Đêm tháng năm nóng bức, gió không thổi, trăng lên muộn.
Lạc Tiểu Vy đang thay đồ trong phòng trọ thì nghe tiếng gõ cửa — không phải Chu Bình vì anh ta đã về quê thăm gia đình, không phải chủ trọ vì đã quá giờ bà lão đi ngủ.
"Ai?" Nàng kéo vội áo lên.
"Tần Chiêu."
Nàng đứng im trong ba giây. Trái tim đập một nhịp rất mạnh rồi gần như dừng lại.
Tần Chiêu. Ở trọ Vạn Lý. Gõ cửa phòng nàng. Lúc nửa đêm.
"Một... một khắc." Nàng mặc vội áo ngoài, kiểm tra lại băng ngực, vuốt tóc, mở cửa.
Ông ta đứng ở hành lang với một cây đèn lồng, mặc thường phục — lần đầu tiên nàng thấy ông ta không mặc áo bào chính thức. Trông... khác. Không bớt lạnh lùng, nhưng ít uy quyền hơn và vì vậy trông bình thường hơn — điều này vì lý do nào đó khiến nàng khó chịu hơn.
"Có chuyện gì vậy?" Nàng hỏi, cố giữ giọng bình thường.
"Người điều tra ngươi." Ông ta nói thẳng. "Ta biết họ là ai."
Nàng im lặng.
"Vào trong nói chuyện hay đứng ngoài hành lang?" Ông ta hỏi.
Cả hai đều không ổn. Nàng chọn cái ít tệ hơn — mở cửa rộng thêm, bước sang bên.
Ông ta bước vào, ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn, đặt đèn lồng lên bàn. Nàng đứng ở phía bên kia bàn — cách xa nhất có thể trong căn phòng nhỏ.
"Phó Học Sĩ Vương." Tần Chiêu nói. "Ông ta đang điều tra ngươi vì nghĩ rằng ngươi là người được cha ngươi cử đến để tiếp tục hoàn thành bộ điển chú — và ông ta không muốn bộ điển chú đó được hoàn thành."
"Tại sao?" Nàng nhíu mày.
"Vì Phó Học Sĩ Vương đã tự mình viết một phiên bản khác của bộ điển chú — đơn giản hơn, bớt chính xác hơn, nhưng mang tên ông ta. Ông ta muốn phiên bản đó được phê duyệt trước khi bộ của Lạc Hàm được hoàn thành. Nếu bộ của cha ngươi ra trước và được đánh giá cao hơn, công trình của ông ta trở nên vô nghĩa."
Nàng hiểu ra. "Vậy ông ta điều tra tôi để tìm cớ đuổi tôi đi."
"Đúng. Và nếu ông ta phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường về Lạc Văn Tú—" Tần Chiêu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng "—bất kỳ điều gì, dù nhỏ—ông ta sẽ dùng nó."
Sự im lặng giữa hai người kéo dài.
Nàng biết ông ta biết. Và ông ta biết nàng biết ông ta biết. Nhưng không ai nói thẳng ra.
"Tôi sẽ cẩn thận hơn." Nàng nói.
"Không đủ." Ông ta đứng dậy. "Ngươi cần biết ông ta đang tìm gì. Ta sẽ cho ngươi xem danh sách điều ông ta đã thu thập được — có một vài điều ngươi cần giải thích trước khi ông ta tìm ra người để hỏi."
Ông ta đặt một tờ giấy nhỏ lên bàn.
Nàng nhìn xuống tờ giấy. Trên đó là danh sách các câu hỏi mà Phó Học Sĩ Vương đang đi hỏi về "Lạc Văn Tú": Ai biết cậu ta ở Dương Châu? Cậu ta học với ai? Cha cậu ta trông như thế nào?
Câu hỏi cuối cùng trong danh sách: "Con trai hay con gái?"
Nàng ngẩng đầu lên nhìn Tần Chiêu.
Ông ta đang nhìn nàng với cái nhìn mà nàng không thể đọc được — không phán xét, không thương hại, không cũng không phải là hoàn toàn vô cảm.
"Cảm ơn." Nàng nói.
Ông ta gật đầu, đi ra cửa. Dừng lại ở ngưỡng cửa, không quay lại.
"Bộ điển chú của cha ngươi xứng đáng được hoàn thành." Ông ta nói, giọng vẫn lạnh nhưng có thứ gì đó bên dưới — thứ gì đó nàng phải mất một lúc mới nhận ra là: chân thành. "Đó là lý do đủ."
Rồi ông ta đi.
Lạc Tiểu Vy đứng giữa phòng, nhìn tờ giấy trên bàn, và lần đầu tiên kể từ khi đặt chân vào kinh thành, nàng thấy không hoàn toàn một mình.