
Sau khi thành tựu chính quả, Tam Tạng trở về Đông Thổ truyền giáo, ba đồ đệ được phong làm Bồ Tát, Thánh Phật. Tưởng chừng mọi thứ đã kết thúc, nhưng một hiểm họa từ thời Thượng Cổ – một mảnh tâm ma của Đại Thánh bị trấn áp dưới gốc cây Kinh Vân – bất ngờ thức tỉnh. Nó không phải yêu quái, mà là hiện thân của chính sự cô độc, kiêu ngạo và khát vọng phá hoại thuần túy nhất của Tôn Ngộ Không. Để đối mặt với "chính mình" trong bóng tối, Tôn Ngộ Không bỗng nhiên mất đi một nửa thần lực và bản tính. Trong hoàn cảnh đó, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tĩnh – hai kẻ từng chỉ biết trốn tránh và tuân theo – buộc phải đứng ra, chiến đấu không chỉ cho sư huynh, mà cho chính tình cảm mà họ chưa bao giờ dám thừa nhận: tình huynh đệ.
Bát Giới đổ rượu – Lời thề dưới trăng non
Mảnh vỡ Kinh Vân – Kẻ đến từ bóng tối của Đại Thánh
Đạo hữu! Đệ còn chưa chịu chết đâu!
Lúc sư huynh hóa đá – Nước mắt lợn rừng
Sa Tăng lên tiếng – Ánh lửa dưới đáy sông
Không trốn nữa – Ba người một trận cười vang trời
Lên đường vô định – Kẻ phản đồ dẫn đường
Trong hang ảo mộng – Lột xác tình huynh đệ
Gậy chưa gãy – Lưỡi xẻng chưa mòn
Đệ huynh, chúng ta ăn mừng đi!
Mạch máu xưa – Như Lai giáng trần
Huynh đệ... mãi mãi là huynh đệ