Sau cuộc gặp gỡ định mệnh với Cảnh Tư Nguyên, Thanh Du tiếp tục hành trình đến trang viên xa xôi để xác minh những nghi vấn về tình hình tài chính bất minh trong Mộ gia. Tại đây, cô phát hiện ra bằng chứng rõ ràng về việc viên quản gia phụ trách trang viên này đã cấu kết với một số thương nhân địa phương để khai khống sản lượng nông sản, biển thủ một khoản tiền lớn suốt nhiều năm liền, với sự bao che ngầm từ phía Trịnh phu nhân để đổi lấy một phần lợi ích chia chác.
"Đây chính là bằng chứng ta cần." Thanh Du thầm nghĩ, cẩn thận thu thập, sao chép lại toàn bộ sổ sách, chứng từ liên quan, áp dụng đúng phương pháp thu thập chứng cứ pháp lý chặt chẽ mà cô đã sử dụng thành thạo trong vô số vụ kiện tụng phức tạp ở kiếp trước.
Cô cũng khéo léo phỏng vấn một số người hầu, tá điền tại trang viên, những người đã phải chịu đựng sự áp bức, bóc lột từ viên quản gia tham lam này suốt nhiều năm, thu thập thêm nhiều lời khai, bằng chứng bổ sung để củng cố vụ việc.
"Tiểu thư, người sao lại quan tâm đến những chuyện này? Nếu để phu nhân biết được, e rằng người sẽ gặp rắc rối lớn đấy." Một lão bộc trung thành với Mộ gia từ nhiều đời, người đã âm thầm giúp đỡ Thanh Du trong quá trình điều tra, không khỏi lo lắng nhắc nhở.
"Ta hiểu rõ rủi ro này, nhưng nếu không hành động, Mộ gia sẽ tiếp tục bị những kẻ tham lam này rút ruột, gây tổn hại nghiêm trọng đến gia sản mà tổ tiên đã dày công gây dựng." Thanh Du đáp, ánh mắt kiên định thể hiện rõ quyết tâm không lay chuyển.
Sau khi đã thu thập đầy đủ bằng chứng, Thanh Du quyết định không vội vàng công khai ngay lập tức, mà thay vào đó, cô cẩn thận lên kế hoạch trình bày vấn đề này với phụ thân một cách khôn khéo nhất, đảm bảo có thể đạt được hiệu quả tối đa mà không gây ra những phản ứng dữ dội, khó kiểm soát từ phía Trịnh phu nhân.
Cô cũng nhận ra, để có thể thực sự thay đổi cục diện quyền lực trong Mộ gia, chỉ đơn thuần vạch trần một vụ tham ô là chưa đủ, mà cô cần phải xây dựng được một hệ thống quản lý minh bạch, hiệu quả hơn để thay thế, chứng minh năng lực thực sự của bản thân trong việc điều hành, quản lý tài sản gia tộc.
Trở về kinh thành, Thanh Du dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về hệ thống quản lý tài chính, thương mại đương thời, kết hợp với những kiến thức về quản trị doanh nghiệp hiện đại mà cô còn nhớ được từ kiếp trước, để xây dựng nên một đề xuất cải cách quản lý toàn diện, khả thi cho Mộ gia.
Khi trình bày vấn đề với Mộ Kiến Thành, Thanh Du không chỉ đơn thuần tố cáo hành vi tham ô của viên quản gia, mà còn đưa ra một kế hoạch cải cách chi tiết, thuyết phục về cách thức tổ chức lại hệ thống quản lý các trang viên, cửa hàng của gia tộc, nhằm tăng cường tính minh bạch, hiệu quả.
"Con đã điều tra rất kỹ lưỡng, những bằng chứng này hoàn toàn xác đáng." Mộ Kiến Thành nói sau khi xem xét toàn bộ tài liệu mà Thanh Du trình bày, giọng điệu đầy sự kinh ngạc, khâm phục trước năng lực phân tích, tổ chức sắc bén của con gái mình.
"Con chỉ mong có thể góp một phần công sức để bảo vệ, phát triển gia sản mà tổ tiên đã dày công gây dựng." Thanh Du đáp, khiêm tốn nhưng cũng không giấu được sự tự tin vào năng lực của bản thân.
Mộ Kiến Thành, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, quyết định giao cho Thanh Du quyền giám sát trực tiếp việc cải tổ hệ thống quản lý các trang viên, cửa hàng của gia tộc — một quyết định chưa từng có tiền lệ đối với một đích nữ chưa xuất giá trong xã hội đương thời, nhưng thể hiện rõ sự tin tưởng tuyệt đối mà ông dành cho con gái sau khi chứng kiến năng lực xuất chúng của nàng.
Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp Mộ gia, khiến Trịnh phu nhân không khỏi tức giận, hoảng loạn trước nguy cơ quyền lực của mình đang dần bị lung lay nghiêm trọng, đồng thời cũng khiến nhiều người trong gia tộc, vốn từ lâu đã coi thường Thanh Du, phải nhìn nhận lại hoàn toàn về năng lực, bản lĩnh thực sự của nàng.
Trong tuần đầu tiên sau khi chính thức nhận trách nhiệm giám sát cải tổ, Thanh Du bắt tay ngay vào việc xây dựng một hệ thống báo cáo minh bạch, yêu cầu tất cả các quản gia phụ trách trang viên, cửa hàng phải nộp báo cáo chi tiết hàng tháng, kèm theo hóa đơn, chứng từ xác thực cho mọi khoản thu chi.
"Từ nay về sau, mọi giao dịch đều phải có ít nhất hai người chứng kiến, ký xác nhận, đồng thời định kỳ sẽ có đợt kiểm tra đột xuất để đảm bảo tính minh bạch." Cô tuyên bố trước toàn thể các quản gia trong một buổi họp chính thức đầu tiên, giọng điệu nghiêm túc, chuyên nghiệp.
Nhiều quản gia, đặc biệt là những người từng lợi dụng sự lỏng lẻo trong quản lý để trục lợi cá nhân, không khỏi lo lắng, bất an trước những quy định chặt chẽ mới này, nhưng cũng không dám công khai phản đối trước sự ủng hộ rõ ràng từ phía gia chủ Mộ Kiến Thành.
Viên quản gia tham ô mà Thanh Du đã phát hiện trước đó, biết rằng thời gian không còn nhiều trước khi tội trạng của mình bị phanh phui hoàn toàn, đã cố gắng tìm cách hối lộ, mua chuộc một số người thân cận của Thanh Du để có thể trì hoãn, che giấu bớt phần nào bằng chứng.
"Tiểu thư, con nghe nói, lão quản gia đó đang tìm cách tiếp cận một số người trong phủ, có ý định hối lộ để bưng bít chuyện này." Tiểu Lục báo cáo, giọng điệu lo lắng.
"Ta đã dự đoán được điều này. Ngươi hãy tiếp tục theo dõi sát sao, nhưng tuyệt đối không được để lộ rằng chúng ta đã biết." Thanh Du chỉ đạo, giữ vững sự bình tĩnh, thận trọng cần thiết trong tình huống nhạy cảm này.
Cô cũng nhanh chóng nhận ra, để có thể xử lý triệt để vấn đề tham nhũng này mà không gây ra quá nhiều xáo trộn, bất ổn trong nội bộ gia tộc, cần phải có một chiến lược khôn khéo, kết hợp giữa việc trừng phạt nghiêm minh những kẻ vi phạm với việc xây dựng lại niềm tin, động lực làm việc tích cực cho những người quản lý trung thực còn lại.
Cô quyết định áp dụng một chiến lược mà cô đã từng sử dụng thành công trong nhiều vụ việc doanh nghiệp phức tạp ở kiếp trước — đưa ra một "chính sách khoan hồng" có điều kiện, theo đó, những quản gia đã tham gia vào các hành vi sai phạm nhưng chủ động thú nhận, hoàn trả lại tài sản trước một thời hạn nhất định sẽ được giảm nhẹ hình phạt, trong khi những ai cố tình che giấu, chống đối sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc nhất theo gia quy.
"Đây là cách để chúng ta có thể thu hồi lại phần lớn tài sản bị thất thoát một cách nhanh chóng, đồng thời cũng tạo ra động lực để những kẻ có liên quan tự giác hợp tác thay vì tiếp tục chống đối." Cô giải thích chiến lược này với lão quản gia trung thành, người đã trở thành cố vấn thân cận của cô trong quá trình cải tổ.
Chính sách này, khi được công bố, đã tạo ra hiệu ứng đáng kể — nhiều quản gia nhỏ, những người chỉ tham gia ở mức độ nhẹ vào các hành vi sai phạm do sức ép từ những kẻ cầm đầu, đã nhanh chóng chủ động thú nhận, hợp tác để được hưởng khoan hồng, giúp Thanh Du thu thập được thêm nhiều bằng chứng quan trọng, đồng thời cũng cô lập hoàn toàn viên quản gia chủ mưu chính.
"Tiểu thư quả thực có tầm nhìn xa, cách xử lý này vừa hiệu quả vừa nhân văn, không gây ra sự hoảng loạn, bất ổn không cần thiết trong nội bộ." Lão quản gia nhận xét, không giấu được sự khâm phục trước trí tuệ, bản lĩnh của vị tiểu thư trẻ tuổi này.