để xâm nhập." Anh dặn dò cẩn thận, ánh mắt đầy sự quan tâm, lo lắng dành cho Tiểu Vũ.
"Ta hiểu, ta sẽ cẩn thận." Tiểu Vũ đáp, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh tinh thần trước khi bước vào vòng tròn bảo hộ, ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí để mở rộng khả năng cảm nhận, giao tiếp với thế giới tâm linh.
Dần dần, không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo hơn, một làn sương mù mờ ảo bắt đầu bao trùm khu vực miếu cổ, và trước mắt Tiểu Vũ, hình bóng một vị tướng quân trong bộ giáp trụ cũ kỹ, gương mặt phảng phất nét oai phong nhưng cũng chứa đầy nỗi đau khổ, oán hận, dần dần hiện lên rõ nét.
"Ai dám xâm phạm chốn an nghỉ của ta?" Giọng nói lạnh lùng, đầy phẫn nộ vang lên, khiến không khí xung quanh càng thêm ngột ngạt, căng thẳng.
"Tướng quân, vãn bối không có ý xâm phạm, chỉ mong có thể tìm hiểu sự thật về bi kịch mà ngài đã phải chịu đựng, để có thể giúp ngài giải tỏa oán hận, tìm được sự an nghỉ thực sự." Tiểu Vũ đáp, giọng điệu chân thành, không hề tỏ ra sợ hãi dù đang đối diện trực tiếp với một nguồn năng lượng tâm linh mạnh mẽ, đầy uy hiếp.
Vị tướng quân dừng lại trong giây lát, dường như bị bất ngờ trước sự chân thành, không sợ hãi của cô gái trẻ trước mặt mình. "Ngươi... muốn giúp ta sao? Đã hàng trăm năm trôi qua, không ai còn nhớ đến oan khuất mà ta phải chịu đựng."
"Vãn bối đã tìm hiểu được một phần sự thật về việc ngài bị vu khống, cướp công bởi một vị quan tham lam. Vãn bối cùng bằng hữu của mình mong muốn có thể tìm ra đầy đủ bằng chứng để minh oan cho ngài, khôi phục lại danh dự mà ngài xứng đáng được nhận." Tiểu Vũ trình bày, cố gắng truyền tải sự chân thành, quyết tâm của mình đến linh hồn đầy oán hận trước mặt.
Nghe được điều này, vị tướng quân không khỏi xúc động, những đường nét dữ tợn trên gương mặt dần dần dịu lại, thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc. "Nếu các ngươi thực sự có thể làm được điều đó, ta nguyện sẽ ngừng việc phát tán oán khí, chờ đợi ngày công lý được thực thi."
"Ngài có thể cho vãn bối biết thêm chi tiết về sự việc đã xảy ra không? Điều này sẽ giúp ích rất nhiều trong việc tìm kiếm bằng chứng xác thực." Tiểu Vũ hỏi, cẩn thận ghi nhớ từng chi tiết mà vị tướng quân chia sẻ.
Vị tướng quân bắt đầu kể lại câu chuyện bi thảm của mình — về trận chiến khốc liệt bảo vệ dân làng khỏi cuộc xâm lược của giặc ngoại bang, về sự phản bội của một vị phó tướng tham lam, người đã âm mưu giết hại ông trong lúc hỗn loạn của trận chiến, sau đó cướp công trạng, vu khống ông là kẻ phản bội đã tự ý bỏ trốn khỏi chiến trường.
"Trong chính sử triều đình khi đó đã ghi chép sai lệch hoàn toàn về cái chết của ta, khiến gia đình, dòng tộc ta phải chịu đựng sự sỉ nhục, ruồng bỏ trong suốt nhiều thế hệ." Vị tướng quân kể lại, giọng điệu đầy sự cay đắng, oán hận.
Tiểu Vũ, sau khi lắng nghe toàn bộ câu chuyện, không khỏi cảm thấy xót xa trước bi kịch mà vị tướng quân đã phải chịu đựng. Cô quay sang nhìn Chu Bách Xuyên, ánh mắt tràn đầy quyết tâm: "Chúng ta cần phải tìm cách xác minh, công bố sự thật này, dù đã trải qua hàng trăm năm."
Chu Bách Xuyên gật đầu đồng ý, trong lòng cũng không khỏi cảm động trước lòng trắc ẩn, sự kiên định của Tiểu Vũ trong việc theo đuổi công lý cho một linh hồn đã bị lãng quên suốt nhiều thế kỷ.
Trước khi kết thúc cuộc đối thoại, Tiểu Vũ còn hỏi thêm vị tướng quân về một số chi tiết cụ thể có thể giúp ích cho việc tìm kiếm bằng chứng sau này — như tên họ đầy đủ của vị phó tướng phản bội, thời gian, địa điểm chính xác của trận chiến, cũng như bất kỳ manh mối nào khác mà ngài còn nhớ được.
"Kẻ phản bội đó tên là Đặng Văn Thanh, từng là phó tướng thân cận nhất của ta, người mà ta luôn tin tưởng như anh em ruột thịt. Trận chiến diễn ra tại chân núi này, đúng vào mùa thu năm đó, khi quân giặc bất ngờ tấn công vào ban đêm." Vị tướng quân kể lại, giọng điệu vẫn còn phảng phất sự đau đớn khi nhắc đến sự phản bội của người mà ông từng tin tưởng nhất.
Tiểu Vũ ghi nhớ cẩn thận từng chi tiết này, nhận ra rằng, cái tên Đặng Văn Thanh có thể sẽ là manh mối quan trọng nhất giúp họ tìm ra hậu duệ của vị phó tướng phản bội, từ đó có thể thu thập thêm bằng chứng xác thực.
"Tướng quân có thể cho vãn bối biết thêm, ngài có di vật nào còn sót lại có thể giúp xác minh danh tính, chứng minh câu chuyện này không?" Tiểu Vũ hỏi thêm, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin hữu ích càng tốt trong khoảng thời gian giao tiếp quý giá này.
"Thanh kiếm của ta, vốn được rèn riêng theo yêu cầu của hoàng thượng, khắc tên ta trên chuôi kiếm, đã bị chôn vùi cùng thi thể ta tại một vị trí bí mật gần đây. Nếu các ngươi có thể tìm được, đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi về thân phận thực sự của ta." Vị tướng quân tiết lộ, ánh mắt tràn đầy hy vọng khi nghĩ đến khả năng công lý cuối cùng cũng sẽ được thực thi sau hàng trăm năm chờ đợi.
Thông tin này khiến cả Tiểu Vũ lẫn Chu Bách Xuyên không khỏi phấn khích, nhận ra đây có thể là bằng chứng vật lý quan trọng nhất, có sức thuyết phục mạnh mẽ nhất trong toàn bộ quá trình điều tra của họ.
"Ngài có thể chỉ dẫn chính xác vị trí chôn cất không?" Chu Bách Xuyên hỏi, trong lòng đã bắt đầu lên kế hoạch cho một cuộc khai quật cẩn thận, tôn trọng trong tương lai gần.
Vị tướng quân miêu tả chi tiết về vị trí, những dấu hiệu đặc trưng của địa điểm chôn cất, dù đã trải qua hàng trăm năm biến đổi địa hình nhưng vẫn còn một số điểm mốc tự nhiên có thể giúp xác định được khu vực chính xác.