Sau sự việc vạch trần âm mưu của Lệ Quý nhân, Lý Thời Cảnh bắt đầu thường xuyên ghé qua Ngọc Tễ Các hơn, ban đầu chỉ là những lần vi hành tình cờ, nhưng dần dần trở thành thói quen thường xuyên, đến mức nhiều người trong hậu cung bắt đầu nhận ra, hoàng thượng dường như đã tìm được một chốn bình yên hiếm có bên cạnh vị Tài nhân đặc biệt này.
Khác với những cuộc gặp gỡ đầy tính toán, xã giao mà hắn thường phải trải qua với các phi tần khác, những khoảnh khắc bên cạnh Thẩm Uyển Ninh lại mang đến cho Lý Thời Cảnh một cảm giác thoải mái, tự nhiên hiếm có. Nàng không bao giờ tìm cách nịnh nọt, lấy lòng hắn một cách thái quá, cũng không e dè, sợ hãi thái quá như nhiều người khác, mà luôn giữ được sự điềm tĩnh, chân thành trong mọi cuộc trò chuyện.
"Nàng có bao giờ sợ ta không?" Một buổi tối, khi đang ngồi cùng nhau trong khu vườn thuốc, ngắm nhìn ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, Lý Thời Cảnh bất chợt hỏi, giọng điệu có chút tò mò hiếm hoi.
Thẩm Uyển Ninh suy nghĩ một lúc, rồi đáp một cách chân thành: "Thần thiếp không sợ hoàng thượng, nhưng tôn trọng quyền lực và trách nhiệm mà người đang gánh vác. Thần thiếp nghĩ, đằng sau vị trí cao quý ấy, hoàng thượng cũng chỉ là một con người bình thường, cũng có những tâm tư, nỗi niềm riêng mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu."
Câu trả lời này khiến Lý Thời Cảnh trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn phải sống trong sự đề phòng, tính toán, ngay cả những người thân cận nhất cũng luôn có những mục đích riêng ẩn giấu sau vẻ ngoài trung thành, tận tụy. Chưa từng có ai nhìn nhận hắn như một con người bình thường, với những cảm xúc, nỗi niềm riêng như Thẩm Uyển Ninh vừa nói.
"Nàng nói đúng. Đôi khi, ta cũng cảm thấy mệt mỏi với những toan tính, đấu đá không ngừng nghỉ trong triều đình lẫn hậu cung. Ở bên cạnh nàng, ta cảm thấy có thể tạm thời buông bỏ những gánh nặng ấy, được là chính mình." Hắn nói, giọng điệu hiếm khi nào trở nên mềm mỏng, chân thành đến vậy.
Thẩm Uyển Ninh nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Nàng biết, đây chính là cơ hội để nàng có thể thực sự chạm đến trái tim của Lý Thời Cảnh, không chỉ đơn thuần dựa vào nhan sắc hay sự sủng ái nhất thời như ở kiếp trước, mà là một sự thấu hiểu, đồng cảm sâu sắc, một nền tảng vững chắc hơn nhiều cho mối quan hệ giữa hai người.
Từ đó, mối quan hệ giữa Thẩm Uyển Ninh và Lý Thời Cảnh ngày càng trở nên gắn bó, sâu đậm hơn. Hắn thường xuyên tìm đến Ngọc Tễ Các sau những giờ làm việc căng thẳng, đôi khi chỉ để cùng nàng ngồi im lặng ngắm trăng, đôi khi lại say sưa trò chuyện về đủ mọi chủ đề, từ y thuật, thảo dược, đến những vấn đề chính sự mà hắn hiếm khi chia sẻ với bất kỳ ai khác.
Không lâu sau, Lý Thời Cảnh chính thức hạ chỉ sắc phong Thẩm Uyển Ninh từ Tài nhân lên thành Tiệp dư, một bước tiến vượt bậc so với tốc độ thăng tiến thông thường trong hậu cung, khiến không ít người phải kinh ngạc, đồng thời cũng dấy lên không ít sự đố kỵ, ghen ghét từ những phi tần khác.
Tô Nhược Hi — người vừa được chính thức sắc phong làm Hoàng hậu không lâu trước đó, khi nghe được tin tức này, trong lòng không khỏi cảm thấy bất an. Bà ta vốn đã nghe qua danh tiếng của Thẩm Uyển Ninh, cùng với sự việc Lệ Quý nhân — người từng là vây cánh thân cận của gia tộc họ Tô, bị thất sủng chỉ vì âm mưu hãm hại nàng bất thành, trong lòng càng thêm dè chừng, cảnh giác trước vị Tiệp dư mới nổi này.
"Con nhỏ Thẩm Uyển Ninh này quả thực không đơn giản, không thể xem thường được. Ta cần phải tìm hiểu kỹ hơn về nó trước khi có bất kỳ động thái nào, tránh để lặp lại sai lầm như Lệ Quý nhân trước đây." Tô Hoàng hậu nói với nhũ mẫu thân cận của mình, ánh mắt đầy vẻ toan tính, dè chừng.
"Nương nương nói phải. Có lẽ chúng ta nên tạm thời quan sát thêm một thời gian, tìm hiểu kỹ điểm yếu của nó trước khi ra tay, tránh để mọi việc trở nên rối ren như lần trước." Nhũ mẫu đáp, trong giọng nói cũng ẩn chứa sự thận trọng.
Trong khi đó, Thẩm Uyển Ninh cũng nhận thức rõ ràng về mối nguy hiểm tiềm tàng từ phía Tô Hoàng hậu — nhân vật quyền lực nhất trong hậu cung, đồng thời cũng chính là kẻ thù không đội trời chung với nàng ở kiếp trước. Nàng biết, mình cần phải hành động thận trọng hơn nữa, không thể chủ quan dù đã đạt được những thành công bước đầu.
Nàng quyết định, thay vì trực tiếp đối đầu với Tô Hoàng hậu ngay lúc này khi thế lực của bản thân vẫn còn non yếu, nàng sẽ tiếp tục âm thầm củng cố vị thế, mở rộng thêm mạng lưới đồng minh, đồng thời cũng tận dụng mối quan hệ ngày càng thân thiết với hoàng thượng để có thể tiếp cận, tìm hiểu sâu hơn về những vấn đề chính sự quan trọng, chuẩn bị sẵn sàng cho những cuộc đối đầu lớn hơn trong tương lai.
Một buổi tối, khi đang trò chuyện cùng Lý Thời Cảnh, Thẩm Uyển Ninh khéo léo nhắc đến tình hình biên cương, thể hiện sự lo lắng chân thành về những lời đồn đại liên quan đến Trấn quốc Công phủ mà nàng đã nghe được từ trước.
"Hoàng thượng, thần thiếp có nghe một số lời đồn đại về việc Trấn quốc Công có ý đồ bất chính, không biết thực hư ra sao. Trấn quốc Công gia tộc từ trước đến nay đều trung thành, có công lớn với triều đình, thần thiếp mong những lời đồn đại ấy chỉ là vu khống vô căn cứ mà thôi." Nàng nói, giọng điệu thể hiện sự quan tâm chân thành đến vận mệnh quốc gia, không hề có ý đồ chính trị lộ liễu.
Lý Thời Cảnh nghe vậy, trong lòng có chút bất ngờ trước sự am hiểu tình hình chính sự của Thẩm Uyển Ninh, nhưng cũng không giấu diếm suy nghĩ của mình: "Ta cũng đã nghe qua những lời đồn đại này, nhưng chưa có bằng chứng rõ ràng để kết luận điều gì. Trẫm sẽ cho người điều tra kỹ lưỡng trước khi đưa ra quyết định."
Nghe được câu trả lời này, Thẩm Uyển Ninh trong lòng thầm nhẹ nhõm. Nàng biết, ít nhất ở thời điểm hiện tại, Lý Thời Cảnh vẫn còn giữ được sự tỉnh táo, thận trọng trước những lời vu khống, chưa vội vàng đưa ra quyết định sai lầm như những gì có thể đã xảy ra ở một kịch bản khác nếu không có sự can thiệp của nàng.