Trong suốt hai tuần tiếp theo, Lâm Phong, Trần Bảo và Đỗ Minh Thư dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi để nghiên cứu kỹ lưỡng tấm bản đồ cùng cuốn nhật ký của ông nội Lâm Phong, đồng thời cũng tích cực chuẩn bị mọi trang thiết bị cần thiết cho chuyến thám hiểm đầy thử thách sắp tới.
Đỗ Minh Thư dành phần lớn thời gian để giải mã những ký hiệu cổ xưa được đánh dấu trên tấm bản đồ. Cô phát hiện ra, đây không đơn thuần chỉ là một tấm bản đồ chỉ đường thông thường, mà còn ẩn chứa một hệ thống mật mã phức tạp, kết hợp giữa văn tự cổ của Vương quốc Kim Sơn với những biểu tượng thiên văn học, đòi hỏi phải có kiến thức chuyên sâu mới có thể giải mã chính xác.
"Nhìn vào cách bố trí các ký hiệu này, ta có thể thấy, người vẽ bản đồ đã cố tình thiết kế nó theo một cách rất tinh vi, chỉ những ai thực sự am hiểu về văn hóa, tín ngưỡng của vương quốc cổ đại này mới có thể giải mã được chính xác. Điều này cho thấy, kho báu mà chúng ta đang tìm kiếm chắc chắn được bảo vệ rất kỹ lưỡng, không dễ dàng để bất kỳ ai cũng có thể tiếp cận được." Minh Thư giải thích trong một buổi họp mặt tại nhà Lâm Phong, tay chỉ vào từng chi tiết trên tấm bản đồ được phóng to, in ra giấy để tiện nghiên cứu.
Trần Bảo, với chuyên môn địa chất của mình, tập trung vào việc phân tích địa hình được mô tả trên bản đồ, cố gắng xác định vị trí chính xác trong thực tế dựa trên những đặc điểm địa lý được ghi chú. Sau nhiều ngày nghiên cứu kỹ lưỡng, kết hợp với việc đối chiếu các bản đồ địa chất hiện đại, anh cuối cùng cũng xác định được khu vực có khả năng cao nhất chính là dãy núi Hắc Long thuộc vùng rừng núi hiểm trở ở phía Tây đất nước, một khu vực gần như chưa từng được khai phá hoàn toàn, nổi tiếng với địa hình phức tạp cùng hệ sinh thái rừng nguyên sinh dày đặc.
"Khu vực này thực sự rất nguy hiểm. Địa hình chủ yếu là núi đá vôi với nhiều hang động, hẻm núi sâu, cùng hệ thống sông ngầm phức tạp. Nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, rất dễ xảy ra tai nạn, thậm chí có thể bị lạc trong hệ thống hang động mà không thể tìm được đường ra." Trần Bảo cảnh báo, giọng điệu nghiêm túc, thể hiện rõ mối lo ngại của một người có kinh nghiệm dày dặn trong lĩnh vực này.
Lâm Phong lắng nghe những phân tích của hai người bạn, trong lòng càng thêm nhận thức rõ ràng về mức độ nguy hiểm của chuyến hành trình sắp tới. Anh nhớ lại lời cảnh báo trong cuốn nhật ký của ông nội, về việc có những kẻ khác cũng đang tìm kiếm Thành cổ Hoàng Kim, sẵn sàng làm mọi thứ để có được nó. Điều này khiến anh không khỏi lo lắng, liệu họ có thể gặp phải những đối thủ nguy hiểm nào trong hành trình sắp tới hay không.
Anh quyết định dành thời gian tìm hiểu thêm về những gì đã xảy ra với ông nội mình trong quá khứ. Anh liên hệ với một số đồng nghiệp cũ của ông nội tại viện nghiên cứu, những người đã từng làm việc cùng ông trong nhiều năm, hy vọng có thể tìm ra thêm manh mối về chuyến thám hiểm định mệnh hai mươi năm trước.
Một trong số đó, giáo sư Vũ Đình Long — người bạn thân thiết nhất của ông nội Lâm Phong, hiện đã nghỉ hưu nhưng vẫn còn minh mẫn, đồng ý gặp mặt Lâm Phong để chia sẻ những gì mình còn nhớ được.
"Ông nội cháu, trước khi mất tích, đã từng chia sẻ với ta về phát hiện quan trọng của mình liên quan đến Vương quốc Kim Sơn. Ông ấy tin rằng, đây không chỉ là một kho báu vật chất thông thường, mà còn ẩn chứa những bí mật lịch sử vô cùng quan trọng, có thể thay đổi hoàn toàn cách chúng ta hiểu về nền văn minh cổ đại trong khu vực." Giáo sư Long kể lại, ánh mắt xa xăm như đang hồi tưởng về những ký ức đã qua.
"Vậy giáo sư có biết, ai là những người khác cũng đang tìm kiếm kho báu này không? Ông nội cháu đã viết trong nhật ký rằng, có những kẻ nguy hiểm cũng đang truy tìm nơi này." Lâm Phong hỏi, giọng điệu đầy sự lo lắng.
Giáo sư Long trầm ngâm một lúc, rồi đáp: "Ta nhớ, trước khi mất tích, ông nội cháu từng nhắc đến một tổ chức bí mật chuyên săn lùng các cổ vật quý giá, sẵn sàng sử dụng mọi thủ đoạn, kể cả bạo lực, để đạt được mục đích của mình. Tổ chức này được biết đến với cái tên 'Hắc Nguyệt', hoạt động rất kín kẽ, gần như không để lại dấu vết nào cho cơ quan chức năng có thể truy tìm được. Ta nghi ngờ, rất có thể sự biến mất của ông nội cháu có liên quan trực tiếp đến tổ chức này."
Thông tin này khiến Lâm Phong không khỏi rùng mình. Anh nhận ra, chuyến thám hiểm sắp tới không đơn thuần chỉ là một cuộc tìm kiếm kho báu thông thường, mà còn có thể là một cuộc đối đầu nguy hiểm với những kẻ sẵn sàng giết người để đạt được mục đích của mình.
"Cháu có chắc mình muốn tiếp tục con đường này không? Đây thực sự là một hành trình đầy nguy hiểm, và ta không muốn cháu phải chịu chung số phận như ông nội mình." Giáo sư Long hỏi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng, quan tâm chân thành dành cho con cháu của người bạn cố tri.
Lâm Phong im lặng một lúc lâu, trong lòng đấu tranh giữa nỗi sợ hãi và quyết tâm. Cuối cùng, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định: "Cháu cần phải biết sự thật về những gì đã xảy ra với ông nội. Cháu không thể để ông ấy biến mất mãi mãi mà không có câu trả lời. Hơn nữa, nếu đây thực sự là một phát hiện khảo cổ học quan trọng, cháu tin rằng, nó xứng đáng được đưa ra ánh sáng, được bảo tồn đúng cách thay vì rơi vào tay những kẻ chỉ muốn trục lợi cá nhân."
Giáo sư Long nhìn chàng trai trẻ trước mặt, trong lòng không khỏi thầm cảm động trước sự quyết tâm, chính trực mà anh thể hiện, giống hệt như người ông của mình ngày trước. Ông quyết định, dù không thể ngăn cản Lâm Phong, ông sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ, cung cấp thêm những thông tin, mối quan hệ cần thiết để chuyến hành trình có thể diễn ra an toàn hơn.
"Được, nếu cháu đã quyết tâm như vậy, ta sẽ giúp đỡ hết sức có thể. Ta còn giữ một số tài liệu nghiên cứu của ông nội cháu mà ông ấy đã gửi cho ta trước khi lên đường, có lẽ sẽ hữu ích cho chuyến đi của các cháu." Giáo sư Long nói, rồi dẫn Lâm Phong đến phòng làm việc của mình, lục tìm trong đống tài liệu cũ kỹ.
Ông đưa cho Lâm Phong một tập hồ sơ dày, bên trong chứa đựng những ghi chép chi tiết hơn về lịch sử, văn hóa của Vương quốc Kim Sơn, cùng một số bức ảnh chụp các di tích, hiện vật mà ông nội Lâm Phong đã thu thập được trong quá trình nghiên cứu trước đây, cung cấp thêm nhiều manh mối quý giá cho hành trình sắp tới.
Trong những ngày tiếp theo, cả nhóm ba người tích cực chuẩn bị mọi trang thiết bị cần thiết cho chuyến thám hiểm — từ dụng cụ leo núi, thiết bị định vị GPS, đèn pin chuyên dụng, đến các loại lương thực, thuốc men cần thiết cho một chuyến đi dài ngày vào vùng rừng núi hiểm trở. Trần Bảo, với kinh nghiệm dày dặn của mình, đảm nhận việc lên kế hoạch chi tiết cho lộ trình di chuyển, đồng thời cũng liên hệ với một số người dân bản địa quen thuộc với khu vực dãy núi Hắc Long để làm người dẫn đường.
Đỗ Minh Thư tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về hệ thống văn tự cổ, cố gắng giải mã thêm những ký hiệu bí ẩn khác trên tấm bản đồ, đồng thời cũng chuẩn bị các dụng cụ cần thiết để có thể ghi chép, phân tích những phát hiện khảo cổ học có thể gặp phải trong hành trình.
Về phần Lâm Phong, anh dành thời gian tìm hiểu thêm về tổ chức Hắc Nguyệt bí ẩn mà giáo sư Long đã nhắc đến, dù không tìm được nhiều thông tin cụ thể, nhưng những gì anh biết được cũng đủ khiến anh cẩn trọng hơn, quyết định giữ kín toàn bộ kế hoạch của nhóm, không để lộ bất kỳ thông tin nào ra bên ngoài, tránh thu hút sự chú ý không cần thiết từ những thế lực nguy hiểm.
Cuối cùng, sau hai tuần chuẩn bị kỹ lưỡng, mọi thứ đã sẵn sàng. Vào một buổi sáng sớm đầu thu, ba người bạn đồng hành cùng nhau lên đường, hướng về phía dãy núi Hắc Long xa xôi, mang theo không chỉ những trang thiết bị cần thiết mà còn cả những hy vọng, quyết tâm mãnh liệt để khám phá ra bí mật của Thành cổ Hoàng Kim, đồng thời cũng tìm ra sự thật về số phận của Lâm Đức Thắng — người ông đáng kính đã biến mất bí ẩn cách đây hai mươi năm.