Cả ba người chạy như bay qua hành lang tối tăm, tiếng bước chân dồn dập vang vọng khắp không gian hang động rộng lớn, phía sau họ vẫn có thể nghe thấy tiếng la hét giận dữ của Hắc Vũ cùng đồng bọn khi họ dần dần dọn dẹp được đống đổ nát để tiếp tục cuộc truy đuổi.
"Chúng ta cần phải tìm một lối thoát khác, không thể quay lại con đường cũ được, chắc chắn bọn chúng sẽ mai phục ở đó." Lâm Phong nói, giọng điệu hổn hển vì vừa chạy vừa phải suy nghĩ nhanh chóng.
Minh Thư, dù đang trong tình huống nguy hiểm, vẫn cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo, nhớ lại những gì mình đã nghiên cứu về cấu trúc tổng thể của khu di tích: "Tôi nhớ, trong những bức tranh cổ ở hành lang trước đó, có đề cập đến một lối thoát bí mật dành cho các tư tế, thường được xây dựng thông với một hệ thống hang động tự nhiên bên ngoài. Nếu chúng ta có thể tìm ra lối vào của hệ thống đó, có thể sẽ tìm được đường ra an toàn."
Cả nhóm tiếp tục di chuyển, cố gắng nhớ lại những chi tiết mà họ đã quan sát được trên đường vào, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào có thể dẫn đến lối thoát bí mật mà Minh Thư vừa đề cập. Sau nhiều phút tìm kiếm trong tình trạng căng thẳng tột độ, Trần Bảo cuối cùng cũng phát hiện ra một khe hở nhỏ ẩn sau một bức phù điêu lớn, có vẻ như là lối vào của một đường hầm phụ mà họ chưa từng chú ý đến trước đó.
"Đây rồi! Mọi người nhanh lên!" Anh hét lớn, nhanh chóng đẩy bức phù điêu sang một bên, để lộ ra một lối đi hẹp, tối tăm.
Cả ba người không chần chừ, nhanh chóng chui vào đường hầm bí mật này, ngay khi họ vừa khuất dạng, tiếng bước chân dồn dập của Hắc Vũ cùng đồng bọn đã vang lên gần đó, nhưng may mắn thay, họ dường như không phát hiện ra lối vào bí mật mà nhóm của Lâm Phong vừa sử dụng.
Bên trong đường hầm hẹp, không gian chật chội đến mức họ phải di chuyển gần như bò trên mặt đất, ánh đèn pin chiếu ra phía trước chỉ đủ soi rọi một khoảng không gian nhỏ hẹp, tạo cảm giác ngột ngạt, đáng sợ. Nhưng đây có lẽ chính là con đường duy nhất giúp họ thoát khỏi nguy hiểm trước mắt.
Sau gần nửa giờ di chuyển đầy khó khăn trong đường hầm chật hẹp, cuối cùng họ cũng đến được một không gian rộng hơn — có vẻ như là một hang động tự nhiên khác, hoàn toàn tách biệt với khu di tích chính mà họ đã khám phá trước đó.
"Chúng ta an toàn rồi, ít nhất là tạm thời." Trần Bảo thở phào nhẹ nhõm, ngồi tựa lưng vào vách đá để lấy lại hơi thở sau chặng đường chạy trốn đầy căng thẳng.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị dập tắt khi Lâm Phong nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: "Chúng ta đã đi lạc khỏi lộ trình ban đầu. Tôi không biết chúng ta đang ở đâu so với tấm bản đồ nữa, và tệ hơn, chúng ta cũng không biết đường trở lại lối vào chính, nơi Hắc Vũ cùng đồng bọn có thể vẫn đang mai phục."
Sự thật này khiến cả ba người không khỏi lo lắng. Họ giờ đây không chỉ phải đối mặt với nguy hiểm từ những kẻ săn kho báu tàn nhẫn, mà còn phải tìm cách sinh tồn, tìm đường ra khỏi một hệ thống hang động phức tạp mà họ hoàn toàn không có bản đồ chi tiết.
"Chúng ta cần phải bình tĩnh, tìm cách xác định vị trí hiện tại trước đã." Minh Thư nói, cố gắng trấn an cả nhóm, đồng thời lấy ra cuốn sổ ghi chép của mình, cẩn thận phác họa lại những gì họ có thể nhớ được về lộ trình đã đi qua.
Trong khi cả nhóm đang cố gắng tìm cách xác định phương hướng, Lâm Phong chợt để ý thấy một điều đặc biệt trên vách đá gần đó — một loạt ký hiệu khắc chìm, có vẻ tương tự như những gì họ đã thấy ở lối vào chính, nhưng với một số điểm khác biệt tinh tế.
"Minh Thư, cậu xem thử những ký hiệu này có ý nghĩa gì không?" Anh gọi cô đến, chỉ vào những dấu khắc bí ẩn.
Minh Thư tiến lại gần, cẩn thận quan sát, và sau một lúc phân tích, đôi mắt cô sáng lên đầy hy vọng: "Đây là những ký hiệu chỉ đường, có vẻ như được các tư tế xưa kia sử dụng để đánh dấu lối đi trong hệ thống hang động phức tạp này, tránh bị lạc khi phải di chuyển qua lối thoát bí mật. Nếu tôi giải mã đúng, những ký hiệu này sẽ dẫn chúng ta đến một lối ra khác của hệ thống hang động, có thể là một nơi hoàn toàn khác so với lối vào ban đầu."
Hy vọng mới này khiến cả nhóm như được tiếp thêm sức mạnh. Họ bắt đầu cẩn thận đi theo những ký hiệu chỉ đường mà Minh Thư giải mã, hy vọng có thể tìm ra lối thoát an toàn, đồng thời cũng tránh được sự truy đuổi của Hắc Vũ cùng đồng bọn.
Trong quá trình di chuyển, họ còn phát hiện thêm nhiều dấu tích khảo cổ học quý giá khác — những căn phòng nhỏ chứa đầy đồ gốm sứ cổ, những bức tượng nhỏ được chạm khắc tinh xảo, tất cả đều là bằng chứng sống động cho sự tồn tại và phát triển rực rỡ một thời của Vương quốc Kim Sơn, dù trong hoàn cảnh nguy hiểm hiện tại, họ không có nhiều thời gian để nghiên cứu kỹ lưỡng những phát hiện quý giá này.
Sau nhiều giờ di chuyển đầy căng thẳng, mệt mỏi, cuối cùng nhóm của Lâm Phong cũng nhìn thấy ánh sáng tự nhiên le lói phía xa — dấu hiệu của một lối ra đang đến gần. Họ vội vã tăng tốc, mong muốn nhanh chóng thoát khỏi không gian ngột ngạt, nguy hiểm của hệ thống hang động này.
Nhưng ngay khi họ vừa đến gần lối ra, một cảnh tượng bất ngờ khiến cả ba người sững sờ — Hắc Vũ cùng một số đồng bọn đã đứng chờ sẵn ở đó, có vẻ như đã đoán trước được rằng đây chính là lối thoát mà nhóm của Lâm Phong sẽ tìm đến, thông qua việc phân tích kỹ lưỡng cấu trúc tổng thể của khu di tích mà tổ chức Hắc Nguyệt đã nghiên cứu từ trước.
"Các người nghĩ có thể thoát khỏi tay ta dễ dàng như vậy sao?" Hắc Vũ cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng khi nhìn thấy con mồi của mình đã bị dồn vào đường cùng.