Những ngày tiếp theo, Cố Thời Ngôn dần dần hồi phục dưới sự chăm sóc tận tình, chu đáo của Tiểu Uyển. Dù thân phận thật sự của anh vẫn còn là một bí ẩn đối với nàng, nhưng qua cách hai người tùy tùng luôn cung kính, cẩn trọng khi phục vụ, cùng khí chất uy nghiêm, quyền quý toát ra từ chính con người anh, Tiểu Uyển không khó để đoán được, đây chắc chắn không phải một công tử nhà giàu tầm thường.
"Công tử hôm nay cảm thấy thế nào rồi ạ?" Tiểu Uyển hỏi khi bước vào phòng, tay bưng theo một bát cháo thuốc nóng hổi mà nàng đã tự tay nấu theo đúng công thức mà cha nàng chỉ dạy, đặc biệt phù hợp để bồi bổ cho người mới trải qua ca phẫu thuật nặng.
"Đã khá hơn nhiều rồi, đa tạ cô nương." Cố Thời Ngôn đáp, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ nhẹ nhàng, tỉ mỉ của Tiểu Uyển khi nàng đặt bát cháo xuống bàn, cẩn thận kiểm tra lại vết thương trên bụng anh xem có dấu hiệu nhiễm trùng hay không.
"Vết thương đang lành rất tốt, nhưng công tử vẫn cần phải kiêng cữ cẩn thận, tránh vận động mạnh trong ít nhất nửa tháng nữa." Tiểu Uyển dặn dò, giọng điệu nghiêm túc như một lương y thực thụ, dù tuổi đời còn khá trẻ.
Cố Thời Ngôn gật đầu, trong lòng không khỏi thầm khâm phục trước sự chuyên nghiệp, tận tâm của cô gái trước mặt. Anh vốn là người có tiêu chuẩn rất cao trong việc đánh giá con người, đặc biệt là sau nhiều năm sống trong môi trường triều đình đầy rẫy những toan tính, giả dối, nhưng ở Tiểu Uyển, anh chỉ nhìn thấy sự chân thành, trong sáng hiếm có.
Trong những ngày dưỡng thương, vì không thể vận động nhiều, Cố Thời Ngôn thường dành thời gian trò chuyện cùng Tiểu Uyển mỗi khi nàng đến thay băng, kiểm tra vết thương hay mang thuốc đến cho anh. Qua những cuộc trò chuyện ấy, anh dần dần hiểu thêm về cuộc sống, con người của cô gái đã cứu mạng mình.
"Cô nương học y thuật từ khi nào vậy?" Anh hỏi trong một buổi chiều, khi Tiểu Uyển đang ngồi bên cạnh giường, tỉ mỉ nghiền những vị thuốc để chuẩn bị cho thang thuốc tiếp theo của anh.
"Từ khi con còn nhỏ, phụ thân đã bắt đầu dạy con nhận biết các loại dược liệu, sau đó dần dần truyền thụ thêm về cách bốc thuốc, chữa bệnh. Đến nay cũng đã hơn mười năm rồi." Tiểu Uyển đáp, tay vẫn không ngừng công việc, ánh mắt tập trung vào từng vị thuốc nhỏ.
"Cô nương có bao giờ cảm thấy mệt mỏi, muốn từ bỏ con đường này không? Nghề y vốn vất vả, lại thường xuyên phải đối mặt với sinh tử, đau khổ của người khác." Cố Thời Ngôn hỏi, ánh mắt tò mò quan sát biểu cảm của Tiểu Uyển.
Tiểu Uyển suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười đáp: "Có những lúc mệt mỏi thật, nhất là khi không thể cứu được một bệnh nhân nào đó dù đã cố gắng hết sức. Nhưng mỗi khi nhìn thấy một người bệnh khỏe mạnh trở lại, có thể tiếp tục sống cuộc sống của họ, con lại cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng. Đây là sứ mệnh mà con muốn theo đuổi cả đời."
Câu trả lời chân thành, đầy nhiệt huyết này khiến Cố Thời Ngôn không khỏi cảm động sâu sắc. Anh vốn quen với việc gặp gỡ những nữ nhân chỉ quan tâm đến quyền lực, địa vị, tài sản, nhưng Tiểu Uyển lại hoàn toàn khác biệt — nàng có một lý tưởng sống cao đẹp, một trái tim nhân hậu, tận tụy vì người khác mà không mong cầu bất kỳ điều gì đáp lại.
"Cô nương thật đáng khâm phục." Anh nói, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng chân thành.
Tiểu Uyển, nghe được lời khen ngợi này, không khỏi ửng hồng đôi má, vội vàng cúi đầu tiếp tục công việc để che giấu sự ngượng ngùng. "Công tử quá khen rồi, đây chỉ là công việc bình thường mà con vẫn làm hàng ngày thôi."
Một buổi tối, khi Tiểu Uyển đang ngồi đọc sách y thuật bên ánh đèn dầu trong phòng riêng, nàng bất chợt nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng của Cố Thời Ngôn. Lo lắng có chuyện gì bất trắc xảy ra với vết thương của anh, nàng vội vàng chạy sang kiểm tra.
Khi mở cửa, nàng thấy Cố Thời Ngôn đang cố gắng tự mình đứng dậy khỏi giường, nhưng do vết thương vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, anh loạng choạng suýt ngã, may mắn Tiểu Uyển kịp thời chạy đến đỡ lấy anh.
"Công tử làm gì vậy, vết thương còn chưa lành hẳn, sao có thể tự ý đứng dậy như thế được!" Tiểu Uyển trách móc, giọng điệu lo lắng xen lẫn chút nghiêm khắc hiếm hoi mà nàng chưa từng thể hiện trước đây.
Cố Thời Ngôn, trong vòng tay đỡ của Tiểu Uyển, cảm nhận được hơi ấm cùng mùi hương thảo dược thoang thoảng từ cô gái, trong lòng bất giác dâng lên một cảm giác an toàn, ấm áp lạ kỳ. "Ta chỉ muốn ra ngoài hóng chút gió thôi, nằm mãi trong phòng cảm thấy bí bách quá."
"Nếu công tử muốn ra ngoài, phải gọi con đến hỗ trợ chứ, sao có thể tự ý làm liều như vậy được. Nếu vết thương bị rách ra lần nữa thì sao?" Tiểu Uyển tiếp tục trách móc, nhưng trong giọng điệu lại ẩn chứa sự quan tâm chân thành khiến Cố Thời Ngôn không khỏi cảm thấy ấm lòng.
"Được rồi, lần sau ta sẽ gọi cô nương trước." Anh nhượng bộ, để Tiểu Uyển dìu mình trở lại giường, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt lo lắng của nàng, trong lòng thầm nghĩ, đã lâu lắm rồi anh mới có cảm giác được ai đó quan tâm chân thành như vậy, không phải vì thân phận, địa vị, mà đơn thuần chỉ vì con người thật sự của anh.
Từ sau sự việc đó, Cố Thời Ngôn dường như tìm được thêm nhiều lý do để có thể trò chuyện, gần gũi với Tiểu Uyển hơn. Anh bắt đầu chú ý quan sát những công việc thường ngày của nàng tại y quán, đôi khi còn chủ động đề nghị giúp đỡ những việc nhỏ nhặt trong khả năng của mình, dù ban đầu Tiểu Uyển luôn từ chối vì lo sợ ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của anh.
"Công tử không cần phải làm những việc này, cứ để con lo liệu là được." Tiểu Uyển nói khi thấy Cố Thời Ngôn cố gắng giúp nàng sắp xếp lại những gói dược liệu vừa được giao đến.
"Ta chỉ ngồi không mãi cũng chán, làm chút việc nhẹ nhàng thế này coi như là vận động, cũng có lợi cho quá trình hồi phục mà." Anh đáp, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt vốn nghiêm nghị, lạnh lùng.
Dần dần, Tiểu Uyển cũng không còn quá gay gắt ngăn cản những hành động này nữa, chỉ cẩn thận theo dõi để đảm bảo Cố Thời Ngôn không gắng sức quá mức, ảnh hưởng đến vết thương. Hai người, qua những công việc đơn giản như vậy, dần dần trở nên thân thiết, gần gũi hơn, những cuộc trò chuyện cũng ngày càng cởi mở, chân thành hơn.
Một buổi chiều, khi Tiểu Uyển đang dạy cho một cậu bé trong trấn cách phân biệt các loại thảo dược cơ bản — một hoạt động mà nàng vẫn thường làm để giúp đỡ những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn, mong muốn tương lai có thể theo nghề y để tự nuôi sống bản thân, Cố Thời Ngôn đứng từ xa quan sát, trong lòng không khỏi cảm động trước tấm lòng nhân hậu, rộng lượng của nàng.
"Cô nương không chỉ giỏi y thuật mà còn có tấm lòng nhân ái hiếm có." Anh nhận xét khi cậu bé đã rời đi, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ chân thành.
"Con chỉ nghĩ, nếu có thể giúp đỡ được nhiều người hơn, học được nhiều điều có ích hơn, thì tại sao lại không làm chứ." Tiểu Uyển đáp, nụ cười giản dị nhưng chứa đựng một triết lý sống sâu sắc.
Cố Thời Ngôn, trong suốt cuộc đời mình, đã từng gặp gỡ vô số người, từ những vị quan lại quyền cao chức trọng, đến những thương nhân giàu có bậc nhất kinh thành, nhưng chưa từng gặp ai có tấm lòng trong sáng, vô tư như Tiểu Uyển. Mỗi ngày trôi qua bên cạnh nàng, anh lại càng thêm chắc chắn về những cảm xúc đang âm thầm nảy nở trong trái tim mình.
Vào một đêm trăng sáng, khi cả y quán đã chìm vào giấc ngủ, Tiểu Uyển tình cờ ra ngoài sân để kiểm tra lại vườn thuốc, bắt gặp Cố Thời Ngôn đang ngồi một mình dưới ánh trăng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời như đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa.
"Công tử vẫn chưa ngủ sao?" Nàng hỏi, khẽ bước đến gần.
"Ta chỉ đang nghĩ về những chuyện đã qua thôi." Cố Thời Ngôn đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi bầu trời đêm đầy sao.
"Công tử có tâm sự gì không, nếu tiện, có thể chia sẻ với con." Tiểu Uyển ngồi xuống cạnh anh, giọng điệu nhẹ nhàng, quan tâm.
Cố Thời Ngôn trầm ngâm một lúc, rồi bắt đầu kể cho nàng nghe về cuộc sống nơi triều đình, về những áp lực, trách nhiệm nặng nề mà anh phải gánh vác từ khi còn rất trẻ, về sự cô đơn mà anh luôn cảm nhận được dù xung quanh luôn có vô số người vây quanh.
"Từ nhỏ, ta đã phải học cách tự lập, tự bảo vệ bản thân trước những âm mưu, toan tính trong hoàng thất. Ta hiếm khi có được ai đó thực sự quan tâm đến ta một cách chân thành, không vụ lợi." Anh chia sẻ, giọng điệu hiếm khi nào lại trở nên yếu đuối, chân thành như vậy.
Tiểu Uyển lắng nghe, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa sâu sắc thay cho những gì Cố Thời Ngôn đã phải trải qua. "Công tử đã phải chịu đựng nhiều áp lực như vậy sao. Nhưng con tin, dù thế nào, công tử vẫn luôn có những người thực lòng quan tâm, yêu thương mình, chỉ là đôi khi công tử chưa nhận ra được thôi."
Câu nói chân thành này khiến Cố Thời Ngôn không khỏi quay sang nhìn Tiểu Uyển, ánh mắt tràn đầy sự cảm động. Dưới ánh trăng sáng, gương mặt thanh tú của nàng toát lên một vẻ đẹp dịu dàng, ấm áp khiến trái tim anh không khỏi rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết.