Sa Tăng chìm sâu dưới đáy vũng nước đen, nhưng dưới đó không phải nước, mà là một thế giới ký ức hỗn độn. Hắn thấy mình lần lượt đối diện với tất cả những lỗi lầm trong quá khứ: lần hắn ăn thịt người qua sông, lần hắn ném xác xuống dòng, lần hắn lạnh lùng nhìn người chết đuối mà không cứu.
Mỗi một ký ức là một mũi lao đâm thẳng vào tim. Nhưng hắn không lùi. Hắn bước tới, bước tới, bước tới.
Cuối cùng, hắn gặp một bức tường kính. Đằng sau bức tường là một tia sáng – đó là mảnh linh hồn thứ hai của Tôn Ngộ Không, mảnh liên quan đến lòng trung thành và sự im lặng.
“Sa Tăng, mày không thể phá vỡ bức tường này.” – Giọng Kinh Vân lại vọng ra. “Nó được tạo nên từ sự hối hận của chính mày. Mày càng hối hận, nó càng dày.”
Sa Tăng đứng trước bức tường, nhìn phản chiếu của mình trong đó – một kẻ mặt đầy sẹo, mắt buồn thê lương. Hắn chợt mỉm cười.
“Tao hết hối hận rồi.”
“Gì?”
“Tao hết hối hận. Bởi vì tao hiểu rằng, những lỗi lầm ấy… chúng khiến tao trở thành Sa Tăng của bây giờ. Và Sa Tăng của bây giờ, dù xấu xí, dù trầm lặng, nhưng có một điều không đổi: khi sư huynh cần, tao không chạy.”
Nói rồi, hắn không đập tường bằng chày nguyệt, mà thay vào đó, hắn đặt tay lên bức tường, nhẹ nhàng nói:
“Sư huynh, em biết huynh nghe thấy. Huynh từng bảo em: ‘Ngộ Tĩnh, mày ít nói nhưng tao vẫn thích nhất cái tính trung hậu của mày.’ Hôm nay, em xin lỗi vì đã để huynh một mình lâu quá. Em ra đây, chúng ta cùng về.”
Bức tường kính bỗng nhiên nứt ra. Không phải vì bạo lực, mà vì sự chân thành. Tia sáng từ mảnh linh hồn thứ hai bay ra, quấn lấy cổ tay Sa Tăng như một chiếc vòng.
Một giọng nói rất nhỏ, rất quen thuộc vọng lại: “Ngộ Tĩnh… mày trưởng thành quá rồi.”
Đó là tiếng Tôn Ngộ Không.
Sa Tăng khóc. Lần đầu tiên trong đời hắn khóc thành tiếng, như một đứa trẻ.