Tuần đầu tiên ở Đông Các, Lạc Tiểu Vy phát hiện ra ba điều quan trọng.
Thứ nhất: công việc ở đây không khó, nhưng đòi hỏi sự tỉ mỉ đến mức kinh người — đối chiếu bản thảo, ghi chú sai lệch, sắp xếp tài liệu theo hệ thống phân loại do Hàn Lâm Viện tự đặt ra hàng trăm năm trước. Nàng quen với loại công việc này từ hồi còn phụ cha ở Dương Châu, nên không có vấn đề gì.
Thứ hai: Chu Bình là người duy nhất trong Đông Các chủ động nói chuyện với nàng — và anh chàng này nói nhiều đến mức đủ bù cho tất cả những người còn lại. Từ anh ta, nàng biết được đủ thứ: ai trong viện ghét ai, Phó Học Sĩ Lưu có tật uống rượu buổi trưa, và — quan trọng nhất — Thế Tử Tần Chiêu đến kiểm tra Đông Các mỗi sáng thứ năm, đúng giờ Thìn, không sai một khắc.
Thứ ba: có một thư phòng khóa kín ở cuối hành lang Đông Các mà không ai được vào ngoại trừ Thế Tử — và bên trong đó, theo lời Chu Bình thì thầm với vẻ bí ẩn, chứa những bản thảo mà ngay cả Học Sĩ Trần cũng chưa được đọc.
Đêm thứ năm sau khi vào viện, Lạc Tiểu Vy ở lại muộn vì đang đối chiếu một đoạn ghi chép lịch sử có mâu thuẫn với bản thảo của cha. Mọi người đã về hết, chỉ còn nàng và ngọn đèn dầu leo lắt trên bàn.
Nàng đang ghi chú thì nghe tiếng cửa mở.
Không phải cửa chính — mà là cửa bên, lối đi thông ra hành lang.
Nàng ngẩng đầu lên. Tần Chiêu đứng ở cửa, tay cầm một cuốn sách, nhìn nàng với vẻ không ngạc nhiên chút nào — như thể ông ta biết nàng vẫn ở đây.
"Tất cả mọi người đã về." Ông ta nói. Không phải câu hỏi.
"Dạ, hạ quan còn việc chưa xong." Nàng đứng dậy, cúi đầu.
"Ngồi xuống. Tiếp tục làm việc đi." Ông ta bước vào, đi về phía cuối hành lang — về phía thư phòng khóa kín.
Nàng ngồi xuống, nhìn vào trang giấy, nhưng mắt không đọc được một chữ nào. Tai nàng đang lắng nghe tiếng chìa khóa mở ổ khóa, tiếng cửa mở, tiếng bước chân — rồi im lặng.
Mười lăm phút sau, Tần Chiêu ra khỏi thư phòng, tay vẫn cầm cuốn sách đó, đi về phía cửa ra. Ông ta dừng lại khi đi ngang qua bàn nàng, nhìn xuống những trang giấy trên bàn.
"Sai." Ông ta nói, giọng bình thản.
Nàng nhíu mày. "Dạ?"
"Dòng này." Ông ta chỉ vào một đoạn ghi chú nàng vừa viết. "Ngươi đối chiếu sai nguồn. Bản thảo Vĩnh Lạc năm thứ ba và bản thảo Vĩnh Lạc năm thứ mười lăm không phải cùng một tác giả — chữ viết khác nhau rõ ràng, chỉ cần nhìn nét bút là biết."
Nàng nhìn lại. Và... ông ta đúng. Hai nét bút rõ ràng là khác nhau — nàng đã nhìn qua loa, bỏ sót chi tiết đó.
"Hạ quan xin lỗi." Nàng cúi đầu. "Hạ quan sẽ sửa lại."
"Ừ." Ông ta tiếp tục bước đi.
Nàng nhìn theo lưng ông ta, rồi nhìn xuống tờ giấy. Lòng có gì đó lạ — không phải sợ hãi, mà là thứ gì đó khó diễn tả hơn. Cái cảm giác khi bị người khác nhìn thấy một sai lầm mà mình tưởng đã giấu kín.
※ ※ ※
Ngày hôm sau, Chu Bình kéo nàng ra góc vắng lúc giờ nghỉ trưa, vẻ mặt nghiêm trọng khác thường.
"Văn Tú, tối qua cậu ở lại muộn à?"
"Ừ, còn việc."
"Cậu... có gặp Thế Tử không?"
Nàng nhìn anh ta. "Có. Sao vậy?"
Chu Bình thở dài. "Văn Tú này, tôi nói thật nhé — Thế Tử Tần Chiêu không phải người mình nên tiếp xúc nhiều. Không phải vì ông ta hung ác gì, mà vì..." Anh ta do dự. "Ông ta nhìn người rất tinh. Kiểu như... nhìn xuyên qua người ta ấy. Nhiều người ở viện này không dám đứng trước mặt ông ta quá lâu vì cảm giác bị nhìn thấu hết mọi thứ."
Nàng im lặng một lúc. "Cảm ơn cậu đã nói."
"Cậu nghe ra rồi chứ?" Chu Bình nhìn nàng lo lắng. "Với lại... Văn Tú, tôi hỏi thật nhé, đừng giận. Cậu có... bí mật gì không? Kiểu bí mật mà không muốn ai biết ấy?"
Nàng cứng người.
"Tôi hỏi vì..." Chu Bình cào đầu, trông có vẻ khó xử. "Tôi thấy cậu có nhiều cử chỉ... lạ. Kiểu như lúc uống trà cậu cầm chén bằng cả hai tay, ngón khép lại — đó là cách phụ nữ cầm chén, không phải đàn ông. Và khi cậu cười, cậu hay đưa tay lên che miệng—"
"Tôi sẽ chú ý hơn." Nàng ngắt lời, giọng bình tĩnh hơn mức nàng nghĩ mình có thể giữ được.
Chu Bình nhìn nàng. Rồi anh ta thở ra, gật đầu. "Được. Tôi không hỏi thêm. Chỉ là..." Anh ta hạ giọng xuống thật nhỏ. "Tôi không nói với ai đâu. Cậu cứ yên tâm."
Nàng nhìn anh ta — khuôn mặt tròn trĩnh thật thà, đôi mắt không có gì ngoài sự chân thành.
Lần đầu tiên kể từ khi rời Dương Châu, nàng cảm thấy có người đứng về phía mình.
"Cảm ơn cậu." Nàng nói, lần này giọng không còn hoàn toàn bình tĩnh nữa.