Ba ngày sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy, Tạ Chấn Đông quả nhiên quay lại nhà họ Lâm, lần này mang theo một ít đường phèn và hộp sữa bột quý giá — những thứ xa xỉ trong thời buổi khan hiếm này — để cảm ơn Tiểu Uyển.
"Đồng đội tôi đã đỡ sốt nhiều rồi, cảm ơn cô đã giúp đỡ kịp thời." Anh nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ nghiêm túc thường thấy, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần xa cách ban đầu.
Ông Lâm Đại Sơn lúc này đã có mặt ở nhà, thấy con trai nhà họ Tạ đích thân đến cảm ơn, trong lòng vừa vui mừng vừa có chút ngạc nhiên. Ông vốn biết rõ gia thế nhà họ Tạ — cha của Tạ Chấn Đông từng là cán bộ có uy tín trong vùng trước khi mất sớm vì bạo bệnh, còn Tạ Chấn Đông từ nhỏ đã nổi tiếng là người có chí khí, học giỏi, sau khi tốt nghiệp cấp ba liền tình nguyện nhập ngũ, hiện đang là một sĩ quan trẻ đầy triển vọng trong đơn vị đóng quân gần đó.
"Cháu Chấn Đông đến chơi, mời vào nhà uống nước." Ông Lâm Đại Sơn nhiệt tình mời, trong lòng thầm nghĩ, nếu con gái mình có thể kết duyên với một chàng trai đàng hoàng, có tương lai như vậy thì thật tốt biết bao.
Từ đó về sau, Tạ Chấn Đông thỉnh thoảng lại ghé qua nhà họ Lâm mỗi khi có dịp về phép, ban đầu chỉ là để hỏi thăm sức khỏe đồng đội, dần dà trở thành những cuộc trò chuyện dài hơn với Tiểu Uyển về đủ mọi chuyện, từ tình hình thời sự, đến những kiến thức về cây thuốc, sản xuất nông nghiệp mà cô luôn có những ý tưởng độc đáo khiến anh không khỏi kinh ngạc.
Tiểu Uyển nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói của Tạ Chấn Đông là một người đàn ông có trách nhiệm, chính trực và vô cùng tinh tế trong cách quan tâm đến người khác, chỉ là không giỏi thể hiện ra bằng lời nói hoa mỹ.
Có một lần, khi biết gia đình họ Lâm đang gặp khó khăn vì mùa màng thất bát do sâu bệnh hoành hành, Tạ Chấn Đông đã âm thầm tìm hiểu và mang đến cho ông Lâm Đại Sơn một số loại thuốc trừ sâu sinh học mà đơn vị anh đang thử nghiệm, giúp gia đình cứu vãn được phần lớn hoa màu.
Tiểu Uyển nhìn thấy sự chu đáo, tận tâm ấy, trong lòng không khỏi cảm động. Cô nhận ra, dù mang danh nghĩa là đến vì gia đình, nhưng ánh mắt của Tạ Chấn Đông mỗi khi nhìn cô đều có một sự dịu dàng đặc biệt mà anh cố gắng che giấu.
Về phần mình, công việc kinh doanh nhỏ lẻ của Tiểu Uyển cũng dần dần phát triển thuận lợi. Nhờ tiếng lành đồn xa, không chỉ trong thôn Hạ Gia mà cả những thôn lân cận cũng biết đến "cô Tiểu Uyển nhà họ Lâm" với tài làm thuốc dân gian hiệu nghiệm. Cô bắt đầu mở rộng thêm các sản phẩm khác như xà phòng thảo dược tự chế từ tro bếp và mỡ động vật kết hợp tinh dầu từ vỏ cam, chanh — loại xà phòng vừa có tác dụng làm sạch, vừa có mùi hương dễ chịu, khác hẳn với loại xà phòng công nghiệp thô ráp thường thấy.
Số tiền tích lũy được, dù không nhiều nhưng cũng đủ để Tiểu Uyển bắt đầu nghĩ đến những kế hoạch xa hơn. Cô nhớ, chỉ vài năm nữa, chính sách sẽ dần nới lỏng hơn đối với các hộ kinh doanh cá thể, và đây chính là thời cơ để những người có tầm nhìn như cô có thể vươn lên mạnh mẽ.
Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Sự nổi bật của Tiểu Uyển bắt đầu khiến một số người trong thôn cảm thấy ganh tị, trong đó có cả Vương Thị Muội — người dù đã bị vạch trần chuyện ăn cắp phiếu tem nhưng trong lòng vẫn luôn coi Tiểu Uyển là cái gai trong mắt.
Một buổi chiều, khi Tiểu Uyển đang ở chợ huyện bán các sản phẩm thảo dược của mình, cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Vương Thị Muội và một người phụ nữ khác trong thôn.
"Bà không biết đâu, con Tiểu Uyển đó bây giờ ghê gớm lắm, suốt ngày lén lút làm ăn riêng, không biết có phải đang âm thầm tích cóp để sau này chiếm hết gia sản của nhà họ Lâm không đấy."
"Ôi trời, làm gì đến mức đó? Tôi thấy con bé cũng chỉ làm chút việc nhỏ giúp bà con thôi mà."
"Bà không hiểu đâu, con bé đó khôn lỏi lắm, biết đâu nó còn có ý đồ gì khác nữa. Mà này, nghe nói dạo này thằng Chấn Đông nhà họ Tạ hay lui tới nhà tôi lắm đấy, chắc là để ý con Tiểu Hồng nhà tôi rồi cũng nên..."
Tiểu Uyển nghe đến đây, trong lòng vừa buồn cười vừa có chút bực bội. Vương Thị Muội không chỉ ghen ghét mà còn cố tình tung tin đồn thất thiệt, thậm chí còn muốn gán ghép Tạ Chấn Đông với Tiểu Hồng để phá hoại mối quan hệ đang dần nảy nở giữa cô và anh.
Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ bản thân không nên nóng vội. Ở thời đại này, danh dự và tiếng tăm của một cô gái rất quan trọng, nếu để tin đồn thất thiệt lan truyền mà không xử lý khéo léo, rất có thể sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tương lai của cô sau này.
Tối hôm đó, khi trở về nhà, Tiểu Uyển quyết định tìm cách nói chuyện thẳng thắn với cha mình về những tin đồn đang lan truyền, đồng thời khéo léo đề cập đến việc cô muốn được tự chủ hơn trong việc quản lý thành quả lao động của mình, tránh để những hiểu lầm không đáng có tiếp tục xảy ra.
"Cha, con nghĩ, con nên có một khoản riêng để dành cho công việc làm ăn của mình, tách bạch rõ ràng với chi tiêu chung của gia đình. Như vậy sẽ tránh được nhiều điều tiếng không hay, cha thấy sao ạ?"
Ông Lâm Đại Sơn suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý. Ông hiểu rõ tính cách của vợ kế mình, cũng không muốn con gái phải chịu thêm những lời gièm pha không đáng có.
"Được, con cứ làm theo ý mình. Chỉ cần con nhớ, dù làm gì cũng phải giữ đúng đạo lý, không được để ảnh hưởng đến thanh danh gia đình là được."
Tiểu Uyển gật đầu cảm kích. Cô biết, có được sự ủng hộ của cha là một lợi thế vô cùng lớn trong hoàn cảnh hiện tại.
Về phần tin đồn liên quan đến Tạ Chấn Đông, cô quyết định không phản ứng thái quá, mà chọn cách để thời gian và hành động chứng minh tất cả. Cô tin rằng, một người đàn ông chính trực, có chủ kiến như Tạ Chấn Đông sẽ không dễ dàng bị những lời đồn thổi vô căn cứ tác động.
Quả nhiên, ít lâu sau, trong một lần Tạ Chấn Đông ghé thăm, anh đã chủ động đề cập đến chuyện này với thái độ dứt khoát hiếm thấy.
"Tôi có nghe một số tin đồn không hay trong thôn. Tôi muốn cô biết rõ, tôi đến đây là vì bản thân tôi thực sự quý trọng và ngưỡng mộ những gì cô đã làm, không liên quan gì đến những chuyện người khác đang thêu dệt." Anh nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, kiên định không chút do dự.
Tiểu Uyển nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự chân thành, vững chãi từ một người đàn ông theo cách hoàn toàn khác với những mối quan hệ hời hợt, tính toán mà cô từng trải qua ở kiếp trước.
"Cảm ơn anh đã nói rõ. Em cũng không để tâm nhiều đến những lời đồn đại đó đâu." Cô mỉm cười đáp lại, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào anh.
Từ khoảnh khắc đó, dường như có một sợi dây vô hình nào đó đã âm thầm kết nối trái tim của hai người, dù cả hai vẫn giữ khoảng cách nhất định phù hợp với chuẩn mực xã hội thời bấy giờ, nhưng tình cảm ấy đã bắt đầu âm thầm nảy mầm, chờ đợi ngày được công khai thừa nhận.