Lâm Phong, Trần Bảo và Minh Thư đứng sững người trước sự xuất hiện bất ngờ của nhóm người lạ mặt, trong lòng dâng lên nỗi lo sợ tột cùng khi nhận ra, đây chính là những kẻ mà họ đã nghi ngờ theo dõi từ đêm hôm trước — có lẽ chính là thành viên của tổ chức Hắc Nguyệt bí ẩn mà giáo sư Long đã cảnh báo.
"Các người là ai? Tại sao lại theo dõi chúng tôi?" Lâm Phong hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh dù trong lòng đang hoảng loạn tột độ.
Người đàn ông cao lớn đứng đầu nhóm — có vẻ là thủ lĩnh, bước tới gần hơn, ánh mắt sắc lạnh quan sát cả ba người: "Các người có thể gọi ta là Hắc Vũ. Chúng tôi đã theo dõi công trình nghiên cứu của ông nội cậu, Lâm Phong, từ rất lâu rồi. Không ngờ, sau khi ông ta biến mất, giờ đây lại là cháu trai của ông ta tiếp tục hoàn thành công việc dang dở, thật là tiện lợi cho chúng tôi."
Nghe đến đây, Lâm Phong không khỏi giật mình: "Các người đã làm gì ông nội tôi?"
Hắc Vũ cười lạnh, ánh mắt không hề có chút cảm xúc: "Ông ta quá cứng đầu, không chịu hợp tác, không chịu tiết lộ thông tin về vị trí chính xác của Thành cổ Hoàng Kim, dù chúng tôi đã cho ông ta rất nhiều cơ hội. Cuối cùng, ông ta đã chọn cách 'biến mất' theo đúng nghĩa đen, để bảo vệ bí mật mà ông ta cho là quan trọng hơn cả tính mạng của chính mình."
Lời thú nhận lạnh lùng này khiến Lâm Phong không khỏi run rẩy vì phẫn nộ, đau đớn. Vậy là, ông nội anh đã bị chính những kẻ này sát hại, chỉ vì ông kiên quyết không chịu tiết lộ bí mật về kho báu cho những kẻ chỉ muốn trục lợi cá nhân, bất chấp giá trị lịch sử, văn hóa to lớn mà nó mang lại.
"Các người sẽ không bao giờ có được thứ gì ở đây!" Lâm Phong hét lên, trong lòng dâng lên sự căm phẫn tột độ, sẵn sàng đối đầu bất chấp nguy hiểm.
"Cậu không có nhiều lựa chọn đâu, cậu bé. Nhìn xem, chúng tôi có vũ khí, có nhân lực đông đảo hơn các người rất nhiều. Tốt nhất, các người nên ngoan ngoãn hợp tác, chỉ cho chúng tôi cách để lấy được cuốn sách kia cùng bất kỳ kho báu nào khác có thể còn ẩn giấu sâu hơn trong khu di tích này. Nếu hợp tác tốt, có lẽ chúng tôi sẽ cân nhắc để các người được sống." Hắc Vũ nói, giọng điệu đầy vẻ đe dọa, ra hiệu cho đám tay chân của mình tiến lại gần hơn, bao vây lấy ba người.
Trần Bảo, với bản năng của một người từng trải qua nhiều tình huống nguy hiểm trong các chuyến thám hiểm trước đây, nhanh chóng đánh giá tình hình, nhận ra rằng đối đầu trực tiếp lúc này là vô cùng bất lợi khi họ hoàn toàn không có vũ khí, lại bị áp đảo về số lượng.
"Chúng ta cần phải tìm cách câu giờ, đồng thời tìm cơ hội để thoát khỏi tình huống này." Anh thì thầm với Lâm Phong, cố gắng giữ bình tĩnh để suy nghĩ ra một kế hoạch khả thi.
Minh Thư, dù đang run rẩy vì sợ hãi, cũng cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo, ánh mắt cô lướt nhanh quanh căn phòng, tìm kiếm bất kỳ điều gì có thể giúp ích cho tình huống nguy hiểm hiện tại. Cô chợt nhận ra, trên trần của căn phòng nhỏ này có một số ký hiệu tương tự như những cơ quan bẫy mà họ đã gặp phải trước đó ở quảng trường bên ngoài.
Cô khẽ ra hiệu cho Lâm Phong và Trần Bảo chú ý đến điều này, đồng thời cố gắng câu giờ bằng cách giả vờ hợp tác: "Được, chúng tôi sẽ giúp các người lấy cuốn sách, nhưng các người cần phải cẩn thận, vì căn phòng này có thể còn nhiều cơ quan bẫy khác chưa được kích hoạt. Nếu không cẩn thận, tất cả chúng ta đều có thể gặp nguy hiểm."
Hắc Vũ nheo mắt nhìn Minh Thư, có chút nghi ngờ trước sự hợp tác đột ngột này, nhưng cũng không muốn mạo hiểm tính mạng của mình lẫn đồng bọn trước những cơ quan bẫy cổ xưa có thể vẫn còn hoạt động. "Được, ngươi hãy chỉ cho chúng ta cách lấy cuốn sách một cách an toàn."
Minh Thư giả vờ tiến đến gần chiếc bệ đá, cẩn thận quan sát, đồng thời cũng thầm tính toán trong đầu một kế hoạch mạo hiểm. Cô nhớ lại, khi nghiên cứu những ký hiệu trên trần phòng, có một cơ chế có thể kích hoạt để làm sập một phần trần đá, tạo ra lối thoát hiểm khẩn cấp mà người xưa đã thiết kế, có lẽ dành cho các tư tế trong trường hợp bị xâm phạm bởi kẻ thù.
"Tôi cần phải điều chỉnh một số cơ chế trên bệ đá trước khi có thể lấy cuốn sách ra an toàn. Xin cho tôi vài phút." Cô nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, không để lộ ý đồ thực sự của mình.
Trong khi Hắc Vũ và đồng bọn đang chăm chú theo dõi hành động của Minh Thư, không hề để ý đến Lâm Phong và Trần Bảo đang đứng ở góc phòng, hai người bắt đầu âm thầm di chuyển đến gần lối ra, chuẩn bị sẵn sàng cho thời điểm hành động.
Minh Thư, sau khi xác định chính xác vị trí của cơ chế bí mật mà mình đã phát hiện, giả vờ thực hiện một số thao tác trên bệ đá, đồng thời bí mật kích hoạt cơ chế đã tìm ra. Ngay lập tức, một tiếng động cơ khí lớn vang lên từ trần phòng, báo hiệu điều gì đó sắp xảy ra.
"Chạy!" Cô hét lớn, đồng thời lao nhanh về phía lối ra nơi Lâm Phong và Trần Bảo đang chờ sẵn.
Ngay khi cả ba người vừa kịp lao ra khỏi căn phòng, một phần lớn trần đá phía trên chiếc bệ đá sập xuống với tiếng động kinh hoàng, tạo ra một đám bụi mù mịt che khuất toàn bộ tầm nhìn, đồng thời cũng tạm thời chặn đứng đường truy đuổi của Hắc Vũ cùng đồng bọn.
"Nhanh lên, chúng ta phải tìm đường thoát trước khi bọn chúng kịp phản ứng!" Trần Bảo hét lớn, dẫn đầu cả nhóm chạy nhanh qua hành lang tối tăm, cố gắng tận dụng tối đa khoảng thời gian hỗn loạn quý giá mà Minh Thư đã tạo ra.