"Vương gia cứ nói." Tiểu Uyển đáp, trái tim đập nhanh hơn bình thường khi nhìn thấy ánh mắt tràn đầy sự nghiêm túc, chân thành của Cố Thời Ngôn.
"Suốt một tháng qua, được cô nương tận tình chăm sóc, ta đã dần dần nhận ra, trái tim mình đã hoàn toàn thuộc về nàng từ lúc nào không hay. Ta biết, khoảng cách địa vị giữa chúng ta không hề nhỏ, nhưng ta không muốn để điều đó ngăn cản tình cảm chân thành mà ta dành cho nàng." Cố Thời Ngôn nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tiểu Uyển, không hề né tránh.
Tiểu Uyển nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm xúc hạnh phúc xen lẫn hoang mang. Nàng cũng đã nhận ra tình cảm của bản thân dành cho vị vương gia này từ lâu, nhưng chưa từng dám nghĩ đến việc, một người có địa vị cao quý như anh lại có thể thực sự nghiêm túc với một cô gái bình thường như nàng.
"Vương gia, con... con cũng có tình cảm với ngài, nhưng con lo sợ, khoảng cách địa vị giữa chúng ta sẽ khiến mối quan hệ này gặp phải nhiều khó khăn, thậm chí có thể gây rắc rối cho ngài trước triều đình." Tiểu Uyển bày tỏ nỗi lo lắng của mình, giọng điệu run rẩy vì xúc động.
"Ta hiểu những lo lắng của nàng, nhưng ta xin hứa, ta sẽ tìm mọi cách để có thể chính thức cưới nàng làm vương phi, sẽ thuyết phục hoàng thượng cùng hoàng thái hậu chấp thuận cho mối lương duyên này. Ta chỉ mong nàng có thể tin tưởng, chờ đợi ta." Cố Thời Ngôn nói, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Uyển, ánh mắt tràn đầy sự chân thành, quyết tâm.
Tiểu Uyển cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay của Cố Thời Ngôn, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt vào tình cảm chân thành mà anh dành cho mình. "Con sẽ chờ đợi ngài, Vương gia."
Cố Thời Ngôn mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi mà anh chỉ dành riêng cho Tiểu Uyển, rồi từ trong người lấy ra một chiếc ngọc bội tinh xảo, khắc hình đôi chim uyên ương quấn quýt bên nhau. "Đây là vật tùy thân mà ta luôn mang theo bên mình, ta muốn tặng cho nàng như một lời hẹn ước. Khi nào ta có thể chính thức đến cầu hôn, ta sẽ mang theo sính lễ đầy đủ đến đây."
Tiểu Uyển nhận lấy chiếc ngọc bội, tay run run vì xúc động, trong lòng tràn đầy hạnh phúc trước lời hẹn ước chân thành này. "Con sẽ giữ gìn cẩn thận, chờ đợi ngày ngài trở lại."
Sáng hôm sau, khi đoàn xe ngựa cùng đội quân hộ tống chuẩn bị rời khỏi trấn Thanh Hà, Cố Thời Ngôn đích thân đến gặp Diệp lão gia để bày tỏ ý định muốn cầu hôn Tiểu Uyển trong tương lai gần.
"Lão gia, con gái ngài không chỉ có y thuật cao minh mà còn sở hữu một trái tim nhân hậu, chân thành hiếm có. Ta đã đem lòng yêu thương nàng sâu đậm, mong lão gia có thể chấp thuận cho ta được cầu hôn nàng khi mọi thủ tục cần thiết đã hoàn tất." Cố Thời Ngôn nói, thái độ trang trọng, chân thành thể hiện rõ sự nghiêm túc trong quyết định này.
Diệp lão gia, dù ban đầu có chút bất ngờ trước lời đề nghị này, nhưng khi nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt Cố Thời Ngôn, cùng với việc đã quan sát được tình cảm chân thành mà con gái mình dành cho vị vương gia này suốt thời gian qua, ông cũng gật đầu đồng ý: "Nếu Vương gia thực lòng yêu thương con gái ta, ta cũng không có lý do gì để phản đối. Chỉ mong ngài có thể đối xử tốt với Tiểu Uyển, không để con bé phải chịu khổ trong tương lai."
"Ta xin hứa, sẽ dành trọn đời để yêu thương, bảo vệ Tiểu Uyển." Cố Thời Ngôn cam kết, ánh mắt kiên định không hề dao động.
Khi đoàn xe ngựa dần dần khuất bóng trên con đường dẫn về kinh thành, Tiểu Uyển đứng nhìn theo cho đến khi không còn thấy được bóng dáng của Cố Thời Ngôn nữa, tay vẫn nắm chặt chiếc ngọc bội mà anh đã tặng, trong lòng tràn đầy sự lưu luyến, nhớ nhung nhưng cũng đầy hy vọng về một tương lai hạnh phúc đang chờ đợi phía trước.
"Chờ ngài trở lại, Vương gia." Nàng thì thầm, ánh mắt kiên định hướng về phía con đường xa xăm, trong lòng tin tưởng tuyệt đối vào lời hẹn ước chân thành mà cả hai đã cùng nhau trao gửi.
Trước khi lên đường, Cố Thời Ngôn còn dành thời gian riêng để dặn dò hai người tùy tùng thân cận nhất của mình ở lại trấn Thanh Hà thêm một thời gian, với nhiệm vụ âm thầm bảo vệ, chăm sóc cho Tiểu Uyển cùng gia đình nàng, đề phòng bất kỳ nguy hiểm nào có thể xảy ra khi tin tức về mối quan hệ giữa họ có thể bị lộ ra ngoài.
"Các ngươi ở lại đây, bảo vệ Diệp cô nương cùng gia đình một cách kín đáo, không được để lộ thân phận. Nếu có bất kỳ chuyện gì bất thường xảy ra, phải lập tức báo cho ta biết." Anh dặn dò, ánh mắt nghiêm túc thể hiện rõ sự lo lắng, quan tâm sâu sắc dành cho những người mà anh trân trọng.
"Thuộc hạ tuân lệnh." Hai người tùy tùng đáp, cúi đầu nhận nhiệm vụ với thái độ nghiêm túc, tận tụy.
Sau khi đoàn xe ngựa đã đi khuất, Tiểu Uyển trở về y quán, trong lòng vẫn còn ngổn ngang những cảm xúc vừa hạnh phúc vừa lưu luyến. Nàng cẩn thận cất giữ chiếc ngọc bội mà Cố Thời Ngôn đã tặng vào một chiếc hộp nhỏ, đặt ở nơi trang trọng nhất trong phòng riêng của mình, coi đó như một vật báu quý giá, biểu tượng cho lời hẹn ước thiêng liêng giữa hai người.
"Con có vẻ buồn nhỉ." Diệp lão gia nhận xét khi thấy con gái có phần trầm lắng hơn thường lệ trong những ngày sau đó.
"Con chỉ đang nhớ Vương gia thôi ạ." Tiểu Uyển đáp, khẽ mỉm cười, dù trong ánh mắt vẫn còn đọng lại chút buồn bã của sự chia ly.
"Con đừng lo lắng quá, nếu Vương gia đã hứa hẹn như vậy, ta tin ngài ấy sẽ giữ lời. Trong lúc chờ đợi, con hãy tiếp tục trau dồi y thuật, hoàn thiện bản thân, để khi ngày đó đến, con có thể tự tin bước vào cuộc sống mới với đầy đủ sự chuẩn bị tốt nhất." Diệp lão gia khuyên nhủ, ánh mắt đầy sự thấu hiểu, động viên dành cho con gái.
Tiểu Uyển gật đầu, ghi nhớ lời khuyên của cha, từ đó càng thêm chuyên tâm vào việc học hỏi, nghiên cứu thêm nhiều kiến thức y thuật mới, không chỉ để trở thành một lương y giỏi hơn mà còn để có thể tự tin, xứng đáng hơn khi bước vào cuộc sống mới đầy thử thách phía trước, nơi nàng sẽ phải đối mặt với vô số quy tắc, lễ nghi phức tạp của chốn cung đình quyền quý.