Sau thành công của nghi lễ minh oan, mối quan hệ giữa Tiểu Vũ và Chu Bách Xuyên trở nên gắn bó, thân thiết hơn nhiều so với những ngày đầu mới quen biết. Trải qua hành trình đầy thử thách, nguy hiểm cùng nhau, cả hai đã xây dựng được một sự tin tưởng, thấu hiểu sâu sắc mà không phải mối quan hệ nào cũng có thể đạt được trong thời gian ngắn ngủi như vậy.
"Giờ đây, khi nhiệm vụ đã hoàn thành, các hạ có dự định gì tiếp theo không?" Tiểu Vũ hỏi trong một buổi chiều, khi cả hai đang cùng nhau ngồi nghỉ ngơi bên bờ suối gần miếu cổ, tận hưởng không khí yên bình sau những ngày căng thẳng vừa qua.
Chu Bách Xuyên trầm ngâm một lúc trước khi đáp: "Theo quy định của gia tộc, sau khi hoàn thành nhiệm vụ trấn yểm, ta cần phải trở về tổng đàn để báo cáo, đồng thời chờ đợi sự phân công cho nhiệm vụ tiếp theo."
Nghe được điều này, Tiểu Vũ không khỏi cảm thấy một nỗi buồn thoáng qua trong lòng, dù cô cũng hiểu rõ đây là trách nhiệm mà Chu Bách Xuyên không thể trốn tránh. "Vậy có nghĩa là, các hạ sẽ phải rời khỏi thôn Bình An sớm thôi."
"Đúng vậy, nhưng ta chưa có ý định rời đi ngay lập tức. Ta muốn dành thêm thời gian ở đây, đảm bảo rằng oán khí đã hoàn toàn được hóa giải, không còn bất kỳ dư âm nguy hiểm nào có thể ảnh hưởng đến dân làng." Chu Bách Xuyên đáp, nhưng trong ánh mắt anh, Tiểu Vũ có thể nhận ra một sự do dự, phức tạp khác mà anh chưa hoàn toàn nói ra.
"Các hạ có điều gì còn băn khoăn sao?" Cô hỏi, nhạy bén nhận ra sự thay đổi tinh tế trong thái độ của anh.
Chu Bách Xuyên im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn ra dòng suối trong veo, cuối cùng mới quyết định thổ lộ những cảm xúc mà anh đã cố gắng kìm nén suốt thời gian qua. "Thành thật mà nói, ta cảm thấy khó lòng rời xa nơi này, không chỉ vì trách nhiệm công việc, mà còn vì... ta đã dần dần có những tình cảm đặc biệt dành cho nàng."
Lời thổ lộ bất ngờ này khiến Tiểu Vũ không khỏi giật mình, trái tim đập nhanh hơn bình thường. Cô cũng đã nhận ra những rung động của bản thân dành cho Chu Bách Xuyên trong suốt thời gian đồng hành cùng nhau, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ đến việc anh cũng có những cảm xúc tương tự.
"Ta... ta cũng có những cảm xúc tương tự dành cho các hạ." Cô đáp, giọng điệu ngập ngừng nhưng chân thành, không giấu diếm cảm xúc thật sự của mình.
Chu Bách Xuyên, nghe được câu trả lời này, không khỏi để lộ một nụ cười hạnh phúc hiếm hoi, nắm lấy tay Tiểu Vũ một cách nhẹ nhàng nhưng đầy trân trọng. "Nếu vậy, ta muốn hỏi nàng, liệu nàng có sẵn lòng cùng ta xây dựng một mối quan hệ nghiêm túc, dù biết rằng con đường phía trước có thể còn nhiều khó khăn, thử thách do đặc thù công việc của ta hay không?"
Tiểu Vũ suy nghĩ trong giây lát, cân nhắc về những khó khăn tiềm ẩn mà một mối quan hệ với người thường xuyên phải di chuyển, đối mặt với những nguy hiểm tâm linh như Chu Bách Xuyên có thể mang lại. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt chân thành, kiên định của anh, cô cảm thấy mọi lo lắng dường như tan biến, thay vào đó là một niềm tin vững chắc vào tình cảm mà cả hai đã cùng nhau xây dựng.
"Ta sẵn lòng, bất kể phía trước có khó khăn, thử thách gì." Cô đáp, ánh mắt kiên định thể hiện rõ sự quyết tâm của mình.
Từ đó, mối quan hệ giữa Tiểu Vũ và Chu Bách Xuyên chính thức bước sang một trang mới, không còn đơn thuần là những đồng minh cùng chung mục tiêu, mà đã trở thành một cặp đôi đang dần dần tìm hiểu, vun đắp tình cảm cho nhau giữa bối cảnh đầy những yếu tố huyền bí, siêu nhiên của cuộc sống mà cả hai đang cùng nhau trải qua.
Trong những ngày tiếp theo, Chu Bách Xuyên bắt đầu thường xuyên đến thăm nhà Tiểu Vũ với danh nghĩa là một người bạn quen biết qua công việc nghiên cứu lịch sử địa phương, dần dần được cha mẹ cô làm quen, dù chưa biết đến thân phận thực sự đầy bí ẩn của anh.
"Cậu thanh niên này có vẻ đứng đắn, lễ phép, con gái quen biết được người như vậy cũng tốt." Ông Trần Văn Bình nhận xét sau vài lần gặp gỡ Chu Bách Xuyên, không hề hay biết về mối quan hệ tình cảm đang dần nảy nở giữa con gái mình với vị khách thường xuyên ghé thăm này.
Tiểu Vũ, dù trong lòng vui mừng trước sự chấp thuận ngầm này từ gia đình, nhưng cũng không khỏi lo lắng về việc làm sao có thể giải thích hợp lý về công việc, thân phận thực sự của Chu Bách Xuyên trong tương lai, khi mối quan hệ giữa họ trở nên nghiêm túc hơn.
"Ta nghĩ, chúng ta cần phải tìm ra một câu chuyện hợp lý để giải thích về công việc của ngài trước gia đình ta, tránh gây ra những nghi ngờ không cần thiết." Cô chia sẻ với Chu Bách Xuyên trong một buổi tối, khi cả hai đang cùng nhau dạo bước dưới ánh trăng.
"Ta nghĩ, chúng ta có thể nói rằng ta là một nhà nghiên cứu văn hóa dân gian, chuyên đi khắp nơi thu thập, bảo tồn những câu chuyện, di sản văn hóa truyền thống. Điều này cũng không hoàn toàn sai lệch với công việc thực sự của ta." Chu Bách Xuyên đề xuất, thể hiện sự khéo léo trong việc dung hòa giữa sự thật và những gì có thể tiết lộ công khai.
Tiểu Vũ đồng ý với cách giải thích hợp lý này, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi có một câu chuyện phù hợp để giới thiệu về Chu Bách Xuyên với gia đình mình mà không cần phải tiết lộ những bí mật về thế giới tâm linh mà chỉ có hai người họ mới thấu hiểu được.
Mối quan hệ giữa hai người, qua thời gian, ngày càng trở nên sâu đậm, gắn bó hơn, không chỉ dựa trên sự đồng hành trong công việc trấn yểm tà khí đầy nguy hiểm, mà còn trên nền tảng của sự thấu hiểu, tôn trọng, quan tâm chân thành mà cả hai dành cho nhau trong cuộc sống thường nhật.