Ba tháng sau, những nỗ lực của Tiểu Mai bắt đầu cho thấy kết quả rõ rệt. Những thửa ruộng được bón phân hữu cơ theo phương pháp mới cho thấy sự phát triển vượt trội so với những thửa ruộng canh tác theo cách truyền thống — cây lúa xanh tốt hơn, ít sâu bệnh hơn, hứa hẹn một vụ mùa bội thu chưa từng có trong nhiều năm trở lại đây.
"Đội trưởng, đội trưởng ơi, ra xem này, ruộng lúa nhà tôi năm nay tốt quá, chưa bao giờ thấy lúa lên xanh mướt như vậy!" Một xã viên hớt hải chạy đến báo tin, giọng điệu đầy phấn khích.
Chu Kiến Quốc cùng Tiểu Mai ra đồng kiểm tra, không khỏi vui mừng trước cảnh tượng những thửa ruộng lúa xanh rì, trĩu bông, khác hẳn với hình ảnh những vụ mùa còi cọc, thất bát trước đây.
"Nhờ có cô mà năm nay chúng ta mới có được vụ mùa như thế này." Chu Kiến Quốc nói, giọng điệu hiếm khi nào lại chứa đựng nhiều cảm xúc chân thành đến vậy.
"Đây là công sức của cả đội mà anh, con chỉ góp một chút ý kiến nhỏ thôi." Tiểu Mai khiêm tốn đáp, nhưng trong lòng không giấu được niềm vui, tự hào trước thành quả mà mình đã góp phần tạo ra.
Tin tức về vụ mùa bội thu của đội sản xuất do Chu Kiến Quốc phụ trách nhanh chóng lan truyền khắp xã, thậm chí còn đến tai cả cấp huyện. Một số cán bộ nông nghiệp cấp trên đã đến tận nơi để tìm hiểu về phương pháp canh tác mới này, với ý định nhân rộng mô hình ra các đội sản xuất khác trong toàn huyện.
"Đồng chí Kiến Quốc, đội của đồng chí năm nay đạt năng suất cao nhất huyện đấy, đồng chí có bí quyết gì chia sẻ với anh em không?" Một cán bộ huyện hỏi trong buổi họp tổng kết vụ mùa.
Chu Kiến Quốc, với tính cách thẳng thắn, trung thực vốn có, không hề giấu diếm: "Thực ra, đây là công lao của vợ tôi, cô ấy đã nghĩ ra phương pháp ủ phân hữu cơ, cải tạo đất mới, tôi chỉ là người áp dụng, triển khai thực hiện thôi."
Lời khen ngợi công khai này khiến Tiểu Mai không khỏi bất ngờ, cảm động. Cô chưa từng nghĩ, người chồng vốn ít nói, kiệm lời như Chu Kiến Quốc lại sẵn sàng công khai ghi nhận công lao của mình trước mặt cấp trên như vậy, một điều không hề dễ dàng trong xã hội thời bấy giờ, khi mà vai trò của phụ nữ thường ít được coi trọng, đặc biệt là trong các lĩnh vực được coi là "chuyên môn kỹ thuật".
Sau sự kiện này, danh tiếng của Tiểu Mai trong xã càng thêm vững chắc, nhiều người bắt đầu chủ động tìm đến cô để học hỏi kinh nghiệm, không chỉ về nông nghiệp mà còn về nhiều vấn đề khác trong đời sống, từ cách chăm sóc sức khỏe, phòng bệnh cho gia súc, gia cầm, đến cách tổ chức, sắp xếp công việc gia đình sao cho hiệu quả.
Mối quan hệ giữa Tiểu Mai và Chu Kiến Quốc, qua những sự kiện này, cũng dần dần trở nên gắn bó, sâu đậm hơn. Anh bắt đầu chủ động chia sẻ nhiều hơn về những suy nghĩ, trăn trở của mình trong công việc quản lý đội sản xuất, đồng thời cũng lắng nghe, tôn trọng những ý kiến đóng góp của cô một cách nghiêm túc.
Một buổi tối, khi cả hai đang ngồi bên hiên nhà, ngắm nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời mùa hạ, Chu Kiến Quốc bất chợt lên tiếng, giọng điệu có phần trầm ngâm khác thường: "Tôi phải xin lỗi cô."
Tiểu Mai ngạc nhiên quay sang nhìn anh: "Xin lỗi chuyện gì ạ?"
"Ban đầu, khi cha mẹ sắp đặt hôn sự này, tôi không hề có ý định lấy vợ, chỉ vì muốn trả ơn gia đình cô nên mới đồng ý. Tôi từng nghĩ, đây chỉ là một cuộc hôn nhân hình thức, không có tình cảm thực sự. Nhưng giờ đây, nhìn lại những gì cô đã làm được cho gia đình, cho cả đội sản xuất, tôi nhận ra mình đã sai." Anh nói, ánh mắt chân thành nhìn cô dưới ánh trăng.
Tiểu Mai nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả. Cô cũng thành thật chia sẻ: "Thực ra, ban đầu con cũng rất sợ hãi, lo lắng vì phải làm dâu trong một gia đình xa lạ, kết hôn với một người mình chưa từng quen biết. Nhưng qua thời gian, con nhận ra, anh là một người đàn ông có trách nhiệm, tốt bụng, dù ít khi thể hiện ra ngoài."
Chu Kiến Quốc khẽ mỉm cười — một nụ cười hiếm hoi mà Tiểu Mai chưa từng thấy trước đây, khiến gương mặt vốn nghiêm nghị của anh trở nên dịu dàng hơn hẳn.
"Từ nay về sau, tôi hy vọng chúng ta có thể thực sự trở thành vợ chồng đúng nghĩa, cùng nhau xây dựng cuộc sống, không chỉ đơn thuần là một cuộc hôn nhân sắp đặt nữa." Anh nói, giọng điệu chân thành, kiên định.
Tiểu Mai mỉm cười, gật đầu đồng ý, trong lòng cảm thấy hạnh phúc trước sự chân thành mà người chồng của mình đang thể hiện. Cô nhận ra, dù khởi đầu của mối quan hệ này không hề lãng mạn theo kiểu "tiếng sét ái tình" như trong tiểu thuyết, nhưng chính sự chân thành, tôn trọng lẫn nhau được xây dựng qua thời gian mới là nền tảng vững chắc nhất cho một cuộc hôn nhân bền lâu, hạnh phúc.
Từ đêm đó, mối quan hệ giữa hai người có sự thay đổi rõ rệt. Chu Kiến Quốc trở nên ân cần, quan tâm đến Tiểu Mai nhiều hơn, dù vẫn giữ phong thái ít nói, trầm lặng như bản tính vốn có, nhưng những hành động nhỏ nhặt — như việc luôn nhường phần thức ăn ngon hơn cho cô, hay âm thầm sửa lại chiếc ghế cô hay ngồi cho vững chãi hơn — đều thể hiện rõ sự quan tâm, yêu thương ngày càng lớn dần trong lòng anh.
Một buổi sáng sớm, khi Tiểu Mai còn đang ngái ngủ, cô cảm nhận được một hơi ấm nhẹ nhàng phủ lên vai mình — Chu Kiến Quốc đã lặng lẽ khoác thêm cho cô một chiếc áo len cũ mà anh cất giữ từ thời còn ở chiến trường, sợ cô bị lạnh trong tiết trời chuyển mùa.
"Anh dậy sớm vậy để làm gì?" Tiểu Mai hỏi khi tỉnh giấc, thấy chồng đã ngồi bên bàn, tay đang tỉ mỉ sửa lại một chiếc cuốc bị gãy cán.
"Chuẩn bị dụng cụ cho vụ gieo trồng sắp tới. Em ngủ thêm chút đi, còn sớm mà." Anh đáp, giọng điệu vẫn cộc lốc nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự dịu dàng hiếm thấy.
Tiểu Mai mỉm cười, không ngủ tiếp mà ngồi dậy, đến ngồi cạnh chồng, cùng anh trò chuyện về những dự định cho vụ mùa sắp tới. Cô nhận ra, những khoảnh khắc bình dị như thế này, dù không có những lời tỏ tình hoa mỹ, những món quà đắt tiền như trong các câu chuyện tình yêu hiện đại mà cô từng biết đến, lại mang một giá trị tình cảm sâu sắc, chân thành hơn nhiều.
Tin tức về vụ mùa bội thu cùng danh tiếng ngày càng lên cao của Tiểu Mai cũng đến tai một số cán bộ cấp trên, trong đó có ông Phạm Văn Thịnh, chủ nhiệm hợp tác xã của cả vùng, người vốn nổi tiếng là một cán bộ có tư duy cởi mở, luôn khuyến khích những sáng kiến mới trong sản xuất nông nghiệp.
"Nghe nói, đội sản xuất của đồng chí Kiến Quốc năm nay đạt năng suất cao nhất vùng, tôi muốn đến tận nơi tìm hiểu xem có gì đặc biệt." Ông Thịnh nói khi đến thăm xã Đông Hà, thái độ niềm nở, cởi mở.
Sau khi được Tiểu Mai trực tiếp giải thích về phương pháp ủ phân hữu cơ cùng những cải tiến khác trong kỹ thuật canh tác, ông Thịnh không giấu được sự khâm phục: "Cô thật sự có tài, những phương pháp này nếu được áp dụng rộng rãi trên toàn huyện, chắc chắn sẽ giúp cải thiện đáng kể tình hình lương thực chung."
Ông còn đề nghị Tiểu Mai tham gia một vài buổi tập huấn, chia sẻ kinh nghiệm cho các đội sản xuất khác trong huyện, một cơ hội hiếm có để cô có thể lan tỏa những kiến thức hữu ích của mình ra phạm vi rộng lớn hơn, đồng thời cũng góp phần nâng cao vị thế, uy tín của gia đình họ Chu trong toàn vùng.
"Đây thực sự là một cơ hội tốt, em nên nhận lời." Chu Kiến Quốc khuyến khích vợ, dù trong lòng cũng có chút lo lắng khi thấy vợ mình ngày càng bận rộn, phải đi lại nhiều nơi để chia sẻ kinh nghiệm.
Tiểu Mai đồng ý tham gia, và qua những buổi tập huấn này, cô càng thêm khẳng định được vị thế, uy tín của mình trong cộng đồng, đồng thời cũng học hỏi thêm được nhiều kinh nghiệm thực tế quý báu từ những người nông dân lão luyện khác, giúp cô hoàn thiện hơn nữa những kiến thức lý thuyết mà mình mang theo từ kiếp trước, kết hợp hài hòa với thực tiễn canh tác tại địa phương.
Trong một lần tham gia tập huấn tại huyện, Tiểu Mai còn có cơ hội gặp gỡ, trao đổi với một số cán bộ nữ trong ngành nông nghiệp, những người có chung chí hướng, mong muốn đóng góp nhiều hơn cho sự phát triển của quê hương. Qua những cuộc trò chuyện này, cô nhận ra, mình không hề đơn độc trong hành trình tìm cách cải thiện cuộc sống cho cộng đồng, mà còn có nhiều người khác cũng đang nỗ lực không ngừng vì mục tiêu chung.
"Chị Mai thật sự có nhiều ý tưởng hay, chúng tôi rất mong được học hỏi thêm từ chị." Một cán bộ nữ trẻ tuổi chia sẻ, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ.
Tiểu Mai cũng học hỏi được nhiều điều từ những người bạn đồng nghiệp mới này, mở rộng thêm mạng lưới quan hệ, kiến thức của mình, đồng thời cũng cảm thấy được tiếp thêm động lực, niềm tin vào con đường mà mình đã chọn — không chỉ đơn thuần là sinh tồn qua ngày ở một thời đại xa lạ, mà là thực sự cống hiến, tạo ra những giá trị tích cực cho cộng đồng xung quanh.
Sau những buổi tập huấn đầy ý nghĩa ấy, Tiểu Mai trở về nhà với tâm trạng phấn khởi, tràn đầy năng lượng, sẵn sàng tiếp tục hành trình xây dựng cuộc sống mới của mình cùng gia đình họ Chu, dù phía trước vẫn còn không ít khó khăn, thử thách đang chờ đợi trong bối cảnh đất nước còn nhiều gian khó của thời kỳ bao cấp.
Một buổi tối, sau khi từ huyện trở về, Tiểu Mai kể lại cho Chu Kiến Quốc nghe về những gì mình đã học hỏi, trao đổi được trong chuyến đi, không giấu được sự hào hứng trong giọng nói.
"Anh biết không, có một cán bộ nữ ở huyện bên còn nghiên cứu thành công cách trồng giống ngô lai cho năng suất cao hơn hẳn giống ngô địa phương, nếu xã mình có thể xin được giống, chắc chắn sẽ giúp cải thiện thêm sản lượng lương thực nữa." Cô chia sẻ, ánh mắt sáng ngời những dự định mới.
Chu Kiến Quốc lắng nghe chăm chú, trong lòng không khỏi cảm thấy tự hào trước sự nhiệt huyết, tinh thần học hỏi không ngừng nghỉ của vợ mình: "Nếu em thấy khả thi, anh sẽ hỗ trợ hết mình để xin giống về thử nghiệm."
Mối quan hệ giữa hai vợ chồng, qua những cuộc trò chuyện chia sẻ về công việc, về những dự định tương lai như vậy, ngày càng trở nên gắn bó, ăn ý hơn, không chỉ là quan hệ vợ chồng thông thường mà còn là những người đồng chí, đồng lòng cùng nhau xây dựng, phát triển quê hương.
Vài tuần sau đó, nhờ sự giúp đỡ của người cán bộ nữ mà Tiểu Mai quen biết trong buổi tập huấn, xã Đông Hà đã xin được một lượng nhỏ giống ngô lai để trồng thử nghiệm. Tiểu Mai đích thân theo dõi, chăm sóc khu vực trồng thử này, ghi chép cẩn thận từng giai đoạn phát triển để rút kinh nghiệm cho việc nhân rộng sau này.
"Giống ngô này phát triển nhanh hơn hẳn giống cũ, bắp cũng to hơn nhiều." Một xã viên nhận xét khi thấy sự khác biệt rõ rệt giữa ruộng ngô lai và ruộng ngô giống địa phương truyền thống.
Kết quả thử nghiệm khả quan này càng củng cố thêm niềm tin của bà con vào những sáng kiến mà Tiểu Mai mang lại, đồng thời cũng mở ra hướng đi mới cho việc đa dạng hóa cây trồng, tăng thêm nguồn thu nhập cho các hộ gia đình trong xã, giảm bớt sự phụ thuộc hoàn toàn vào cây lúa vốn dễ bị ảnh hưởng bởi thời tiết thất thường.