Nửa tháng sau, khi vết thương của Cố Thời Ngôn đã hồi phục đáng kể, anh bắt đầu có thể đi lại nhẹ nhàng trong khuôn viên y quán, thậm chí đôi khi còn theo Tiểu Uyển ra ngoài vườn thuốc để tìm hiểu thêm về các loại dược liệu mà nàng trồng.
Một buổi sáng, khi Tiểu Uyển đang bận rộn tiếp đón một vị khách hàng quen thuộc đến mua thuốc — một thanh niên tên Lý Hạo Nam, con trai của một thương gia giàu có trong trấn, người từ lâu đã có ý theo đuổi nàng nhưng chưa từng được đáp lại, Cố Thời Ngôn đứng từ xa quan sát, trong lòng bất giác dấy lên một cảm giác khó chịu mà anh chưa từng trải qua trước đây.
"Tiểu Uyển cô nương, hôm nay trông cô càng thêm xinh đẹp." Lý Hạo Nam nói, ánh mắt không giấu diếm sự ngưỡng mộ khi nhìn Tiểu Uyển, tay còn cố tình đưa ra một túi tiền lớn hơn nhiều so với giá trị thực của thang thuốc mà hắn mua.
"Công tử Lý quá khen rồi, tiền thuốc chỉ có bấy nhiêu thôi ạ, con không thể nhận nhiều hơn." Tiểu Uyển đáp, lịch sự nhưng kiên quyết trả lại phần tiền dư, không hề có ý lợi dụng sự hào phóng thái quá này.
"Cô nương cứ giữ lấy đi, coi như là chút tấm lòng của tại hạ. Nếu cô nương cần bất cứ điều gì, xin cứ nói với tại hạ một tiếng." Lý Hạo Nam vẫn kiên trì, ánh mắt si mê không rời khỏi Tiểu Uyển.
Đứng từ xa quan sát toàn bộ cảnh tượng này, Cố Thời Ngôn cảm thấy trong lòng như có lửa đốt, một cảm giác bực bội, khó chịu mãnh liệt mà anh chưa từng trải qua trong suốt cuộc đời mình, kể cả khi đối mặt với những âm mưu, tranh đấu quyền lực nguy hiểm nhất trong triều đình.
Khi Lý Hạo Nam cuối cùng cũng rời đi sau khi bị Tiểu Uyển khéo léo từ chối những lời tán tỉnh, Cố Thời Ngôn bước đến gần nàng, giọng điệu có phần lạnh lùng hơn thường lệ: "Cô nương với vị công tử đó có quan hệ thân thiết lắm sao?"
Tiểu Uyển hơi bất ngờ trước câu hỏi đột ngột này, ngẩng đầu nhìn Cố Thời Ngôn với ánh mắt thắc mắc: "Công tử Lý chỉ là khách hàng quen của y quán thôi ạ, không có quan hệ gì đặc biệt cả. Sao công tử lại hỏi vậy?"
Cố Thời Ngôn khựng lại trong giây lát, nhận ra bản thân dường như đã để lộ cảm xúc cá nhân quá rõ ràng, vội vàng tìm cách chữa cháy: "Ta chỉ thấy, thái độ của vị công tử đó có phần khiếm nhã, không đúng mực đối với một cô nương đoan trang như cô thôi."
"Công tử Lý tuy có phần quá nhiệt tình, nhưng bản chất cũng không phải người xấu, con biết cách xử lý mà." Tiểu Uyển đáp, không hề nhận ra được cơn ghen tuông ngấm ngầm đang cuộn trào trong lòng Cố Thời Ngôn.
Từ ngày hôm đó, Cố Thời Ngôn bắt đầu chú ý nhiều hơn đến những người đàn ông khác xuất hiện gần Tiểu Uyển, đặc biệt là khi họ có bất kỳ biểu hiện quan tâm đặc biệt nào dành cho nàng. Anh nhận ra, bản thân đang dần dần có những cảm xúc vượt xa ranh giới của lòng biết ơn thông thường đối với ân nhân cứu mạng, mà là một tình cảm sâu đậm hơn nhiều, một tình yêu chân thành đang âm thầm nảy nở trong trái tim vốn lạnh lùng, khép kín của anh.
Vài ngày sau, khi Tiểu Uyển cùng cha đến thăm khám cho một bệnh nhân ở nhà giàu trong trấn, Cố Thời Ngôn, dù vết thương chưa hoàn toàn bình phục, vẫn kiên quyết đòi đi theo với lý do muốn "đi dạo cho khuây khỏa", nhưng thực chất là để có thể quan sát, bảo vệ Tiểu Uyển từ xa.
Tại nhà bệnh nhân, Tiểu Uyển tình cờ gặp lại một vị công tử khác — Trương Tử Dịch, con trai của một vị quan trong trấn, người cũng từng nhiều lần bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với tài năng, nhan sắc của nàng. Khi thấy Trương Tử Dịch chủ động đến gần, ân cần hỏi thăm Tiểu Uyển, Cố Thời Ngôn đứng từ xa, ánh mắt lạnh lùng quan sát, tay vô thức siết chặt lại.
"Nghe nói, tiểu thư Diệp gia y thuật cao minh, nhan sắc xuất chúng, quả nhiên danh bất hư truyền." Trương Tử Dịch nói, giọng điệu ngọt ngào, ánh mắt không giấu diếm sự si mê.
"Công tử Trương quá khen, tiểu nữ chỉ là học được chút ít y thuật từ phụ thân thôi." Tiểu Uyển đáp, lịch sự nhưng vẫn giữ khoảng cách cần thiết.
Không thể tiếp tục kiềm chế được cảm xúc của mình, Cố Thời Ngôn bước đến, đứng cạnh Tiểu Uyển với một khoảng cách gần gũi hơn mức bình thường, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trương Tử Dịch: "Diệp cô nương còn phải tiếp tục công việc khám bệnh, mong công tử đừng làm mất thời gian của nàng."
Thái độ có phần chiếm hữu, bảo vệ này của Cố Thời Ngôn khiến Trương Tử Dịch không khỏi ngạc nhiên, cũng khiến Tiểu Uyển giật mình quay sang nhìn anh với ánh mắt khó hiểu. Nhưng trước sự uy nghiêm, khí chất áp đảo toát ra từ Cố Thời Ngôn, Trương Tử Dịch cũng không dám gây khó dễ thêm, đành cáo lui trong sự bất mãn.
Khi chỉ còn lại hai người, Tiểu Uyển không khỏi hỏi: "Công tử, sao lúc nãy lại có thái độ như vậy với công tử Trương? Người ta chỉ đang lịch sự hỏi thăm thôi mà."
Cố Thời Ngôn im lặng một lúc, trong lòng đấu tranh giữa việc có nên thừa nhận cảm xúc thật sự của mình hay không. Cuối cùng, anh quyết định nói một phần sự thật: "Ta chỉ không thích nhìn thấy những kẻ khác đến gần cô nương với ý đồ không đứng đắn thôi."
Câu nói này, dù không trực tiếp bày tỏ tình cảm, nhưng cũng đủ khiến Tiểu Uyển không khỏi bối rối, trái tim đập nhanh hơn bình thường. Nàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Cố Thời Ngôn, trong lòng bắt đầu tự hỏi, liệu những cảm xúc kỳ lạ mà nàng cảm nhận được mỗi khi ở gần vị công tử bí ẩn này có phải là dấu hiệu của một tình cảm đặc biệt đang dần dần nảy nở hay không.
Trên đường trở về y quán, cả hai đều giữ im lặng, không khí giữa họ trở nên có phần ngượng ngùng, khác hẳn với sự tự nhiên, thoải mái thường thấy trong những cuộc trò chuyện trước đây. Tiểu Uyển liên tục liếc nhìn Cố Thời Ngôn từ khóe mắt, cố gắng tìm hiểu thêm về những cảm xúc thật sự đằng sau câu nói đầy ẩn ý mà anh vừa thốt ra.
Về đến y quán, khi Tiểu Uyển đang chuẩn bị bữa tối cho cả gia đình cùng vị khách đặc biệt, nàng vô tình để rơi một bó thảo dược, cuống quýt cúi xuống nhặt thì đúng lúc Cố Thời Ngôn cũng cúi xuống giúp, khiến hai bàn tay vô tình chạm vào nhau. Cả hai đều khựng lại trong giây lát, ánh mắt giao nhau đầy bối rối, ngượng ngùng.
"Xin lỗi." Tiểu Uyển vội vàng rút tay lại, hai má ửng hồng vì ngại ngùng.
"Không sao." Cố Thời Ngôn đáp, nhưng trong lòng vẫn còn lưu luyến cảm giác ấm áp từ bàn tay nhỏ nhắn của nàng, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua với bất kỳ người phụ nữ nào khác trong suốt cuộc đời mình.
Sau bữa tối, khi Tiểu Uyển ra vườn thuốc để hái thêm một số dược liệu cần thiết cho ngày hôm sau, Cố Thời Ngôn cũng theo ra, dù vết thương vẫn chưa cho phép anh vận động quá nhiều.
"Công tử không nên ra ngoài nhiều như vậy, vết thương vẫn cần thời gian để hồi phục hoàn toàn." Tiểu Uyển nhắc nhở, dù trong lòng cũng không thực sự phản đối sự có mặt của anh.
"Ta chỉ muốn ở bên cạnh cô nương thêm một chút thôi." Cố Thời Ngôn nói thẳng, không còn giấu diếm như trước, khiến Tiểu Uyển không khỏi giật mình trước sự thẳng thắn hiếm có này.
"Công tử..." Nàng lắp bắp, không biết nên đáp lại như thế nào trước lời nói chân thành, trực tiếp đến vậy.
"Ta biết, có lẽ điều này hơi đường đột, nhưng ta không muốn tiếp tục giấu diếm cảm xúc thật sự của mình nữa. Từ khi tỉnh lại và được cô nương chăm sóc, ta đã dần dần cảm nhận được một điều gì đó đặc biệt trong lòng mình, một cảm xúc mà ta chưa từng trải qua trước đây." Cố Thời Ngôn nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tiểu Uyển dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống.
Tiểu Uyển đứng lặng người, trái tim đập rộn ràng trước lời bày tỏ nửa kín nửa hở này. Nàng cũng đã nhận ra những rung động trong lòng mình dành cho vị công tử bí ẩn này từ lâu, nhưng chưa từng dám nghĩ đến việc, anh cũng có những cảm xúc tương tự dành cho nàng.
"Con... con cũng không biết phải nói sao nữa." Nàng đáp, giọng điệu run rẩy vì xúc động, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào Cố Thời Ngôn.
"Cô nương không cần phải vội vàng trả lời ngay, ta chỉ muốn cô nương biết rằng, tình cảm của ta là chân thành, không hề có bất kỳ toan tính nào khác." Anh nói, giọng điệu dịu dàng, không muốn tạo thêm áp lực cho nàng.
Đêm đó, Tiểu Uyển trằn trọc mãi không ngủ được, trong lòng cứ nghĩ mãi về những lời nói của Cố Thời Ngôn, về những cảm xúc phức tạp đang dần dần lớn lên trong trái tim mình. Nàng biết, dù thân phận thật sự của vị công tử này vẫn còn là một bí ẩn, nhưng tình cảm mà nàng dành cho anh đã trở nên chân thật, sâu đậm hơn bao giờ hết.