Một tháng sau khi Cố Thời Ngôn đến y quán, vết thương của anh đã gần như hồi phục hoàn toàn, chỉ còn lại một vết sẹo mờ nhạt nơi vùng bụng như một minh chứng cho trận chiến sinh tử mà anh đã trải qua. Trong suốt thời gian dưỡng thương, tình cảm giữa anh và Tiểu Uyển đã âm thầm phát triển sâu đậm hơn qua từng ngày, dù cả hai đều chưa chính thức bày tỏ với đối phương.
Một buổi chiều, khi Tiểu Uyển đang chăm sóc vườn thuốc, một đoàn kỵ binh hùng hậu bất ngờ xuất hiện trước cổng y quán, khiến cả trấn Thanh Hà không khỏi xôn xao, hoảng loạn. Dẫn đầu đoàn người là một vị tướng quân uy nghiêm, mặc giáp trụ sáng loáng, tiến thẳng vào y quán với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Thuộc hạ tham kiến Vương gia!" Vị tướng quân quỳ xuống trước mặt Cố Thời Ngôn ngay khi vừa nhìn thấy anh, giọng điệu đầy sự kính cẩn, khiến Tiểu Uyển cùng Diệp lão gia không khỏi giật mình kinh ngạc.
"Vương gia?" Tiểu Uyển lẩm bẩm, trong lòng chấn động mạnh mẽ khi nhận ra, người mà nàng đã chăm sóc tận tình suốt một tháng qua, người mà nàng đã dần dần nảy sinh tình cảm sâu đậm, hóa ra lại chính là một vị vương gia có địa vị cao quý bậc nhất trong triều đình.
Cố Thời Ngôn, nhận ra sự kinh ngạc trong ánh mắt Tiểu Uyển, không khỏi cảm thấy có chút áy náy vì đã giấu diếm thân phận thật sự của mình suốt thời gian qua. Anh ra hiệu cho vị tướng quân đứng dậy, rồi quay sang nhìn Tiểu Uyển với ánh mắt chân thành.
"Ta xin lỗi vì đã không nói cho cô nương biết thân phận thật sự của mình sớm hơn. Ta là Cố Thời Ngôn, Trấn Bắc Vương, được triều đình phái đi tuần tra biên cương thì bị kẻ địch ám sát mai phục, may mắn được cô nương cùng lệnh tôn cứu mạng." Anh nói, giọng điệu trang trọng nhưng vẫn không giấu được sự chân thành.
Diệp lão gia, nghe được thân phận thật sự của vị "bệnh nhân đặc biệt" mà mình đã cứu chữa suốt thời gian qua, không khỏi hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Thảo dân không biết đây là Vương gia giá lâm, có gì thất lễ mong ngài thứ tội."
"Lão gia không cần đa lễ, chính lão gia cùng lệnh ái đã cứu mạng ta, đây là ân tình mà ta sẽ ghi nhớ suốt đời." Cố Thời Ngôn nói, đích thân đỡ Diệp lão gia đứng dậy, thể hiện sự tôn trọng chân thành dành cho ân nhân cứu mạng của mình.
Tiểu Uyển đứng đó, trong lòng vẫn còn ngổn ngang những cảm xúc phức tạp. Một vị vương gia — người có địa vị cao quý, quyền lực bậc nhất trong triều đình, và một tiểu thư nhà lang y bình thường như nàng, khoảng cách giai cấp này khiến nàng không khỏi cảm thấy hoang mang, lo lắng về tương lai của mối tình cảm đang chớm nở giữa hai người.
Sau khi tình hình đã ổn định, vị tướng quân báo cáo rằng, quân đội triều đình đã tiêu diệt hoàn toàn nhóm thích khách, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Cố Thời Ngôn, đồng thời cũng thông báo việc triều đình đang vô cùng lo lắng vì đã không có tin tức gì về vị vương gia suốt một tháng qua, cần phải đưa anh trở về kinh thành sớm nhất có thể để ổn định lòng dân.
Tin tức này khiến Tiểu Uyển không khỏi cảm thấy một nỗi buồn dâng lên trong lòng. Nàng biết, đây là điều tất yếu phải xảy ra — vị vương gia này, sau khi hồi phục, chắc chắn sẽ phải trở về với cuộc sống, trách nhiệm của mình nơi kinh thành xa xôi, còn nàng, chỉ là một cô gái bình thường nơi trấn nhỏ, không có bất kỳ tư cách nào để mong cầu tiếp tục mối quan hệ này.
Buổi tối trước ngày Cố Thời Ngôn phải lên đường trở về kinh thành, anh tìm đến gặp riêng Tiểu Uyển tại khu vườn thuốc, nơi hai người đã có không ít kỷ niệm đẹp trong suốt thời gian anh dưỡng thương tại đây.
"Tiểu Uyển, ngày mai ta phải trở về kinh thành rồi." Anh nói, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt tràn đầy sự lưu luyến khi nhìn cô gái trước mặt.
"Con biết. Vương gia có trách nhiệm lớn lao với triều đình, đương nhiên phải trở về." Tiểu Uyển đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thản, dù trong lòng đang dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Cố Thời Ngôn nhìn Tiểu Uyển, trong lòng đấu tranh dữ dội giữa lý trí và tình cảm. Là một vương gia, anh hiểu rõ, việc kết duyên với một cô gái xuất thân bình thường sẽ gặp phải không ít rào cản, phản đối từ phía hoàng thất, triều đình. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo, chân thành của Tiểu Uyển, anh biết, mình không thể nào từ bỏ tình cảm chân thành mà mình đã dành cho nàng suốt thời gian qua.
"Tiểu Uyển, ta có điều muốn nói với nàng." Anh nói, giọng điệu nghiêm túc, tha thiết chưa từng có.
Trước khi bước vào khoảnh khắc quan trọng ấy, hãy để tôi kể lại rõ hơn về những gì đã xảy ra kể từ khi vị tướng quân thông báo thân phận thật sự của Cố Thời Ngôn. Sau khi biết được anh chính là Trấn Bắc Vương, Tiểu Uyển đã trải qua không ít đêm trằn trọc, suy nghĩ về khoảng cách địa vị to lớn giữa hai người, về việc liệu tình cảm mà nàng dành cho anh có thực sự có cơ hội đơm hoa kết trái hay không.
"Cha, con nên làm gì bây giờ? Vương gia có địa vị cao quý như vậy, con chỉ là một cô gái bình thường, liệu có xứng đáng để tiếp tục nuôi dưỡng những tình cảm này không?" Tiểu Uyển hỏi cha mình trong một buổi tối, giọng điệu đầy sự băn khoăn, lo lắng.
Diệp lão gia, nhìn con gái với ánh mắt trìu mến, đáp: "Con à, tình cảm chân thành không phân biệt địa vị, giai cấp. Nếu con thực sự có tình cảm với Vương gia, và ngài ấy cũng chân thành với con, thì con không cần phải quá lo lắng về những rào cản bên ngoài. Quan trọng là hai người có thực sự hiểu nhau, trân trọng nhau hay không."
Lời khuyên chân thành này của cha đã giúp Tiểu Uyển phần nào vững tâm hơn, dù trong lòng vẫn còn không ít lo lắng về tương lai của mối quan hệ đang dần trở nên đặc biệt này. Nàng quyết định, sẽ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, không quá gượng ép hay lo lắng thái quá, chỉ cần giữ vững tấm lòng chân thành của bản thân.
Giờ đây, đứng trước Cố Thời Ngôn trong đêm cuối cùng trước khi anh phải trở về kinh thành, Tiểu Uyển cảm nhận được sự nghiêm túc, quan trọng trong lời nói của anh, trái tim không khỏi đập nhanh hơn vì hồi hộp, mong đợi.
"Vương gia cứ nói." Tiểu Uyển đáp, giọng điệu run rẩy vì xúc động.