Đêm đó, mưa rơi tầm tã suốt từ chập tối, tiếng sấm rền vang từng hồi khiến cả trấn Thanh Hà chìm trong một bầu không khí u ám, lạnh lẽo hiếm có. Diệp Tiểu Uyển ngồi trong y quán nhỏ của cha mình, tay vẫn đang cẩn thận phân loại từng vị thuốc theo đúng thứ tự mà cha đã dặn dò, ánh nến lung linh chiếu lên gương mặt thanh tú, đôi mắt to tròn sáng ngời trí tuệ của nàng.
"Tiểu Uyển, con còn thức à? Khuya rồi, đi ngủ sớm đi con." Diệp lão gia — cha nàng, vốn là một lang y nổi tiếng khắp trấn Thanh Hà vì y thuật cao minh, bước vào phòng, ánh mắt trìu mến nhìn con gái duy nhất của mình.
"Con chỉ muốn sắp xếp lại chỗ dược liệu này trước khi ngủ thôi ạ, để sáng mai còn kịp bốc thuốc cho các bệnh nhân." Tiểu Uyển đáp, tay vẫn không ngừng công việc, nụ cười hiền hòa nở trên môi.
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên, kèm theo đó là tiếng người hớt hải gọi lớn từ bên ngoài: "Xin hỏi có phải đây là y quán của Diệp lão gia không? Cầu xin ngài cứu mạng, chủ nhân của chúng tôi bị thương nặng lắm rồi!"
Diệp lão gia cùng Tiểu Uyển vội vàng ra mở cửa, trước mắt họ là hai người đàn ông vạm vỡ, y phục ướt sũng nước mưa, đang khiêng trên vai một người đàn ông khác bất tỉnh nhân sự, máu thấm đỏ cả một vạt áo bào màu đen, gương mặt tái nhợt vì mất máu quá nhiều.
"Mau đưa vào trong!" Diệp lão gia không chút do dự, ngay lập tức chỉ đạo hai người kia đặt bệnh nhân lên chiếc giường gỗ trong phòng khám, đồng thời hô hào Tiểu Uyển chuẩn bị dụng cụ y tế cần thiết.
Tiểu Uyển nhanh nhẹn lấy ra bông băng, kim chỉ, cùng những loại thuốc cầm máu, sát trùng cần thiết, tay thoăn thoắt hỗ trợ cha mình trong ca cấp cứu khẩn cấp. Khi lớp áo bào đẫm máu được cởi ra, nàng không khỏi giật mình trước vết thương sâu hoắm nơi vùng bụng của người đàn ông xa lạ này, một vết thương do kiếm sắc gây ra, sâu đến mức có thể nhìn thấy cả những đường gân, mạch máu bên trong.
"Vết thương này quá nghiêm trọng, phải xử lý ngay lập tức, nếu không tính mạng khó lòng bảo toàn." Diệp lão gia nói, giọng điệu nghiêm trọng, ánh mắt tập trung cao độ vào ca phẫu thuật cấp cứu trước mắt.
Trong suốt hai canh giờ tiếp theo, Diệp lão gia cùng Tiểu Uyển làm việc không ngừng nghỉ, tỉ mỉ khâu vá, cầm máu, xử lý vết thương cho người đàn ông bí ẩn này. Tiểu Uyển, dù đã quen với việc hỗ trợ cha xử lý nhiều ca bệnh nặng, nhưng lần này, nàng vẫn không khỏi cảm thấy hồi hộp, căng thẳng trước mức độ nghiêm trọng của vết thương, cùng khí chất đặc biệt toát ra từ người đàn ông xa lạ mà nàng đang cố gắng cứu chữa.
Dù đang trong tình trạng hôn mê, gương mặt anh vẫn toát lên một nét kiêu hãnh, cương nghị hiếm thấy, sống mũi cao thẳng, đôi lông mày rậm đen như mực, dù hiện tại đang nhăn lại vì đau đớn nhưng vẫn không giấu được vẻ anh tuấn, phi phàm. Tiểu Uyển thầm nghĩ, người đàn ông này chắc chắn không phải xuất thân tầm thường, có lẽ là một vị quan lớn, hay thậm chí là một tướng lĩnh cao cấp nào đó trong triều đình.
"Hai vị là ai, sao lại đưa chủ nhân đến đây trong tình trạng nguy kịch như vậy?" Diệp lão gia hỏi hai người tùy tùng sau khi ca cấp cứu tạm thời ổn định, ánh mắt đầy sự thận trọng, nghi hoặc.
Hai người tùy tùng nhìn nhau, có chút do dự trước khi một người lên tiếng: "Xin lão gia thứ lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ danh tính thật sự của chủ nhân, chỉ có thể nói rằng, ngài ấy đã gặp phải kẻ địch mai phục trên đường công cán, buộc phải tìm đến nơi hẻo lánh này để tránh sự truy đuổi, đồng thời cũng mong lão gia có thể giữ kín chuyện này, không để lộ ra ngoài."
Diệp lão gia trầm ngâm một lúc, nhìn vào ánh mắt van xin, khẩn thiết của hai người tùy tùng, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý: "Được, ta sẽ tận tâm cứu chữa cho vị công tử này, đồng thời cũng sẽ giữ kín chuyện này như các vị mong muốn. Nhưng trong thời gian dưỡng thương, e rằng công tử sẽ phải ở lại đây một thời gian, vì vết thương này cần được theo dõi, chăm sóc cẩn thận."
"Đa tạ lão gia đại ân đại đức, chúng tôi xin được ở lại đây để hỗ trợ, bảo vệ chủ nhân trong thời gian dưỡng thương." Hai người tùy tùng cúi đầu cảm tạ, trong lòng nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm được nơi an toàn để chủ nhân của mình có thể dưỡng thương.
Từ đêm đó, vị khách nhân bí ẩn — người mà sau này Tiểu Uyển mới biết được tên là Cố Thời Ngôn, chính thức trở thành một "bệnh nhân đặc biệt" tại y quán nhỏ của gia đình nàng. Diệp lão gia, vì tuổi cao sức yếu, không thể thức đêm chăm sóc bệnh nhân liên tục, nên trọng trách này phần lớn được giao phó cho Tiểu Uyển — người con gái đã được cha truyền dạy y thuật từ nhỏ, tay nghề đã khá thuần thục dù tuổi đời còn trẻ.
Đêm đầu tiên chăm sóc cho Cố Thời Ngôn, Tiểu Uyển ngồi bên giường bệnh, tay cầm khăn ướt lau nhẹ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh do cơn sốt cao gây ra bởi vết thương nhiễm trùng nhẹ. Ánh nến lung linh chiếu lên gương mặt anh, khiến Tiểu Uyển không khỏi ngắm nhìn kỹ hơn những đường nét tuấn tú, dù đang trong tình trạng bệnh tật vẫn không giấu được khí chất phi phàm.
"Không biết, vị công tử này rốt cuộc có thân phận gì mà lại khiến người ta phải truy sát đến mức này." Nàng thầm nghĩ, tay vẫn không ngừng chăm sóc cho bệnh nhân, trong lòng dấy lên một sự tò mò xen lẫn quan tâm khó lý giải.
Đến gần sáng, khi cơn sốt của Cố Thời Ngôn dần dần hạ xuống nhờ vào những liều thuốc hạ sốt mà Tiểu Uyển kiên trì cho anh uống suốt đêm, anh bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại, đôi mắt khẽ hé mở, ánh nhìn còn mơ màng nhưng đã lộ rõ sự sắc bén, tỉnh táo hiếm có ngay cả khi vừa trải qua một trận thập tử nhất sinh.
"Ta... ta đang ở đâu?" Cố Thời Ngôn hỏi, giọng nói khàn đặc vì đã im lặng quá lâu, ánh mắt dò xét quan sát xung quanh căn phòng xa lạ.
"Công tử đang ở y quán của Diệp gia tại trấn Thanh Hà. Công tử bị thương nặng, được thuộc hạ đưa đến đây cấp cứu đêm qua." Tiểu Uyển đáp, giọng điệu nhẹ nhàng, trấn an, đồng thời cũng đưa cho anh một chén nước ấm để giải khát sau nhiều giờ hôn mê.
Cố Thời Ngôn nhìn cô gái trước mặt — gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo tràn đầy sự chân thành, dịu dàng, hoàn toàn khác biệt so với những nữ nhân trong cung đình mà anh vẫn thường gặp gỡ, những người luôn mang theo ánh mắt toan tính, nịnh bợ mỗi khi đối diện với anh vì thân phận cao quý của mình.
"Cảm ơn cô nương đã cứu mạng." Anh nói, giọng điệu tuy vẫn còn yếu ớt nhưng đã lấy lại được phần nào sự uy nghiêm vốn có.
"Công tử không cần khách sáo, đây là trách nhiệm của lương y, chỉ cần công tử sớm hồi phục là được." Tiểu Uyển đáp, khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai khiến trái tim vốn lạnh lùng, khép kín của Cố Thời Ngôn không khỏi khẽ rung động trong khoảnh khắc ấy, dù bản thân anh cũng chưa thể lý giải được cảm xúc lạ lẫm này.
Sau khi giúp Cố Thời Ngôn uống thêm một liều thuốc hạ sốt, Tiểu Uyển cẩn thận kiểm tra lại vết thương trên bụng anh, tay nàng thoăn thoắt thay lớp băng gạc mới, động tác nhẹ nhàng nhưng vô cùng chuyên nghiệp, thể hiện rõ tay nghề đã được rèn luyện qua nhiều năm hỗ trợ cha mình trong y quán.
"Vết thương của công tử khá sâu, may mắn là không phạm vào nội tạng quan trọng, nếu không hậu quả sẽ khó lường lắm." Nàng nói, vừa làm vừa giải thích để trấn an tinh thần cho bệnh nhân, một thói quen mà cha nàng vẫn luôn dạy bảo, rằng người bệnh cần được biết rõ tình trạng của mình để an tâm điều trị.
"Ta vốn tưởng lần này khó lòng qua khỏi." Cố Thời Ngôn nói, giọng điệu vẫn còn chút yếu ớt nhưng ánh mắt đã lấy lại được phần nào sự sắc bén, tỉnh táo. "Không ngờ, số mệnh lại đưa đẩy ta đến gặp được cô nương."
"Công tử đừng nói những lời không may mắn như vậy, người đã qua được cơn nguy hiểm nhất rồi, giờ chỉ cần yên tâm dưỡng thương thôi." Tiểu Uyển đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn bệnh nhân, trong lòng thầm cảm thấy nhẹ nhõm vì đã có thể cứu được một sinh mạng quý giá.
Ngoài trời, cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói tạo nên một âm thanh đều đặn, êm dịu. Tiểu Uyển ngồi bên giường bệnh, tay vẫn cầm khăn ướt lau nhẹ những giọt mồ hôi còn sót lại trên trán Cố Thời Ngôn, ánh mắt chăm chú theo dõi từng biểu hiện nhỏ trên gương mặt anh để kịp thời phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
"Cô nương thức cả đêm chăm sóc cho ta như vậy, không mệt sao?" Cố Thời Ngôn hỏi, trong lòng không khỏi cảm thấy áy náy khi nhận ra, cô gái trước mặt đã hy sinh cả một đêm ngủ nghỉ chỉ để chăm sóc cho một người xa lạ như anh.
"Con đã quen với việc này rồi, công tử không cần lo lắng cho con." Tiểu Uyển đáp, nụ cười nhẹ nhàng vẫn không rời khỏi môi, dù đôi mắt cũng đã có phần mỏi mệt sau một đêm dài không nghỉ ngơi.
Đến gần sáng, khi cơn sốt của Cố Thời Ngôn đã hoàn toàn được kiểm soát, anh dần dần chìm vào giấc ngủ sâu, cơ thể cần được nghỉ ngơi để tự phục hồi sau ca phẫu thuật nặng nề. Tiểu Uyển ngồi lặng lẽ bên cạnh, quan sát nhịp thở đều đặn của bệnh nhân, trong lòng thầm cảm ơn trời đất đã cho phép nàng có đủ khả năng để cứu chữa thành công cho một sinh mạng quý giá như vậy.
Khi ánh bình minh đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ, Diệp lão gia bước vào phòng để kiểm tra tình hình, không khỏi mỉm cười hài lòng khi thấy con gái mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chăm sóc bệnh nhân suốt đêm qua.
"Con làm tốt lắm, Tiểu Uyển. Ta tin rằng, với sự chăm sóc tận tâm của con, vị công tử này sẽ sớm hồi phục hoàn toàn." Diệp lão gia khen ngợi, ánh mắt đầy sự tự hào dành cho con gái.
"Con chỉ làm những gì cha đã dạy bảo thôi ạ." Tiểu Uyển đáp, khẽ cúi đầu, nhưng trong lòng không giấu được niềm vui trước lời khen ngợi của cha.
Hai người tùy tùng của Cố Thời Ngôn, sau khi biết được tình hình chủ nhân đã qua cơn nguy kịch, cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, liên tục bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với cả Diệp lão gia lẫn Tiểu Uyển.
"Đa tạ nhị vị đại ân đại đức, nếu không có sự cứu chữa kịp thời của lão gia cùng tiểu thư, chủ nhân của chúng tôi e rằng khó lòng qua khỏi." Một trong hai người tùy tùng nói, giọng điệu đầy sự chân thành, cảm kích.
"Đây là bổn phận của người làm nghề y, các vị không cần phải khách sáo như vậy." Diệp lão gia đáp, thể hiện rõ đức tính khiêm tốn, nhân hậu vốn có của một lương y chân chính.
Từ ngày hôm đó, y quán nhỏ của gia đình Diệp lão gia bắt đầu một chương mới đầy bất ngờ, khi phải đón tiếp một vị "khách nhân đặc biệt" mà không ai trong số họ, kể cả Tiểu Uyển, có thể ngờ được rằng, sự xuất hiện của người này sẽ mang đến những thay đổi lớn lao, kỳ diệu cho cuộc đời nàng trong tương lai không xa.