Sau khi nhận được thư của Tiểu Uyển, Cố Thời Ngôn quyết định hành động ngay lập tức để giải quyết dứt điểm vấn đề đang gây áp lực cho mối quan hệ của hai người. Anh xin được diện kiến hoàng thượng — người anh trai cùng cha khác mẹ, để trình bày rõ ràng về ý định muốn cầu hôn Tiểu Uyển.
"Hoàng huynh, đệ đã suy nghĩ kỹ lưỡng và quyết định, đệ muốn cầu hôn Diệp Tiểu Uyển, ân nhân cứu mạng của đệ tại trấn Thanh Hà. Đệ biết, nàng xuất thân không cao quý, nhưng nàng có tài năng, phẩm hạnh xứng đáng để trở thành vương phi, và quan trọng nhất, đệ thực lòng yêu thương nàng." Cố Thời Ngôn trình bày trước hoàng thượng, giọng điệu kiên định, không hề có chút do dự nào.
Hoàng thượng, người vốn có mối quan hệ thân thiết với Cố Thời Ngôn từ nhỏ, lắng nghe những lời trình bày chân thành này, trong lòng không khỏi cảm động trước tình cảm sâu đậm mà em trai mình dành cho ân nhân cứu mạng. "Trẫm hiểu tấm lòng của đệ. Nhưng mẫu hậu vốn đã có ý định khác, đệ cần phải thuyết phục người trước."
"Đệ sẽ tự mình thuyết phục mẫu hậu, mong hoàng huynh có thể ủng hộ quyết định của đệ." Cố Thời Ngôn nói, ánh mắt kiên định thể hiện rõ quyết tâm không gì lay chuyển được.
Sau đó, Cố Thời Ngôn đích thân đến diện kiến Hoàng hậu — người vốn coi mình như con ruột dù không phải mẹ đẻ, để trình bày rõ ràng nguyện vọng cùng tình cảm chân thành của mình dành cho Tiểu Uyển.
"Mẫu hậu, con biết người luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con, nhưng hạnh phúc thực sự của con nằm ở việc được kết duyên cùng người con yêu thương, chứ không phải một cuộc hôn nhân sắp đặt vì lợi ích chính trị. Diệp Tiểu Uyển là người con gái tài năng, nhân hậu, xứng đáng để con trân trọng cả đời." Cố Thời Ngôn trình bày, giọng điệu vừa kính trọng vừa kiên quyết.
Hoàng hậu, sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng cũng phần nào bị lay động trước sự chân thành, quyết tâm của Cố Thời Ngôn. "Ta chỉ mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con. Nếu con đã quyết tâm như vậy, ta cũng không muốn ép buộc con phải sống trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu. Nhưng ta cần phải đích thân gặp gỡ, đánh giá xem cô gái đó có thực sự xứng đáng hay không."
"Con xin cảm tạ mẫu hậu đã lắng nghe, con tin rằng, khi người gặp gỡ Tiểu Uyển, người sẽ nhận ra nàng thực sự là một cô gái đáng quý." Cố Thời Ngôn nói, trong lòng tràn đầy hy vọng trước sự nhượng bộ này của Hoàng hậu.
Không lâu sau đó, Cố Thời Ngôn chuẩn bị một đoàn sính lễ hoành tráng, đích thân dẫn đầu trở về trấn Thanh Hà để chính thức cầu hôn Tiểu Uyển, đồng thời cũng mời Hoàng hậu cùng tham gia để có cơ hội gặp gỡ, đánh giá trực tiếp về nàng.
Khi đoàn xe ngựa lộng lẫy cùng đoàn sính lễ đầy đủ tiến vào trấn Thanh Hà, cả trấn không khỏi xôn xao, kinh ngạc trước sự kiện trọng đại này. Tiểu Uyển, khi nhận được tin báo, trong lòng vừa hồi hộp, mong đợi, vừa lo lắng trước cuộc gặp gỡ quan trọng sắp tới với Hoàng hậu.
"Con đừng quá lo lắng, cứ thể hiện chính con người thật của mình, ta tin rằng Hoàng hậu nương nương sẽ nhận ra được tấm lòng chân thành của con." Diệp lão gia động viên con gái trước buổi gặp gỡ quan trọng này.
Khi Hoàng hậu diện kiến Tiểu Uyển tại y quán nhỏ của gia đình nàng, bà không khỏi ấn tượng trước sự đoan trang, lễ phép, cùng kiến thức y thuật sâu sắc mà cô gái trẻ này thể hiện qua từng câu trả lời tự tin, chân thành.
"Nghe nói, cô đã cứu mạng Trấn Bắc Vương trong tình huống thập tử nhất sinh, lại còn có tài năng y thuật xuất chúng. Ta thực sự rất ấn tượng." Hoàng hậu nhận xét sau một hồi trò chuyện, thái độ đã dịu đi nhiều so với ban đầu.
"Đa tạ nương nương đã khen ngợi, tiểu nữ chỉ làm những gì mình cho là đúng đắn, xuất phát từ lương tâm của một lương y." Tiểu Uyển đáp, giọng điệu khiêm tốn nhưng đầy tự tin.
Cuối cùng, sau buổi gặp gỡ, Hoàng hậu cũng chính thức chấp thuận cho mối lương duyên giữa Cố Thời Ngôn và Tiểu Uyển, mở đường cho một hôn lễ trọng đại sắp diễn ra.
Trước khi rời khỏi trấn Thanh Hà, Hoàng hậu còn dành thời gian riêng để trò chuyện thêm với Tiểu Uyển, muốn tìm hiểu sâu hơn về con người, tính cách thực sự của cô gái sắp trở thành con dâu của mình.
"Ta phải thừa nhận, ban đầu ta có phần phản đối vì lo ngại về sự chênh lệch địa vị giữa hai người, sợ rằng con sẽ không thể thích nghi được với cuộc sống nơi cung đình phức tạp. Nhưng qua cuộc trò chuyện hôm nay, ta nhận ra, con có đủ bản lĩnh, trí tuệ để đảm đương được vai trò vương phi." Hoàng hậu nói, giọng điệu đã hoàn toàn khác biệt so với thái độ lạnh lùng, đe dọa ban đầu.
"Đa tạ nương nương đã tin tưởng, con sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong đợi của nương nương cũng như hoàng thất." Tiểu Uyển đáp, cúi đầu cảm tạ với thái độ chân thành, khiêm tốn.
"Con cũng nên biết, làm dâu trong hoàng thất sẽ có không ít khó khăn, thử thách, nhưng ta tin, với tấm lòng chân thành cùng trí tuệ mà con thể hiện, con hoàn toàn có thể vượt qua được mọi trở ngại." Hoàng hậu dặn dò thêm, ánh mắt đã tràn đầy sự trìu mến, quan tâm như một người mẹ chồng thực thụ.
Sau khi đoàn người của Hoàng hậu rời khỏi trấn Thanh Hà, tin tức về việc mối lương duyên giữa Trấn Bắc Vương và Diệp Tiểu Uyển đã chính thức được hoàng thất chấp thuận nhanh chóng lan truyền khắp trấn nhỏ, khiến người dân không khỏi vui mừng, tự hào vì có một người con gái của quê hương mình sắp trở thành vương phi.
"Tiểu Uyển cô nương thật có phúc, không chỉ tài giỏi mà còn được cả hoàng thất công nhận." Nhiều người dân trong trấn bàn tán, chúc mừng, khiến Tiểu Uyển không khỏi cảm thấy hạnh phúc, tự hào trước sự ủng hộ nồng nhiệt từ cộng đồng nơi nàng đã lớn lên.
Ít lâu sau, Cố Thời Ngôn chính thức trở lại trấn Thanh Hà lần thứ hai, lần này mang theo đoàn sính lễ đầy đủ, hoành tráng để thực hiện nghi thức cầu hôn chính thức theo đúng lễ nghi truyền thống, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng, chính thức hóa mối quan hệ mà cả hai đã dày công vun đắp suốt nhiều tháng qua.