Tháng sáu, Hàn Lâm Viện vào mùa kiểm tra — tất cả học sĩ và thư lại phải nộp báo cáo công việc nửa năm, được đánh giá bởi Hội Đồng Học Sĩ và — năm nay — bởi Thế Tử Tần Chiêu.
Lạc Tiểu Vy nộp báo cáo đúng hạn, đủ nội dung, theo đúng định dạng yêu cầu. Nàng không lo về phần này — công việc nàng làm tốt, nàng biết điều đó.
Điều nàng không lường được là buổi phỏng vấn trực tiếp.
"Đây là quy định mới." Chu Bình thì thầm khi nàng vừa đọc thông báo. "Năm ngoái không có phỏng vấn. Thế Tử thêm vào — ông ta muốn gặp trực tiếp từng người."
"Từng người?" Nàng nhìn thông báo lần nữa.
"Từng người." Chu Bình nhìn nàng với vẻ hiểu ra cái vấn đề nàng đang nghĩ. "Văn Tú... cậu ổn không?"
"Ổn." Nàng gấp tờ thông báo lại.
Buổi phỏng vấn diễn ra trong thư phòng của Thế Tử ở cánh đông. Từng người vào một, thời gian không hạn định.
Khi đến lượt Lạc Tiểu Vy — người cuối cùng trong danh sách Đông Các — trời đã gần giờ Thân. Nàng bước vào, đóng cửa lại, đứng trước bàn làm việc của Tần Chiêu.
Ông ta đang xem báo cáo của nàng, không nhìn lên.
Nàng đứng yên. Chờ.
"Ngồi xuống." Ông ta nói, vẫn không nhìn lên.
Nàng ngồi xuống ghế đối diện.
Thư phòng yên tĩnh. Ánh chiều tà lọc qua cửa sổ, chiếu lên những chồng sách và tài liệu xếp ngay ngắn trên bàn. Trên tường có một bức thư pháp — chữ "Tĩnh" viết rất lớn, nét bút mạnh mẽ, không phải chữ của người tầm thường.
"Ngươi viết cái này." Tần Chiêu đặt xuống bàn một trang giấy — không phải từ báo cáo của nàng, mà là một trang nàng nhận ra ngay: phần ghi chú của nàng về mâu thuẫn trong hệ thống quan chức Tiền Hán, viết tay trong giờ nghỉ trưa tuần trước.
"Dạ." Nàng không phủ nhận.
"Ngươi không chỉ đang hoàn thành bản thảo của cha." Ông ta nhìn trang giấy. "Ngươi đang bổ sung. Những nhận xét ở đây không phải của Lạc Hàm — đây là phân tích mới, góc nhìn mới."
Nàng im lặng một lúc. "Cha tôi để lại rất nhiều ghi chú chưa được đưa vào bản thảo chính. Tôi chỉ sắp xếp lại."
"Không." Ông ta nhìn thẳng vào mắt nàng lần đầu tiên trong buổi phỏng vấn. "Đây không phải sắp xếp. Đây là tư duy độc lập."
Ánh mắt ông ta — nàng không tránh được lần này, không thể nhìn đi chỗ khác. Không lạnh như nàng vẫn nghĩ. Hay đúng hơn — lạnh vẫn ở đó, nhưng bên dưới có thứ gì đó nàng chưa từng thấy trong ánh mắt người khác nhìn nàng: sự công nhận thật sự.
Không phải công nhận "con gái của Lạc Hàm". Không phải công nhận "thư sinh Dương Châu cần được chiếu cố". Mà là công nhận — người đang ngồi trước mặt ông ta.
Nàng nhìn xuống tay.
"Bộ điển chú của cha tôi sẽ tốt hơn nếu phần này được bổ sung đầy đủ." Nàng nói, giọng bình tĩnh hơn nàng nghĩ.
"Ta biết." Tần Chiêu gấp tờ giấy lại, đặt về phía nàng. "Tiếp tục đi."
Buổi phỏng vấn kết thúc — ngắn hơn của bất kỳ ai trong Đông Các.
Nàng đứng dậy, cúi đầu, đi ra cửa.
"Lạc Văn Tú."
Nàng dừng lại, tay đang nắm cửa.
"Cha ngươi là người may mắn." Giọng Tần Chiêu vang lên sau lưng nàng, đều và thấp. "Có người tiếp tục công việc của ông ta theo cách này."
Nàng đứng ở cửa một nhịp thở, không quay lại.
"Cảm ơn Thế Tử." Nàng nói, rồi bước ra ngoài.
Hành lang bên ngoài rộng và thoáng, ánh chiều tà vàng ươm trải dài trên nền đá. Lạc Tiểu Vy đứng ở đó một lúc, nhìn ra sân, tay vẫn chưa buông khỏi cánh cửa.
Có những thứ, một khi đã hiểu ra rồi thì không thể giả vờ không hiểu nữa.
Và nàng đang hiểu ra một thứ mà nàng không biết phải làm gì với nó.