Sau khi Cố Thời Ngôn trở về kinh thành, cuộc sống của Tiểu Uyển dường như trở lại nhịp điệu bình thường như trước, nhưng trong lòng nàng, hình bóng của vị vương gia ấy đã in sâu, không thể nào phai nhạt. Mỗi ngày, nàng vẫn tiếp tục công việc bốc thuốc, chữa bệnh cùng cha, nhưng những lúc rảnh rỗi, ánh mắt nàng lại không khỏi hướng về phía con đường dẫn đến kinh thành xa xôi, trong lòng thầm mong ngóng tin tức từ người mình yêu thương.
Nửa tháng sau, một người đưa tin đặc biệt từ kinh thành đã tìm đến y quán, mang theo một phong thư được niêm phong cẩn thận cùng con dấu của Trấn Bắc Vương phủ, khiến cả gia đình Diệp lão gia không khỏi xôn xao, vui mừng.
Tiểu Uyển vội vàng mở thư ra đọc, từng dòng chữ được viết bằng nét bút mạnh mẽ, phóng khoáng nhưng cũng không kém phần tinh tế của Cố Thời Ngôn hiện lên trước mắt nàng:
"Tiểu Uyển, kể từ ngày trở về kinh thành, ta không một ngày nào ngừng nhớ về nàng, về những ngày tháng được nàng chăm sóc tận tình tại trấn Thanh Hà. Tình hình triều đình hiện tại có phần phức tạp, ta cần phải giải quyết một số việc quan trọng trước khi có thể chính thức đề xuất việc cầu hôn nàng lên hoàng thượng. Mong nàng hãy kiên nhẫn chờ đợi, ta sẽ sớm quay lại tìm nàng. Đính kèm theo thư là một số dược liệu quý hiếm từ phương Bắc, hy vọng có thể giúp ích cho công việc của lão gia cùng nàng."
Đọc xong bức thư, Tiểu Uyển không khỏi xúc động, trong lòng dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả khi biết rằng, dù xa cách, nhưng tình cảm mà Cố Thời Ngôn dành cho nàng vẫn không hề phai nhạt, thậm chí còn thể hiện qua những hành động quan tâm cụ thể như việc gửi tặng dược liệu quý hiếm này.
Từ đó, cứ khoảng nửa tháng một lần, Tiểu Uyển lại nhận được thư từ Cố Thời Ngôn, mỗi bức thư đều chứa đựng những lời lẽ chân thành, ấm áp, kể về cuộc sống, công việc của anh nơi kinh thành, đồng thời cũng luôn quan tâm hỏi thăm về tình hình sức khỏe, cuộc sống của Tiểu Uyển cùng gia đình nàng.
Tiểu Uyển cũng đều đặn viết thư hồi âm, kể cho Cố Thời Ngôn nghe về những ca bệnh thú vị mà nàng đã cùng cha chữa trị, về cuộc sống bình dị nhưng ý nghĩa tại trấn Thanh Hà, cũng như bày tỏ nỗi nhớ nhung, mong chờ ngày anh có thể trở lại.
"Vương gia, con vẫn luôn nhớ về những ngày tháng chăm sóc ngài tại y quán, về những cuộc trò chuyện chân thành mà chúng ta đã có được. Con hy vọng, mọi việc nơi triều đình sẽ sớm được giải quyết ổn thỏa, để ngài có thể an tâm, không phải chịu quá nhiều áp lực, gánh nặng." Tiểu Uyển viết trong một bức thư hồi âm, những dòng chữ chan chứa tình cảm chân thành, sâu đậm.
Qua từng cánh thư trao đổi, tình cảm giữa hai người ngày càng thêm sâu đậm, gắn bó, dù khoảng cách địa lý xa xôi vẫn luôn là một thử thách không nhỏ đối với mối quan hệ đang dần dần phát triển này. Tiểu Uyển học được cách trân trọng từng khoảnh khắc được kết nối với Cố Thời Ngôn qua những bức thư, đồng thời cũng không ngừng nỗ lực trau dồi thêm y thuật, tự hoàn thiện bản thân để có thể xứng đáng hơn với vị trí mà nàng hy vọng sẽ có được trong tương lai — trở thành vương phi của Trấn Bắc Vương.
Một ngày, trong lúc đang xử lý một ca bệnh khó tại y quán — một đứa trẻ bị sốt cao không rõ nguyên nhân, Tiểu Uyển đã vận dụng những kiến thức mới học được từ những loại dược liệu quý hiếm mà Cố Thời Ngôn gửi tặng, kết hợp cùng kinh nghiệm y thuật của bản thân, để thành công cứu chữa cho đứa trẻ, khiến danh tiếng của nàng trong trấn Thanh Hà càng thêm vang xa.
"Tiểu Uyển cô nương quả thực có tài, không hổ danh là con gái của Diệp lão gia." Nhiều người dân trong trấn không khỏi khen ngợi, bày tỏ sự kính trọng ngày càng lớn dành cho nàng.
Tin tức về tài năng y thuật ngày càng tiến bộ của Tiểu Uyển cũng được nàng viết trong thư gửi đến Cố Thời Ngôn, và anh, khi đọc được những dòng chữ ấy, không khỏi cảm thấy tự hào, hạnh phúc trước sự trưởng thành, tài năng của người con gái mà mình yêu thương, đồng thời cũng càng thêm quyết tâm phải nhanh chóng giải quyết ổn thỏa mọi việc nơi triều đình để có thể sớm đón nàng về làm vương phi.
Tại kinh thành, Cố Thời Ngôn cũng không ngừng bận rộn với công việc, vừa phải hoàn thành các nhiệm vụ quân sự quan trọng được hoàng thượng giao phó, vừa phải khéo léo dò xét, chuẩn bị tâm lý cho những người trong hoàng thất về ý định cầu hôn Tiểu Uyển của mình. Anh biết, đây sẽ là một quá trình không hề đơn giản, đòi hỏi sự kiên nhẫn cùng chiến lược khôn khéo.
Trong những lúc rảnh rỗi hiếm hoi giữa công việc bận rộn, anh luôn dành thời gian để viết thư cho Tiểu Uyển, đôi khi chỉ là những dòng chữ ngắn ngủi kể về công việc thường ngày, nhưng cũng có những lúc, anh viết cả những bài thơ tự sáng tác để bày tỏ nỗi nhớ nhung, tình cảm sâu đậm dành cho nàng.
"Thanh Hà xa cách vạn dặm đường, nhớ người y nữ tận tâm can. Ngày đêm mong ngóng tin nàng đến, chỉ mong sớm được đoàn viên." Một trong những bài thơ mà Cố Thời Ngôn đã gửi cho Tiểu Uyển, thể hiện rõ nỗi nhớ nhung da diết mà anh dành cho nàng dù đang ở cách xa hàng vạn dặm.
Đọc được những vần thơ chân thành, mộc mạc nhưng chứa đựng tình cảm sâu sắc này, Tiểu Uyển không khỏi cảm động rơi nước mắt, trong lòng càng thêm vững tin vào tình yêu chân thành mà cả hai đang cùng nhau vun đắp, dù phải trải qua thử thách của khoảng cách, thời gian.
Nàng cũng học cách làm thơ để đáp lại tình cảm của Cố Thời Ngôn, dù kỹ năng văn chương của nàng không thể sánh bằng một vị vương gia được giáo dục bài bản từ nhỏ, nhưng những vần thơ giản dị, chân thành ấy vẫn khiến anh cảm động không kém.
"Y quán đèn khuya vẫn sáng soi, mong người bình an chốn xa xôi. Chờ ngày tái ngộ không xa nữa, tình này vẫn mãi không phai." Tiểu Uyển viết, dù câu chữ có phần vụng về nhưng tình cảm chân thành thì không hề thua kém.
Cứ như vậy, qua từng cánh thư, tình cảm giữa hai người ngày càng thêm bền chặt, trở thành nguồn động lực to lớn giúp cả hai vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống thường nhật, cùng hướng đến một tương lai hạnh phúc mà cả hai đều tin tưởng, mong đợi.