Sau tuyên bố cầu hôn công khai đầy bất ngờ của Cảnh Tư Nguyên, Thanh Du quyết định tìm gặp riêng anh để làm rõ động cơ thực sự đằng sau hành động này, không muốn để bản thân bị cuốn vào một mối quan hệ mà cô không hoàn toàn hiểu rõ, kiểm soát được.
"Công tử Cảnh, tại sao ngài lại làm vậy? Chúng ta chỉ mới gặp nhau một lần, sao có thể đường đột tuyên bố cầu hôn như thế?" Cô hỏi thẳng khi có cơ hội gặp riêng anh tại một góc vườn yên tĩnh trong Mộ gia.
Cảnh Tư Nguyên nhìn Thanh Du, ánh mắt lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa một tia sáng phức tạp khó lý giải. "Vì ta không muốn nhìn thấy nàng bị tổn hại bởi những tin đồn ác ý đó, đồng thời, ta cũng thực sự có hứng thú với nàng, một sự hứng thú mà ta hiếm khi có được với bất kỳ nữ nhân nào khác."
Câu trả lời thẳng thắn này khiến Thanh Du không khỏi bất ngờ. Cô vốn nghĩ rằng, một nhân vật có thế lực, mưu mô như Cảnh Tư Nguyên trong nguyên tác chắc chắn sẽ có những toan tính phức tạp, ẩn giấu đằng sau mỗi hành động, nhưng lời giải thích này lại thể hiện một sự chân thành hiếm có.
"Nhưng tại hạ chưa từng có ý định kết hôn vội vàng như vậy, đặc biệt là với một người mà tại hạ mới chỉ gặp gỡ một lần duy nhất." Thanh Du đáp, cố gắng giữ vững lập trường độc lập, không để bản thân bị cuốn theo những diễn biến quá nhanh chóng ngoài tầm kiểm soát.
"Ta hiểu sự thận trọng của nàng. Ta không ép buộc nàng phải chấp nhận ngay lập tức, nhưng ta muốn nàng biết rằng, lời cầu hôn này là hoàn toàn nghiêm túc, và ta sẽ kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi nàng thực sự sẵn sàng." Cảnh Tư Nguyên nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển.
Trong những tuần tiếp theo, dù chưa chính thức nhận lời cầu hôn, nhưng Cảnh Tư Nguyên vẫn thường xuyên tìm cách xuất hiện trong cuộc sống của Thanh Du, với danh nghĩa là "vị hôn phu tương lai" đang tìm hiểu, chăm sóc cho vị hôn thê của mình, khiến không ít người trong Mộ gia dần dần quen thuộc, chấp nhận sự hiện diện thường xuyên này.
Thanh Du nhận ra, Cảnh Tư Nguyên sở hữu một tính cách chiếm hữu mãnh liệt, thể hiện qua từng hành động nhỏ nhặt — từ việc anh luôn đảm bảo có người của mình âm thầm bảo vệ Thanh Du mỗi khi nàng ra ngoài, đến việc anh không hề giấu diếm sự khó chịu, thậm chí có phần đe dọa ngầm mỗi khi có bất kỳ nam nhân nào khác tỏ ra có ý đồ tiếp cận nàng.
"Công tử không cần phải cử người bảo vệ ta mọi lúc như vậy, ta hoàn toàn có thể tự lo cho bản thân." Thanh Du nói khi phát hiện ra sự hiện diện âm thầm của những hộ vệ mà Cảnh Tư Nguyên đã bí mật sắp xếp.
"Ta biết nàng có khả năng tự bảo vệ bản thân, nhưng ta không thể yên tâm khi để nàng đối mặt với nguy hiểm một mình. Đây là quyền của một vị hôn phu, mong nàng thông cảm." Cảnh Tư Nguyên đáp, ánh mắt kiên định không hề có ý định nhượng bộ trong vấn đề này.
Dù có phần khó chịu trước sự chiếm hữu, kiểm soát thái quá này, nhưng Thanh Du cũng không thể phủ nhận rằng, sự bảo vệ, quan tâm chân thành mà Cảnh Tư Nguyên dành cho mình mang đến một cảm giác an toàn nhất định, đặc biệt là trong bối cảnh cô đang phải đối mặt với không ít nguy hiểm tiềm tàng từ cuộc chiến quyền lực trong Mộ gia.
Một buổi chiều, khi Thanh Du đang trên đường đến thăm một cửa hàng vải lụa để kiểm tra tình hình kinh doanh theo kế hoạch cải tổ của mình, cô tình cờ gặp lại một vị công tử từng theo đuổi mình trước đây — Lâm Tử Húc, con trai của một gia tộc thương nhân giàu có khác trong kinh thành.
"Thanh Du cô nương, đã lâu không gặp, trông cô ngày càng xinh đẹp, tài giỏi hơn." Lâm Tử Húc nói, ánh mắt không giấu diếm sự ngưỡng mộ, cố tình tiến lại gần hơn mức cần thiết trong giao tiếp thông thường.
Thanh Du, dù cảm thấy hơi khó chịu trước sự suồng sã này, nhưng vẫn cố gắng giữ phép lịch sự cần thiết: "Công tử Lâm quá khen, tại hạ đang có việc gấp, xin phép cáo từ."
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn bất ngờ xuất hiện, đứng chắn giữa Thanh Du và Lâm Tử Húc, khí chất lạnh lùng, nguy hiểm tỏa ra khiến Lâm Tử Húc không khỏi giật mình lùi lại một bước.
"Vị hôn thê của ta có việc bận, công tử không nên làm phiền." Cảnh Tư Nguyên nói, giọng điệu lạnh lùng, đầy uy hiếp, tay khẽ nắm lấy vai Thanh Du trong một cử chỉ thể hiện rõ sự sở hữu, bảo vệ.
Lâm Tử Húc, nhận ra thân phận, thế lực đáng gờm của Cảnh Tư Nguyên qua những tin đồn đã nghe được, vội vàng cáo lui trong sự sợ hãi, không dám tiếp tục gây thêm bất kỳ rắc rối nào.
Sau khi Lâm Tử Húc rời đi, Thanh Du không khỏi quay sang nhìn Cảnh Tư Nguyên với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa có chút trách móc. "Công tử xuất hiện đúng lúc quá, nhưng ta nghĩ mình hoàn toàn có thể tự xử lý tình huống này."
"Ta biết, nhưng ta không thích nhìn thấy bất kỳ nam nhân nào khác lại gần nàng với ý đồ không đứng đắn như vậy." Cảnh Tư Nguyên đáp, ánh mắt vẫn còn ẩn chứa sự lạnh lùng, cảnh giác dư âm từ cuộc chạm trán vừa rồi.
"Công tử không cần phải quá lo lắng như vậy, ta tự tin có thể tự bảo vệ, xử lý mọi tình huống một cách khôn khéo." Thanh Du nói, dù trong lòng cũng không khỏi cảm thấy một chút ấm áp trước sự chiếm hữu, bảo vệ đầy chân thành này.
"Ta hiểu, nhưng đây cũng là cách để ta thể hiện rõ ràng với mọi người, rằng nàng đã có chủ." Cảnh Tư Nguyên nói, ánh mắt dịu lại khi nhìn vào gương mặt Thanh Du, thể hiện rõ sự trân trọng sâu sắc đằng sau tính cách chiếm hữu mãnh liệt của mình.
Sau sự việc này, Thanh Du bắt đầu nhận ra, tính cách chiếm hữu của Cảnh Tư Nguyên không đơn thuần chỉ là sự kiểm soát vô lý, mà thực chất bắt nguồn từ một nỗi bất an sâu xa nào đó trong quá khứ của anh, điều mà cô dần dần tò mò muốn tìm hiểu thêm.
"Công tử, ta tò mò, tại sao ngài lại có tính cách chiếm hữu mãnh liệt như vậy đối với người mà ngài chỉ mới quen biết trong thời gian ngắn?" Cô hỏi trong một buổi trò chuyện riêng tư khác, giọng điệu nhẹ nhàng, không mang tính chất phán xét.
Cảnh Tư Nguyên trầm ngâm một lúc lâu trước khi đáp, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn sâu kín. "Nhiều năm trước, ta từng có một người thân thiết, nhưng vì ta không đủ cẩn trọng, bảo vệ chu đáo, người đó đã bị hãm hại, mất mạng trong một âm mưu chính trị phức tạp. Từ đó, ta luôn cảm thấy, mình cần phải kiểm soát chặt chẽ mọi thứ xung quanh những người quan trọng với mình, để tránh lặp lại bi kịch đó."
Lời chia sẻ chân thành, đầy tổn thương này khiến Thanh Du không khỏi cảm động sâu sắc, đồng thời cũng hiểu rõ hơn về nguồn gốc tâm lý đằng sau tính cách chiếm hữu của Cảnh Tư Nguyên, không còn đơn thuần coi đó là sự kiểm soát vô lý, mà là một cơ chế tự bảo vệ xuất phát từ những tổn thương tâm lý sâu sắc trong quá khứ.
"Ta hiểu rồi. Cảm ơn ngài đã chia sẻ điều này với ta." Cô nói, ánh mắt dịu dàng, cảm thông hơn nhiều so với trước, trong lòng cũng bắt đầu học cách trân trọng, thấu hiểu hơn về những khía cạnh phức tạp trong tính cách của người đàn ông đầy quyền uy nhưng cũng ẩn chứa nhiều tổn thương này.