Sáng sớm hôm sau, sau một đêm cảnh giác gần như không ngủ, nhóm của Lâm Phong nhanh chóng thu dọn đồ đạc, tiếp tục hành trình theo hướng đông bắc như những gì Minh Thư đã tính toán từ tấm bản đồ. Không khí trong nhóm trở nên căng thẳng hơn hẳn so với những ngày trước, ai cũng ý thức rõ ràng về sự hiện diện của những kẻ lạ mặt đang cùng truy tìm kho báu trong khu vực này.
Sau gần ba giờ đồng hồ băng rừng, vượt qua nhiều chướng ngại vật tự nhiên, cuối cùng cả nhóm cũng đến được một vách núi đá vôi khổng lồ, nơi có một khe nứt lớn ẩn sau lớp dây leo rậm rạp, dường như đã bị lãng quên qua hàng trăm năm.
"Đây rồi! Theo những gì tôi giải mã được, đây chính là cổng vào của Thành cổ Hoàng Kim." Minh Thư reo lên, giọng điệu đầy phấn khích khi so sánh những ký hiệu khắc trên vách đá gần khe nứt với những gì được ghi chú trên tấm bản đồ.
Trần Bảo cẩn thận kiểm tra kết cấu địa chất xung quanh khe nứt, đảm bảo rằng nó đủ an toàn để cả nhóm có thể tiến vào mà không gặp phải nguy hiểm về sập đổ. "Có vẻ ổn định, nhưng chúng ta vẫn cần phải cẩn thận, đây là một hệ thống hang động đá vôi, rất dễ có những khu vực yếu, không chịu được trọng lượng."
Lâm Phong lấy đèn pin chuyên dụng, cẩn thận soi vào bên trong khe nứt tối tăm. Một luồng không khí lạnh lẽo, ẩm ướt phả ra từ bên trong, mang theo mùi đất đá cổ xưa, như thể đang chào đón những vị khách đầu tiên sau hàng trăm năm bị lãng quên.
"Chúng ta vào thôi." Anh nói, giọng điệu vừa hồi hộp vừa quyết tâm, dẫn đầu đoàn người tiến vào bên trong khe nứt bí ẩn.
Bên trong, một hệ thống hang động rộng lớn dần dần hiện ra dưới ánh đèn pin, với những nhũ đá tuyệt đẹp rủ xuống từ trần hang, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa huyền bí. Nhưng điều khiến cả ba người kinh ngạc nhất chính là những dấu vết của bàn tay con người — những bậc thang được đục đẽo tinh xảo dẫn sâu vào lòng núi, cùng những bức phù điêu khắc trên vách đá, mô tả những cảnh sinh hoạt, lễ nghi của một nền văn minh cổ đại.
"Đây thực sự là một phát hiện chấn động! Những bức phù điêu này mô tả rõ ràng nghi lễ tôn giáo của Vương quốc Kim Sơn, điều mà trước đây giới khảo cổ học chỉ có thể suy đoán qua những tài liệu rời rạc." Minh Thư nói, giọng điệu run rẩy vì xúc động, tay run run chạm nhẹ vào những hoa văn cổ xưa trên vách đá.
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào bên trong, theo những bậc thang đá dẫn xuống một không gian rộng lớn hơn, nơi ánh đèn pin của họ chiếu rọi lên một cảnh tượng khiến tất cả phải sững sờ — một quảng trường cổ đại rộng lớn, được bao quanh bởi những công trình kiến trúc bằng đá được chạm khắc tinh xảo, dường như là tàn tích của một cung điện hoặc đền thờ cổ đại, tất cả đều được bảo tồn một cách đáng kinh ngạc nhờ vào môi trường khô ráo, ổn định bên trong lòng núi.
"Đây chính là Thành cổ Hoàng Kim mà ông nội tôi đã tìm kiếm suốt bao nhiêu năm." Lâm Phong thì thầm, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động, đôi mắt anh không thể rời khỏi cảnh tượng hùng vĩ trước mặt.
Nhưng ngay khi họ vừa bước chân vào quảng trường cổ đại này, một tiếng động cơ khí lạ vang lên từ đâu đó, tiếp theo là tiếng đá lở rầm rầm, khiến cả ba người giật mình hoảng loạn.
"Cẩn thận! Đây có thể là một cơ quan bẫy đã bị kích hoạt!" Trần Bảo hét lớn, nhanh chóng kéo Lâm Phong và Minh Thư tránh sang một bên khi một khối đá lớn từ trên trần hang bất ngờ rơi xuống ngay vị trí họ vừa đứng.
Cả nhóm hoảng hốt tìm nơi trú ẩn an toàn, trong khi tiếng đá lở vẫn tiếp tục vang lên từ nhiều phía khác nhau trong hang động. Có vẻ như, việc họ bước vào quảng trường đã vô tình kích hoạt một hệ thống cơ quan bẫy cổ xưa, được người xưa thiết kế để bảo vệ khu vực linh thiêng này khỏi những kẻ xâm nhập trái phép.
"Mọi người ổn không?" Lâm Phong hỏi, sau khi tiếng đá lở cuối cùng cũng ngừng lại, không khí trong hang động trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của cả ba người.
"Tớ ổn, nhưng có vẻ như chúng ta cần phải cẩn thận hơn rất nhiều từ giờ trở đi. Đây rõ ràng không phải là một khu di tích bình thường, mà được thiết kế với rất nhiều cơ quan bẫy nguy hiểm để bảo vệ những bí mật bên trong." Trần Bảo đáp, giọng điệu vẫn còn chút run rẩy sau khoảnh khắc nguy hiểm vừa qua.
Minh Thư, sau khi trấn tĩnh lại, bắt đầu quan sát kỹ lưỡng những dấu hiệu trên nền đất, nơi vừa xảy ra sự cố: "Nhìn vào cách bố trí này, tôi nghĩ có một số phiến đá trên nền quảng trường được thiết kế như những công tắc kích hoạt cơ quan bẫy. Chúng ta cần phải quan sát kỹ lưỡng, tránh giẫm phải những phiến đá có dấu hiệu bất thường."
Cả nhóm cẩn thận hơn rất nhiều khi tiếp tục di chuyển, từng bước dò dẫm, quan sát kỹ lưỡng mặt đất trước khi đặt chân xuống. Sau khoảng nửa giờ di chuyển thận trọng, họ đến được một cánh cửa đá khổng lồ ở phía cuối quảng trường, trên đó khắc đầy những văn tự cổ mà theo Minh Thư nhận định, chính là lối vào chính của khu vực trung tâm — nơi có khả năng cất giữ kho báu mà họ đang tìm kiếm.
"Cánh cửa này có một cơ chế khóa phức tạp, dường như cần phải giải một câu đố liên quan đến những văn tự khắc trên đó mới có thể mở được." Minh Thư nói sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng cấu trúc của cánh cửa, ánh mắt đầy vẻ tập trung cao độ.
Trong khi Minh Thư bắt đầu công việc giải mã đầy thử thách này, Lâm Phong và Trần Bảo tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, đồng thời cũng cảnh giác quan sát xung quanh, đề phòng bất kỳ nguy hiểm nào khác có thể xuất hiện, cả từ những cơ quan bẫy cổ xưa lẫn từ những kẻ lạ mặt bí ẩn mà họ đã phát hiện dấu vết vào đêm hôm trước.