Thời gian thấm thoắt trôi qua, đã gần một năm kể từ ngày Tiểu Uyển trọng sinh. Công việc kinh doanh nhỏ của cô ngày càng phát đạt, không chỉ dừng lại ở thảo dược và xà phòng, cô còn mở rộng sang việc làm các loại bánh kẹo đơn giản từ nguyên liệu sẵn có trong vùng, được lòng rất nhiều người, đặc biệt là vào các dịp lễ Tết.
Gia đình họ Lâm nhờ đó cũng dần khấm khá hơn, không còn phải lo đói kém như trước. Cha cô, ông Lâm Đại Sơn, được bà con trong thôn nể trọng hơn hẳn vì có cô con gái tài giỏi, đảm đang. Vương Thị Muội tuy trong lòng vẫn còn ấm ức nhưng cũng không dám công khai gây khó dễ nữa, vì thấy rõ Tiểu Uyển giờ đây đã có chỗ đứng vững chắc, được cả thôn xóm quý mến.
Về phần Tạ Chấn Đông, sau một năm quân ngũ với nhiều đóng góp xuất sắc, anh được thăng chức, trở thành một sĩ quan trẻ tuổi có tiếng trong đơn vị, được cấp trên tin tưởng giao phó nhiều nhiệm vụ quan trọng. Mỗi lần về phép, anh đều dành thời gian đến thăm nhà họ Lâm, mối quan hệ giữa anh và Tiểu Uyển ngày càng trở nên khăng khít, dù cả hai vẫn giữ sự chừng mực cần thiết trước mắt người ngoài.
Một buổi tối mùa thu, khi ánh trăng tròn vành vạnh soi sáng khắp thôn làng, Tạ Chấn Đông bất ngờ đến nhà họ Lâm, thái độ có phần nghiêm trang khác thường so với mọi lần.
"Bác Lâm, cháu có chuyện quan trọng muốn thưa với bác." Anh nói với ông Lâm Đại Sơn, giọng điệu trang trọng hiếm thấy.
Ông Lâm Đại Sơn nhìn thái độ của chàng trai trẻ, trong lòng đã lờ mờ đoán được điều gì đó, liền mời anh vào nhà, gọi cả Tiểu Uyển đến.
Tạ Chấn Đông đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn về phía ông Lâm Đại Sơn, rồi chậm rãi nói: "Bác Lâm, cháu và Tiểu Uyển đã quen biết nhau hơn một năm nay. Trong thời gian đó, cháu nhận thấy Tiểu Uyển là một cô gái thông minh, tháo vát, có tấm lòng lương thiện, hiếu thảo. Cháu... cháu muốn xin phép bác, cho cháu được chính thức tìm hiểu và tiến tới hôn nhân với Tiểu Uyển."
Câu nói dứt khoát, không vòng vo của Tạ Chấn Đông khiến cả nhà họ Lâm sững sờ trong giây lát. Tiểu Uyển đứng bên cạnh, gương mặt đỏ bừng, trái tim đập rộn ràng không thể kiềm chế được. Dù trong lòng đã có linh cảm về tình cảm của anh dành cho mình, nhưng cô không ngờ anh lại quyết đoán, thẳng thắn đến vậy, đường đường chính chính đến ngỏ lời với cha cô mà không hề úp mở.
Ông Lâm Đại Sơn nhìn chàng trai trẻ trước mặt, trong lòng vừa vui mừng vừa có chút xúc động. Ông biết rõ gia thế và phẩm chất của Tạ Chấn Đông, một chàng trai như vậy quả thực là mối nhân duyên tốt đẹp mà bất kỳ bậc cha mẹ nào cũng mong muốn cho con gái mình.
"Cháu Chấn Đông, chuyện này bác cũng không phản đối, nhưng bác muốn hỏi ý kiến của Tiểu Uyển trước đã. Hôn nhân là chuyện cả đời, phải để con bé tự quyết định." Ông nói, ánh mắt nhìn sang con gái với sự tôn trọng hiếm thấy trong thời đại mà chuyện "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" vẫn còn khá phổ biến.
Tạ Chấn Đông quay sang nhìn Tiểu Uyển, ánh mắt anh lúc này không còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường thấy, mà tràn đầy sự chân thành, có chút hồi hộp hiếm hoi.
"Tiểu Uyển, anh biết mình không giỏi nói những lời hoa mỹ, cũng không thể hứa hẹn cho em một cuộc sống giàu sang phú quý ngay lập tức. Nhưng anh có thể hứa với em, anh sẽ luôn trân trọng, bảo vệ và đồng hành cùng em trong suốt quãng đời còn lại, dù cho có khó khăn, gian khổ đến đâu. Em có đồng ý làm vợ anh không?"
Tiểu Uyển nhìn vào đôi mắt kiên định, chân thành của Tạ Chấn Đông, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp mãnh liệt. Cô nhớ lại kiếp trước, mình đã từng cô đơn biết bao, luôn khao khát một tình yêu chân thành nhưng lại chưa từng có được. Giờ đây, ở kiếp sống thứ hai này, cô đã tìm được một người đàn ông thực sự xứng đáng để cô trao gửi trọn vẹn niềm tin và tình cảm.
"Em đồng ý." Cô khẽ đáp, giọng nói run run vì xúc động nhưng ánh mắt lại kiên định không chút do dự.
Cả gian nhà tràn ngập niềm vui, ông Lâm Đại Sơn cười tươi rói, còn Tạ Chấn Đông thì để lộ một nụ cười hiếm hoi, ánh mắt anh nhìn Tiểu Uyển tràn đầy sự dịu dàng mà trước giờ chưa từng ai được thấy.
Tuy nhiên, tin tức về việc Tạ Chấn Đông cầu hôn Tiểu Uyển nhanh chóng lan truyền khắp thôn, và không phải ai cũng vui mừng trước tin này. Vương Thị Muội khi nghe tin, trong lòng vừa tức tối vừa cay đắng. Bà ta vốn đã có ý định gán ghép Tạ Chấn Đông với con gái ruột của mình là Tiểu Hồng, không ngờ mọi chuyện lại diễn biến hoàn toàn ngược lại.
"Con ranh này, đúng là số nó tốt!" Vương Thị Muội nghiến răng nghiến lợi, trong lòng âm thầm nung nấu ý định phá hoại hôn sự này bằng mọi giá.
Vài ngày sau, Vương Thị Muội bắt đầu tung tin đồn thất thiệt trong thôn, rằng Tiểu Uyển dùng thủ đoạn mê hoặc, thậm chí còn ám chỉ những chuyện không đứng đắn để làm mất thanh danh của cô, hòng khiến gia đình họ Tạ phải suy nghĩ lại về hôn sự này.
Tin đồn ác ý này chẳng mấy chốc đến tai mẹ của Tạ Chấn Đông — bà Tạ Lý Thị, một người phụ nữ góa chồng, nuôi con một mình nhưng rất coi trọng danh dự gia phong. Bà không khỏi lo lắng, liền tìm đến gặp trực tiếp Tiểu Uyển để hỏi rõ thực hư.
"Cháu Tiểu Uyển, ta nghe được một số lời đồn không hay về cháu trong thôn. Ta không phải người dễ dàng tin vào lời đồn thổi, nhưng dù sao đây cũng là chuyện hôn nhân đại sự của con trai ta, ta muốn nghe cháu nói rõ sự tình." Bà Tạ Lý Thị nói, giọng điệu nghiêm túc nhưng không mất đi sự tôn trọng.
Tiểu Uyển đối diện với tình huống này, không hề hoảng loạn hay tức giận, mà bình tĩnh trình bày rõ ràng, mạch lạc toàn bộ sự việc, từ nguồn gốc câu chuyện giữa cô và Vương Thị Muội, đến động cơ đằng sau những tin đồn ác ý kia. Cô còn mời một số hàng xóm láng giềng có uy tín trong thôn, những người đã tận mắt chứng kiến quá trình cô làm ăn lương thiện, chăm sóc gia đình chu đáo, đến để làm chứng, xác nhận sự trong sạch của mình.
Bà Tạ Lý Thị sau khi nghe hết mọi chuyện, quan sát thái độ đường hoàng, tự tin của Tiểu Uyển, cùng với sự xác nhận từ nhiều người trong thôn, trong lòng đã có câu trả lời rõ ràng.
"Cháu là một cô gái tốt, ta hoàn toàn yên tâm rồi. Những lời đồn thổi vô căn cứ kia, ta sẽ không để tâm nữa." Bà mỉm cười, ánh mắt nhìn Tiểu Uyển với sự trân trọng thực sự. "Con trai ta có con mắt nhìn người tốt, ta rất vui vì nó đã chọn được một người vợ như cháu."
Sự việc dần lắng xuống, âm mưu phá hoại của Vương Thị Muội hoàn toàn thất bại, ngược lại còn khiến bà ta mất mặt trước bàn dân thiên hạ vì hành vi đặt điều vu khống ác ý. Ông Lâm Đại Sơn lần này thực sự nổi giận, tuyên bố nghiêm khắc với vợ kế rằng nếu còn tiếp tục gây chuyện, ông sẽ không nể nang tình nghĩa vợ chồng mà đưa ra quyết định dứt khoát.
Trải qua sóng gió này, mối quan hệ giữa Tiểu Uyển và Tạ Chấn Đông lại càng thêm bền chặt, cả hai gia đình cũng chính thức bàn bạc chuyện cưới xin, chuẩn bị cho một khởi đầu mới đầy hứa hẹn trong cuộc đời của đôi trẻ.