Sáng hôm sau, Tiểu Uyển dậy sớm hơn thường lệ, ra giếng gánh nước trước cả khi trời sáng hẳn. Cô muốn tranh thủ thời gian này để suy nghĩ kỹ hơn về kế hoạch của mình.
Việc đầu tiên cô cần làm là tìm ra bằng chứng cụ thể về việc Vương Thị Muội đã ăn cắp phiếu lương thực và ăn gian công điểm của gia đình. Chỉ có bằng chứng rõ ràng mới có thể khiến cha cô — một người đàn ông thật thà, có phần nhu nhược trong chuyện gia đình — chịu đứng ra bảo vệ cô.
Ký ức của thân thể cũ cho cô biết, Vương Thị Muội thường lén giấu phiếu lương thực dư thừa trong một chiếc hũ sành cũ, chôn dưới gốc cây táo sau vườn, chờ dịp có người buôn phiếu chợ đen đến thì đem ra đổi lấy tiền mặt, tích cóp riêng cho bản thân và cho Tiểu Hồng sau này.
Nhưng làm sao để lấy được bằng chứng mà không bị phát hiện? Tiểu Uyển vừa gánh nước vừa trầm ngâm suy nghĩ.
Đúng lúc đó, cô nghe thấy tiếng xì xào của mấy người phụ nữ đang giặt đồ bên bờ ao gần đó.
"Này, có nghe nói dạo này lão Tôn hay ra vào nhà Vương Thị Muội không? Cứ thậm thà thậm thụt, chẳng biết bàn tính chuyện gì."
"Ôi dào, chắc lại chuyện buôn bán phiếu chợ đen chứ gì. Lão Tôn ấy chuyên đi khắp nơi thu gom phiếu tem của mấy nhà nghèo túng, ép giá rẻ mạt rồi đem bán lại kiếm chênh lệch."
Tiểu Uyển nghe được câu chuyện, trong lòng thầm mừng. Đây chính là manh mối cô đang cần. Cô quyết định âm thầm theo dõi động tĩnh của Vương Thị Muội trong vài ngày tới.
Cơ hội đến nhanh hơn cô nghĩ. Ba ngày sau, vào một buổi trưa khi cha cô ra đồng làm việc, Tiểu Hồng thì đi học chưa về, Tiểu Uyển giả vờ ra vườn sau hái rau, âm thầm quan sát từ xa. Quả nhiên, cô thấy Vương Thị Muội len lén ra gốc cây táo, đào một lỗ nhỏ, lấy ra chiếc hũ sành, rồi lấy từ trong túi áo ra một xấp phiếu tem bỏ thêm vào.
Tiểu Uyển nín thở, cẩn thận ghi nhớ vị trí chính xác, rồi lặng lẽ rút lui trước khi bị phát hiện.
Tối hôm đó, sau khi cả nhà ăn cơm xong, nhân lúc Vương Thị Muội ra ngoài giặt đồ, Tiểu Hồng thì đang mải học bài, Tiểu Uyển tìm đến chỗ cha mình đang ngồi hút thuốc lào ngoài hiên.
"Cha, con có chuyện muốn nói với cha, nhưng mong cha bình tĩnh nghe con nói hết đã."
Ông Lâm Đại Sơn nhìn con gái, thấy vẻ mặt nghiêm túc khác thường của cô, trong lòng có chút lo lắng: "Con nói đi, có chuyện gì vậy?"
Tiểu Uyển kể lại toàn bộ những gì mình nghe được và nhìn thấy, từ chuyện lão Tôn buôn phiếu chợ đen, đến việc tận mắt chứng kiến Vương Thị Muội giấu phiếu tem dưới gốc cây táo. Cô cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, khách quan nhất có thể, không thêm bớt cảm xúc cá nhân, để cha mình có thể tự đánh giá sự việc một cách công bằng.
Ông Lâm Đại Sơn nghe xong, gương mặt tối sầm lại, hai bàn tay chai sạn nắm chặt đến trắng bệch. Từ lâu ông đã nghi ngờ có điều gì đó không ổn — phần lương thực của gia đình cứ thiếu hụt bất thường, nhưng mỗi lần hỏi thì Vương Thị Muội đều có lý do để biện minh, ông vì muốn giữ hòa khí gia đình nên cũng nhắm mắt cho qua. Không ngờ sự thật lại tàn nhẫn đến vậy.
"Con dẫn cha ra xem thử." Ông nói, giọng trầm thấp đầy kìm nén.
Hai cha con lặng lẽ ra vườn sau, đào lên đúng vị trí Tiểu Uyển đã quan sát được. Quả nhiên, chiếc hũ sành hiện ra, bên trong là một xấp phiếu lương thực, phiếu vải, cùng với một ít tiền mặt được gói cẩn thận trong túi vải nhỏ.
Ông Lâm Đại Sơn cầm chiếc hũ trong tay, thân hình run lên vì tức giận. Đây là số phiếu tem mà lẽ ra cả gia đình, bao gồm cả Tiểu Uyển, đáng lẽ phải được hưởng, nhưng đã bị người vợ kế ông tin tưởng âm thầm cắt xén, tích cóp riêng cho bản thân suốt bao lâu nay.
Đúng lúc đó, Vương Thị Muội giặt đồ xong quay về, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, mặt bà ta biến sắc ngay lập tức.
"Ông... ông đang làm gì vậy? Sao lại đào chỗ đó lên?"
"Bà tự nói cho tôi biết đi, đây là cái gì?" Ông Lâm Đại Sơn giơ chiếc hũ sành lên, giọng nói run rẩy vì giận dữ. "Bao lâu nay bà vẫn giấu tôi làm chuyện này? Trong khi Tiểu Uyển phải ăn cháo loãng, mặc áo vá, còn bà thì lén lút tích cóp riêng cho mình?"
Vương Thị Muội biết không thể chối cãi được nữa, liền đổi giọng ăn vạ, nước mắt ngắn dài: "Ông ơi, tôi... tôi làm vậy cũng chỉ vì lo cho tương lai của Tiểu Hồng thôi mà! Con bé còn nhỏ, sau này còn phải lo chuyện học hành, chuyện chồng con, tôi phải tích cóp trước chứ..."
"Vậy còn Tiểu Uyển thì sao? Nó không phải con tôi chắc?" Ông Lâm Đại Sơn quát lớn, đây là lần đầu tiên trong nhiều năm ông nổi giận đến mức này. "Bà đối xử bất công với con bé bao lâu nay, tôi nhắm mắt làm ngơ vì nghĩ chuyện nhỏ nhặt trong nhà, không ngờ bà lại dám ăn cắp cả phần lương thực của gia đình!"
Tiếng cãi vã ồn ào khiến hàng xóm xung quanh cũng bắt đầu chú ý, có vài người tò mò ghé qua xem. Vương Thị Muội thấy chuyện đã ầm ĩ, sợ mất mặt trước bàn dân thiên hạ, đành phải cúi đầu nhận lỗi, hứa sẽ không tái phạm.
Nhưng ông Lâm Đại Sơn lần này không dễ dàng bỏ qua như trước. Ông tuyên bố trước mặt mọi người rằng từ nay, phần công điểm và phiếu tem của gia đình sẽ do chính ông quản lý, chia đều công bằng cho các con, không để ai phải chịu thiệt thòi nữa. Đồng thời, ông cũng nghiêm khắc cảnh cáo Vương Thị Muội, nếu còn tái phạm chuyện tương tự, ông sẽ không nương tay.
Đêm đó, sau khi mọi chuyện lắng xuống, ông Lâm Đại Sơn gọi Tiểu Uyển vào phòng, ánh mắt chan chứa sự áy náy: "Tiểu Uyển, cha xin lỗi con. Bao năm qua cha đã không làm tròn trách nhiệm bảo vệ con, để con phải chịu nhiều ấm ức. Từ nay, cha sẽ không để chuyện này lặp lại nữa."
Tiểu Uyển nhìn cha mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Đây là lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, cô cảm nhận được tình thân thực sự. Cô mỉm cười, khẽ gật đầu: "Cha, con không trách cha đâu. Con chỉ mong từ nay, gia đình mình có thể sống hòa thuận, yên ổn hơn thôi."
Sau sự việc này, vị thế của Tiểu Uyển trong gia đình thay đổi rõ rệt. Vương Thị Muội tuy vẫn còn ấm ức trong lòng nhưng không còn dám công khai chèn ép cô như trước. Tiểu Hồng cũng bớt phần ngang ngược, dù trong lòng vẫn còn ganh ghét chị gái.
Nhưng Tiểu Uyển hiểu rõ, đây chỉ mới là bước đầu tiên. Việc giành lại công bằng trong gia đình chỉ là nền tảng, điều quan trọng hơn là cô phải tự xây dựng cho mình một con đường phát triển thực sự, để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai, kể cả người cha mà cô yêu thương.
Vài ngày sau, khi công việc đồng áng đã tạm ổn, Tiểu Uyển bắt đầu để tâm đến kế hoạch kiếm thêm thu nhập mà cô đã ấp ủ từ trước. Cô nhớ ra một điều quan trọng — thời điểm này, nhu cầu về các loại dụng cụ gia đình làm thủ công như giỏ tre, chiếu cói, hay các loại thuốc dân gian trị các bệnh thông thường đang rất cao, vì hàng hóa công nghiệp khan hiếm.
Cô nhớ đến kiến thức về các loại lá cây, rễ cây có công dụng chữa bệnh mà mình từng tìm hiểu qua trong một dự án nghiên cứu sản phẩm thảo dược ở kiếp trước. Đặc biệt, cô nhớ có một loại cây mọc hoang quanh vùng — dân gian gọi là cây ngải cứu và cây kinh giới — có thể chế biến thành các bài thuốc đơn giản trị cảm mạo, đau bụng, rất hữu ích trong hoàn cảnh y tế còn thiếu thốn như hiện tại.
Tối hôm đó, cô mạnh dạn trình bày ý tưởng của mình với cha: "Cha ơi, con muốn thử làm một ít cao dán và túi thảo dược trị cảm từ mấy loại cây quanh nhà mình, đem ra chợ huyện bán thử xem sao. Con nghĩ chắc sẽ có người cần."
Ông Lâm Đại Sơn nghe con gái nói, ban đầu có chút ngần ngại vì sợ làm sai chính sách, dễ bị quy vào tội "buôn bán tư nhân trái phép" trong thời kỳ nhạy cảm này. Nhưng Tiểu Uyển đã tìm hiểu kỹ và giải thích cho cha rằng, việc trao đổi các sản phẩm thủ công nhỏ lẻ trong phạm vi hợp tác xã, mang tính chất hỗ trợ đời sống nhân dân vẫn được cho phép trong chừng mực nhất định, miễn là không có tính chất đầu cơ trục lợi lớn.
Sau nhiều đắn đo, ông Lâm Đại Sơn cuối cùng cũng gật đầu đồng ý cho con gái thử sức, với điều kiện phải làm cẩn thận, kín đáo, tránh gây chú ý không cần thiết.
Và thế là, hành trình gây dựng sự nghiệp đầu tiên của Lâm Tiểu Uyển ở kiếp sống thứ hai này chính thức bắt đầu.