Min-joon không ngờ rằng mình lại thành công đến thế.
Trong vòng một tuần, "Công ty Cổ phần Mì Tôm Cổng Không Gian" (tên chính thức, do chính Min-joon đăng ký với sự giúp đỡ của một luật sư mà anh thuê bằng... mì tôm) đã bán được 2.000 tô mì tôm.
Mỗi tô giá 4.000 won. Mỗi tô chi phí sản xuất chỉ 200 won (tiền mua củ cải, cà rốt, hành lá). Lợi nhuận mỗi tô: 3.800 won.
Min-joon bắt đầu mơ về những điều lớn lao.
"Mở thêm chi nhánh ở Hongdae," anh nói với Bảo Bối, vừa tính toán trên điện thoại. "Quảng cáo trên mạng xã hội. Hợp tác với các shipper giao hàng. Xuất khẩu ra nước ngoài."
"Ngươi bị điên à?" Bảo Bối trợn mắt. "Cái Cổng này không phải để kinh doanh! Nó là cổng liên vũ trụ, có nhiệm vụ bảo vệ Trái Đất khỏi họa diệt vong!"
"Ừ, nhưng nếu Trái Đất bị diệt vong, ít nhất tôi cũng có tiền để mua một chiếc quan tài đẹp."
Bảo Bối muốn khóc.
Nhưng sự việc nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát.
Mọi người bắt đầu đồn về "quán mì tôm kỳ lạ ở Mapo" — nơi có mì tôm ngon đến nỗi khi ăn vào, bạn cảm thấy như đang du hành vũ trụ (thực ra là do ảnh hưởng của Cái Cổng, nhưng ai quan tâm). Hàng dài xếp từ sáng sớm. Các blogger ẩm thực kéo đến. Cả một kênh truyền hình còn muốn phóng sự, nhưng Min-joon từ chối vì sợ lộ công nghệ bí mật.
Rồi một hôm, Hye-jin xuất hiện.
Cô mặc một chiếc áo phông trắng và quần jean bó, tay xách túi đựng laptop. Cô đứng trước cửa phòng trọ của Min-joon, nhìn tấm biển "CÔNG TY MÌ TÔM CP" được dán bằng giấy note, rồi nhìn Min-joon.
"Lee Min-joon," cô nói. "Giải thích đi."
"Giải thích gì cơ?"
"Sao hồ sơ đăng ký kinh doanh của cậu lại ghi địa chỉ là phòng trọ này? Và sao cái tủ lạnh nhà cậu lại bị đổ? Và sao tớ ngửi thấy mùi mì tôm từ xa 500 mét?"
Min-joon nuốt nước bọt.
Bảo Bối trong cặp sách bắt đầu run lên.
"Thì..." Min-joon ấp úng. "Thì tớ... kinh doanh nhỏ thôi. Làm thêm. Ai chẳng muốn có thêm thu nhập."
Hye-jin nhìn anh một lúc. Rồi cô bước vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất (vốn dĩ là ghế văn phòng hỏng lưng), và nói:
"Tớ muốn hợp tác."
"Cái gì?"
"Tớ muốn hợp tác. Cậu có công nghệ làm mì tôm siêu tốc, tớ có kiến thức về marketing và quản trị. Chúng ta sẽ thành đôi bạn cùng tiến."
Min-joon tròn mắt. "Chị muốn làm... đôi bạn cùng tiến với em?"
"Đúng vậy. Nhưng đừng tưởng bở, tớ chỉ muốn tiền thôi."
"Em cũng vậy."
Họ bắt tay.
Bảo Bối trong cặp sách thò đầu ra, nhìn cảnh tượng ấy, rồi lẩm bẩm: "Thế còn sứ mệnh vũ trụ? Còn Thực Thể Bóng Tối? Còn tất cả?"
Nhưng Min-joon và Hye-jin không nghe thấy.
Họ đang bàn về chiến lược giá cho sản phẩm mới: mì tôm phô mai.