Ba tháng sau ngày Cố Thời Ngôn rời khỏi trấn Thanh Hà, một biến cố bất ngờ đã xảy ra, khiến cuộc sống bình yên của Tiểu Uyển bị xáo trộn nghiêm trọng. Một buổi chiều, khi nàng đang bận rộn với công việc thường ngày tại y quán, một đoàn người lạ mặt, ăn mặc sang trọng nhưng mang theo vẻ kiêu ngạo, hống hách bất ngờ xuất hiện, tuyên bố là người của Hoàng hậu phái đến để "điều tra" về mối quan hệ giữa Tiểu Uyển và Trấn Bắc Vương.
"Nghe nói, cô chính là người mà Vương gia có ý định cầu hôn?" Người đứng đầu đoàn — một vị nữ quan có vẻ ngoài sắc sảo, lạnh lùng, hỏi Tiểu Uyển với thái độ trịch thượng, coi thường ra mặt.
"Tiểu nữ không rõ chuyện này, mong nữ quan nói rõ hơn." Tiểu Uyển đáp, cố gắng giữ bình tĩnh dù trong lòng không khỏi lo lắng trước sự xuất hiện đột ngột, đầy áp lực này.
"Hoàng hậu nương nương đã biết chuyện Vương gia có ý định cầu hôn một cô gái xuất thân tầm thường như cô, người vốn đã có ý định sắp đặt cho Vương gia kết duyên cùng tiểu thư nhà Thừa tướng, một mối hôn sự môn đăng hộ đối, có lợi cho cả triều đình. Nương nương phái ta đến đây để cảnh cáo cô, nếu cô còn biết điều, hãy tự mình rút lui, đừng để Vương gia phải khó xử trước triều đình." Vị nữ quan nói, giọng điệu đầy sự đe dọa, coi thường.
Tiểu Uyển nghe vậy, trong lòng không khỏi hoang mang, lo lắng trước áp lực lớn lao từ phía hoàng thất. Nàng hiểu rõ, khoảng cách địa vị giữa nàng và Cố Thời Ngôn vốn đã là một rào cản không nhỏ, và giờ đây, khi phải đối mặt trực tiếp với sự phản đối quyết liệt từ chính Hoàng hậu — người có quyền lực, ảnh hưởng to lớn trong triều đình, nàng càng thêm cảm thấy bất lực, tuyệt vọng.
"Tiểu nữ... tiểu nữ sẽ suy nghĩ kỹ về vấn đề này." Nàng đáp, giọng điệu run rẩy, không dám hứa hẹn điều gì chắc chắn trước áp lực quá lớn này.
Sau khi đoàn người của Hoàng hậu rời đi, Tiểu Uyển ngồi một mình trong phòng, nước mắt lăn dài trên gò má vì lo lắng, đau khổ. Nàng không biết phải làm sao để có thể tiếp tục mối tình cảm với Cố Thời Ngôn trước sự phản đối quyết liệt như vậy từ phía hoàng thất, đồng thời cũng lo sợ rằng, nếu tiếp tục mối quan hệ này, có thể sẽ gây ra rắc rối lớn, thậm chí nguy hiểm cho cả anh lẫn gia đình nàng.
Diệp lão gia, khi biết được sự việc, cũng không khỏi lo lắng cho con gái, nhưng ông cũng cố gắng an ủi, động viên nàng: "Con à, chuyện tình cảm là do hai người tự quyết định, con không cần phải quá lo lắng trước những lời đe dọa này. Nếu Vương gia thực sự có tình cảm chân thành với con, chắc chắn ngài sẽ tìm cách giải quyết ổn thỏa mọi chuyện."
Tiểu Uyển gật đầu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng, bất an. Nàng quyết định viết một bức thư gửi đến Cố Thời Ngôn, kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra, đồng thời cũng bày tỏ những lo lắng, băn khoăn của bản thân về tương lai mối quan hệ giữa hai người.
"Vương gia, hôm nay có người của Hoàng hậu nương nương đến tìm con, nói rằng nương nương đã có ý định sắp đặt cho ngài kết duyên cùng tiểu thư nhà Thừa tướng. Con không biết phải làm sao trước tình huống này, chỉ mong ngài có thể cho con biết, liệu mối tình cảm giữa chúng ta có thể tiếp tục hay không, hay con nên buông tay để tránh gây thêm rắc rối cho ngài." Tiểu Uyển viết, những dòng chữ chan chứa nỗi lo lắng, bất an.
Khi Cố Thời Ngôn nhận được bức thư này tại kinh thành, anh không khỏi tức giận trước hành động của Hoàng hậu, đồng thời cũng vô cùng lo lắng cho tâm trạng của Tiểu Uyển trước áp lực lớn lao này. Anh lập tức viết thư hồi âm, khẳng định chắc chắn tình cảm của mình dành cho nàng, đồng thời cũng hứa hẹn sẽ tìm cách giải quyết triệt để vấn đề này.
"Tiểu Uyển, nàng không cần phải lo lắng, tình cảm của ta dành cho nàng chưa từng và sẽ không bao giờ thay đổi, bất kể ai có ý định can thiệp. Ta sẽ đích thân đến gặp hoàng thượng để trình bày rõ ràng ý nguyện của mình, đồng thời cũng sẽ xử lý ổn thỏa vấn đề với Hoàng hậu nương nương. Mong nàng hãy tin tưởng, kiên nhẫn chờ đợi ta thêm một thời gian ngắn nữa." Cố Thời Ngôn viết, những lời lẽ tràn đầy sự kiên định, quyết tâm bảo vệ tình yêu của mình.
Sau khi gửi bức thư hồi âm, Cố Thời Ngôn ngay lập tức triệu tập hai người tùy tùng thân cận nhất đã từng ở lại trấn Thanh Hà, ra lệnh tăng cường thêm biện pháp bảo vệ cho Tiểu Uyển cùng gia đình nàng, đề phòng trường hợp Hoàng hậu có thể sử dụng những biện pháp cực đoan hơn để ngăn cản mối quan hệ này.
"Các ngươi phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Diệp cô nương, không được để bất kỳ ai có thể gây hại hay uy hiếp nàng dưới bất kỳ hình thức nào." Anh chỉ đạo, giọng điệu nghiêm khắc, thể hiện rõ sự quyết tâm bảo vệ người mình yêu thương.
Đồng thời, anh cũng bắt đầu tìm hiểu kỹ lưỡng hơn về động cơ thực sự đằng sau việc Hoàng hậu muốn sắp đặt hôn sự với tiểu thư nhà Thừa tướng, nhận ra rằng, đây không đơn thuần chỉ là vấn đề môn đăng hộ đối, mà còn liên quan đến những toan tính chính trị phức tạp giữa các phe phái trong triều đình, khi gia tộc Thừa tướng đang tìm cách củng cố thêm quyền lực thông qua việc liên kết hôn nhân với hoàng thất.
"Nếu đây là vấn đề chính trị, ta cần phải tìm ra một giải pháp có thể vừa bảo vệ được tình cảm của mình, vừa không gây ra xáo trộn quá lớn cho sự cân bằng quyền lực trong triều đình." Cố Thời Ngôn suy nghĩ, bắt đầu vạch ra một kế hoạch chi tiết để có thể thuyết phục cả hoàng thượng lẫn Hoàng hậu chấp thuận cho mối lương duyên của mình mà không gây ra những hậu quả chính trị bất lợi.
Trong những ngày tiếp theo, anh dành nhiều thời gian nghiên cứu, tìm hiểu về cách để có thể đền đáp lợi ích cho gia tộc Thừa tướng bằng những phương án khác, thay vì thông qua hôn nhân, nhằm giảm bớt áp lực chính trị đang đè nặng lên quyết định của mình.