Đỗ Minh Thư dành gần hai giờ đồng hồ để nghiên cứu kỹ lưỡng những văn tự cổ khắc trên cánh cửa đá khổng lồ, cẩn thận đối chiếu với những kiến thức mà cô đã tích lũy được qua nhiều năm nghiên cứu về ngôn ngữ học cổ đại. Cuối cùng, cô cũng bắt đầu nhận ra được cấu trúc của câu đố mà người xưa đã để lại.
"Đây là một bài thơ cổ, được viết theo thể loại truyền thống của Vương quốc Kim Sơn, mô tả về bốn vị thần bảo hộ tương ứng với bốn phương trời — Đông, Tây, Nam, Bắc. Tôi nghĩ, để mở được cánh cửa này, chúng ta cần phải sắp xếp đúng thứ tự các biểu tượng tương ứng với từng vị thần theo đúng vị trí được mô tả trong bài thơ." Minh Thư giải thích, tay chỉ vào bốn ô vuông nhỏ được khắc trên cánh cửa, mỗi ô có một cơ chế xoay để lựa chọn các biểu tượng khác nhau.
Cô cẩn thận dịch nghĩa từng câu trong bài thơ cổ, xác định vị trí chính xác của từng vị thần dựa trên những mô tả về đặc điểm, tính cách được nhắc đến. Sau nhiều lần thử nghiệm, kiểm tra kỹ lưỡng để tránh sai sót có thể kích hoạt thêm những cơ quan bẫy nguy hiểm khác, cuối cùng Minh Thư cũng tự tin về đáp án của mình.
"Tôi nghĩ, thứ tự chính xác sẽ là: phương Đông là Thần Rồng Xanh, phương Nam là Thần Phượng Hoàng Đỏ, phương Tây là Thần Hổ Trắng, và phương Bắc là Thần Rùa Đen. Đây là hệ thống tứ linh khá phổ biến trong nhiều nền văn hóa cổ đại châu Á, nhưng cách sắp xếp cụ thể của Vương quốc Kim Sơn có một số điểm khác biệt tinh tế mà tôi vừa mới nhận ra sau khi phân tích kỹ bài thơ." Cô nói, giọng điệu tự tin nhưng vẫn thận trọng.
Lâm Phong và Trần Bảo, dù không hiểu hết những chi tiết chuyên môn phức tạp mà Minh Thư đang phân tích, nhưng đều tin tưởng vào khả năng chuyên môn của cô, sẵn sàng hỗ trợ khi cần thiết.
"Được, hãy thử xem." Lâm Phong nói, trong lòng vẫn còn chút hồi hộp, lo lắng về khả năng xảy ra sai sót.
Minh Thư cẩn thận xoay từng ô vuông theo đúng thứ tự mà mình đã xác định, mỗi lần xoay đều tạo ra tiếng cọt kẹt của cơ chế đá cổ xưa đã ngưng hoạt động suốt hàng trăm năm. Khi ô vuông cuối cùng được đặt đúng vị trí, một tiếng động cơ khí lớn vang lên từ bên trong cánh cửa, khiến cả ba người không khỏi nín thở chờ đợi.
Chậm rãi nhưng chắc chắn, cánh cửa đá khổng lồ bắt đầu dịch chuyển, để lộ ra một lối đi tối tăm dẫn sâu hơn vào trong lòng núi. Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không quên cẩn trọng, chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào tiếp theo.
"Làm tốt lắm, Minh Thư." Trần Bảo khen ngợi, vỗ nhẹ vào vai cô đầy tự hào.
Nhóm tiếp tục tiến vào bên trong, lần này họ phát hiện một hành lang dài, hai bên tường được khắc đầy những bức tranh mô tả lịch sử của Vương quốc Kim Sơn — từ thời kỳ khai quốc, những trận chiến vệ quốc oanh liệt, đến giai đoạn phát triển rực rỡ với những công trình kiến trúc vĩ đại, và cuối cùng là những dấu hiệu về một thảm họa bí ẩn nào đó đã khiến cả vương quốc biến mất hoàn toàn chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
"Nhìn những bức tranh cuối cùng này, có vẻ như vương quốc đã phải đối mặt với một thảm họa thiên nhiên khủng khiếp — có thể là động đất hoặc núi lửa phun trào, khiến toàn bộ kinh đô bị chôn vùi, buộc người dân phải di tản khẩn cấp, mang theo những gì quý giá nhất có thể, trước khi thảm họa ập đến hoàn toàn." Minh Thư phân tích, giọng điệu đầy suy tư khi nghiên cứu những chi tiết trong các bức tranh cổ.
Lâm Phong lắng nghe, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa kính sợ vừa xót xa trước những gì mà nền văn minh cổ đại này đã phải trải qua. Anh không khỏi tự hỏi, liệu kho báu mà họ đang tìm kiếm có phải là những gì còn sót lại sau thảm họa ấy, được người xưa cất giấu kỹ lưỡng với hy vọng một ngày nào đó, hậu thế sẽ tìm thấy và trân trọng những di sản văn hóa quý giá này.
Đi tiếp theo hành lang, họ đến một ngã ba với ba lối đi khác nhau, mỗi lối đi đều có một biểu tượng riêng biệt khắc trên vòm cửa. Đây rõ ràng là một thử thách khác mà người xưa đã thiết kế để kiểm tra trí tuệ của những ai dám xâm nhập vào khu vực linh thiêng này.
"Ba lối đi này tương ứng với ba biểu tượng — một là biểu tượng của tri thức, một là biểu tượng của quyền lực, và một là biểu tượng của lòng dũng cảm. Tôi nghĩ, đây có thể là một bài kiểm tra ẩn dụ, yêu cầu chúng ta phải lựa chọn con đường phù hợp nhất với mục đích thực sự của mình khi đến đây." Minh Thư giải thích sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng các biểu tượng.
Cả nhóm dừng lại, cùng nhau thảo luận, cân nhắc kỹ lưỡng ý nghĩa của từng con đường. Sau một hồi tranh luận, họ quyết định chọn con đường mang biểu tượng tri thức, tin rằng đây chính là con đường phù hợp nhất với mục đích nghiên cứu, khám phá lịch sử mà họ đang theo đuổi, thay vì tìm kiếm quyền lực hay chỉ đơn thuần thể hiện lòng dũng cảm.
Ngay khi họ bước vào con đường đã chọn, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, như thể họ đã đưa ra quyết định đúng đắn. Con đường dẫn họ đến một căn phòng nhỏ hơn, nơi có một chiếc bệ đá ở trung tâm, trên đó đặt một cuốn sách cổ được bảo quản trong một hộp thủy tinh tự nhiên hình thành từ nhũ đá qua hàng trăm năm, một hiện tượng địa chất vô cùng hiếm gặp và kỳ diệu.
"Đây có thể là một trong những cuốn sách cổ quý giá nhất mà chúng ta từng thấy, ghi chép lại toàn bộ lịch sử, tri thức của Vương quốc Kim Sơn." Minh Thư nói, giọng điệu run rẩy vì xúc động tột cùng trước phát hiện chấn động này.
Nhưng ngay khi họ đang chuẩn bị tìm cách lấy cuốn sách quý giá này ra một cách an toàn, một giọng nói lạ vang lên từ phía sau, khiến cả ba người giật mình quay lại.
"Không ngờ, các người đã tiến xa đến vậy. Nhưng đến đây là đủ rồi, hãy để chúng tôi tiếp quản phần còn lại." Một người đàn ông cao lớn, mặc trang phục thám hiểm chuyên nghiệp, đứng ở lối vào căn phòng, phía sau là một nhóm người vũ trang đầy đủ, ánh mắt lạnh lùng, đầy đe dọa.