Với bằng chứng quý giá đã thu thập được, Tiểu Vũ cùng Chu Bách Xuyên bắt đầu chuẩn bị cho nghi lễ minh oan chính thức dành cho vị tướng quân, một nghi lễ đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng, tỉ mỉ cả về mặt tâm linh lẫn vật chất để đảm bảo có thể thực sự giải tỏa được oán khí đã tích tụ suốt hàng trăm năm.
"Nghi lễ này cần phải được thực hiện vào đúng đêm trăng rằm, khi năng lượng âm dương đạt đến sự cân bằng hoàn hảo nhất, tạo điều kiện thuận lợi để linh hồn tướng quân có thể tiếp nhận được sự thật, từ đó buông bỏ oán hận, tìm được sự an nghỉ thực sự." Chu Bách Xuyên giải thích, chia sẻ những kiến thức chuyên môn mà gia tộc anh đã tích lũy qua nhiều thế hệ về các nghi lễ tâm linh phức tạp.
Trong những ngày chuẩn bị, cả hai cùng nhau chuẩn bị đầy đủ những vật phẩm cần thiết cho nghi lễ — từ hương hoa, lễ vật truyền thống, đến việc soạn thảo một bài văn tế trang trọng, chân thành để công bố sự thật, minh oan cho vị tướng quân trước toàn thể linh hồn, thần linh chứng giám.
"Ta nghĩ, chúng ta cũng nên mời thêm một số vị cao niên có uy tín trong thôn tham gia chứng kiến nghi lễ này, để tăng thêm tính trang trọng, đồng thời cũng là cách để cộng đồng địa phương chính thức công nhận, tôn vinh lại công trạng của vị tướng quân." Tiểu Vũ đề xuất, thể hiện sự nhạy bén trong việc kết hợp giữa yếu tố tâm linh với sự công nhận của cộng đồng.
Chu Bách Xuyên tán thành ý tưởng này, và họ cùng nhau đến gặp gỡ, thuyết phục một số vị cao niên có tiếng nói trong thôn, kể lại toàn bộ câu chuyện cùng những bằng chứng đã thu thập được, nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ những người vốn luôn tôn trọng các giá trị lịch sử, tâm linh truyền thống.
Đêm trăng rằm định mệnh cuối cùng cũng đến, tại khuôn viên miếu cổ được dọn dẹp sạch sẽ, trang hoàng đơn giản nhưng trang nghiêm, Tiểu Vũ cùng Chu Bách Xuyên, cùng với sự chứng kiến của một số vị cao niên trong thôn, chính thức tiến hành nghi lễ minh oan cho vị tướng quân.
Chu Bách Xuyên, trong vai trò chủ trì nghi lễ, đọc to bài văn tế đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, công bố rõ ràng sự thật về âm mưu phản bội, đồng thời cũng long trọng tuyên dương công trạng, sự hy sinh cao cả của vị tướng quân trong việc bảo vệ dân làng khỏi giặc ngoại xâm.
"Hôm nay, dưới sự chứng giám của trời đất, thần linh cùng toàn thể dân làng, chúng con xin công bố sự thật đã bị chôn vùi suốt hàng trăm năm qua. Tướng quân là một anh hùng thực sự, đã hy sinh thân mình để bảo vệ mảnh đất này, xin ngài hãy buông bỏ oán hận, an nghỉ nơi chín suối." Chu Bách Xuyên đọc to, giọng điệu trang nghiêm, thành kính vang vọng khắp khuôn viên miếu cổ.
Tiểu Vũ, với đôi mắt âm dương của mình, có thể nhìn thấy rõ ràng hình bóng vị tướng quân dần dần hiện lên giữa làn khói hương nghi ngút, gương mặt ông không còn vẻ dữ tợn, đầy oán hận như trước, mà thay vào đó là một sự bình thản, nhẹ nhõm hiếm có.
"Cuối cùng, sau hàng trăm năm, sự thật cũng đã được sáng tỏ. Ta xin cảm tạ các ngươi đã không quản ngại khó khăn để tìm lại công lý cho ta." Linh hồn vị tướng quân nói, giọng điệu tràn đầy sự biết ơn chân thành.
Ngay sau đó, một luồng ánh sáng ấm áp bắt đầu bao bọc lấy hình bóng vị tướng quân, dần dần nâng ông lên cao, hướng về phía bầu trời đêm đầy sao, đánh dấu khoảnh khắc linh hồn ông chính thức được giải thoát khỏi oán hận, tìm được sự an nghỉ vĩnh hằng sau hàng trăm năm chờ đợi.
Cùng với sự siêu thoát của vị tướng quân, nguồn oán khí đen tối từng bao trùm khu vực miếu cổ cũng dần dần tan biến, nhường chỗ cho một luồng khí thanh khiết, bình yên lan tỏa khắp không gian, đánh dấu sự thành công trọn vẹn của nghi lễ minh oan đầy ý nghĩa này.
"Chúng ta đã làm được rồi." Tiểu Vũ nói, giọng điệu run rẩy vì xúc động, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má khi chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng này.
Chu Bách Xuyên nhìn Tiểu Vũ, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, trân trọng trước lòng trắc ẩn, sự kiên định mà cô đã thể hiện trong suốt hành trình đầy thử thách vừa qua. "Đều nhờ có nàng, với tấm lòng chân thành cùng khả năng đặc biệt của mình, mới có thể giúp tướng quân tìm lại được công lý sau hàng trăm năm."
Sau khi nghi lễ kết thúc, những vị cao niên tham gia chứng kiến không khỏi bàn tán, xúc động trước những gì họ vừa được chứng kiến, dù không phải ai cũng có khả năng nhìn thấy trực tiếp hình bóng linh hồn như Tiểu Vũ, nhưng luồng năng lượng ấm áp, thanh khiết lan tỏa khắp không gian sau khi nghi lễ hoàn thành cũng đủ khiến họ cảm nhận được sự thiêng liêng, thành công của sự kiện này.
"Từ nay về sau, có lẽ khu vực miếu cổ này sẽ không còn bị coi là nơi đáng sợ, ma quái nữa, mà sẽ trở thành một địa điểm linh thiêng, đáng được tôn kính vì đã từng là nơi an nghỉ của một vị anh hùng thực sự." Một cụ già trong nhóm chứng kiến nhận xét, ánh mắt đầy sự cảm khái trước sự thay đổi ý nghĩa của địa điểm này.
Tiểu Vũ cùng Chu Bách Xuyên quyết định, với sự đồng thuận của cộng đồng, sẽ cùng nhau khôi phục lại ngôi miếu cổ, biến nơi đây thành một địa điểm tưởng niệm chính thức, xứng đáng với công trạng của vị tướng quân, đồng thời cũng là nơi để các thế hệ sau có thể tìm hiểu về lịch sử, tấm gương hy sinh cao cả này.
Trong những ngày tiếp theo, cả thôn Bình An cùng nhau góp sức, tài chính hạn hẹp nhưng tấm lòng chân thành, để tu sửa lại ngôi miếu, dựng lại tấm bia đá mới khắc rõ ràng công trạng, sự thật về cuộc đời vị tướng quân, chính thức khôi phục lại danh dự mà ngài xứng đáng được nhận sau hàng trăm năm bị lãng quên, hiểu lầm.
"Đây thực sự là một thành tựu ý nghĩa mà chúng ta đã cùng nhau đạt được." Tiểu Vũ nói với Chu Bách Xuyên khi đứng ngắm nhìn ngôi miếu đã được tu sửa khang trang, sạch đẹp, trong lòng tràn đầy niềm tự hào, mãn nguyện.