Cơn mưa lớn kéo dài suốt ba ngày ba đêm, nước sông dâng cao bất thường, đe dọa vỡ đê ngay trong đêm khiến cả xã Đông Hà rơi vào tình trạng báo động khẩn cấp. Chu Kiến Quốc, với kinh nghiệm từng trải qua chiến trường, nhanh chóng tổ chức lực lượng thanh niên trai tráng trong xã tham gia đắp đê, gia cố những đoạn đê yếu, có nguy cơ vỡ cao nhất.
Tiểu Mai, dù không thể trực tiếp tham gia vào công việc nặng nhọc như đắp đê, nhưng cô cũng không hề đứng ngoài cuộc. Với kiến thức về y tế, sơ cứu cơ bản mà mình mang theo từ kiếp trước, cô nhanh chóng tổ chức một đội cứu hộ y tế nhỏ, chuẩn bị sẵn sàng thuốc men, băng gạc để ứng phó với những trường hợp thương tích có thể xảy ra trong quá trình chống lũ.
"Mọi người cẩn thận, nếu có ai bị thương, dù nhỏ cũng phải báo ngay để xử lý kịp thời, tránh nhiễm trùng trong điều kiện ẩm ướt như thế này." Cô dặn dò các thanh niên trước khi họ ra đê làm việc, đồng thời cũng chuẩn bị sẵn nước uống, cháo nóng để tiếp sức cho mọi người trong suốt quá trình chống lũ kéo dài.
Đêm thứ hai, tình hình trở nên nghiêm trọng hơn khi một đoạn đê quan trọng có dấu hiệu rạn nứt, nước bắt đầu rò rỉ qua thân đê với tốc độ ngày càng nhanh. Chu Kiến Quốc, đứng đầu đội ứng cứu, quyết định phải nhanh chóng huy động thêm bao cát, đất đá để gia cố khẩn cấp trước khi quá muộn.
Trong lúc hỗn loạn, một thanh niên trẻ không may bị trượt chân, ngã xuống dòng nước xiết gần đoạn đê đang rạn nứt. Tiếng kêu cứu vang lên giữa đêm mưa gió khiến mọi người đều hoảng loạn.
Chu Kiến Quốc, không chút do dự, lập tức nhảy xuống dòng nước để cứu người, dù vết thương cũ ở chân khiến việc di chuyển trong nước chảy xiết trở nên vô cùng khó khăn, nguy hiểm.
Tiểu Mai đứng trên bờ, tim đập thình thịch, trong lòng vừa lo lắng cho tính mạng của người thanh niên gặp nạn, vừa vô cùng sợ hãi cho sự an nguy của chồng mình. Cô hét lớn, huy động thêm người mang dây thừng, phao cứu sinh tự chế từ những thân chuối khô — một kinh nghiệm dân gian mà cô đã tìm hiểu được từ những ngày đầu sống ở đây.
"Buộc dây vào thân chuối, ném ra cho họ bám vào!" Cô hét lớn, chỉ đạo mọi người phối hợp một cách nhanh chóng, có hệ thống.
Nhờ sự phối hợp kịp thời, sau vài phút căng thẳng tột độ, Chu Kiến Quốc cuối cùng cũng đưa được người thanh niên gặp nạn vào bờ an toàn, dù bản thân anh cũng bị thương ở tay do va vào một khúc gỗ trôi nổi trong dòng nước.
Tiểu Mai vội vàng chạy đến, kiểm tra vết thương của chồng, trong lòng vẫn còn run rẩy vì sợ hãi: "Anh có sao không? Để em xem vết thương."
"Tôi ổn, cứu người quan trọng hơn." Chu Kiến Quốc nói, giọng điệu vẫn kiên cường dù rõ ràng đang chịu đựng cơn đau, ánh mắt hướng về phía đoạn đê đang có nguy cơ vỡ, tâm trí vẫn tập trung hoàn toàn vào nhiệm vụ cứu đê, bảo vệ tính mạng, tài sản của cả xã.
Tiểu Mai nhanh chóng băng bó tạm thời vết thương cho chồng, sau đó cùng anh tiếp tục chỉ đạo công tác gia cố đê điều suốt đêm. Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của toàn thể người dân trong xã, dưới sự lãnh đạo quyết đoán của Chu Kiến Quốc cùng sự hỗ trợ hậu cần chu đáo của Tiểu Mai, đoạn đê nguy hiểm cuối cùng cũng được gia cố thành công, tránh được thảm họa vỡ đê có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng cho cả vùng.
Sáng hôm sau, khi cơn mưa cuối cùng cũng ngớt, mọi người trong xã, dù mệt mỏi rã rời sau một đêm chống lũ căng thẳng, nhưng đều tràn đầy niềm vui, nhẹ nhõm khi biết rằng, thành quả lao động của cả năm đã được bảo vệ thành công.
"Nhờ có đội trưởng cùng vợ đội trưởng, xã ta mới có thể vượt qua được kiếp nạn này." Nhiều người trong xã không khỏi cảm kích, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc dành cho cặp vợ chồng trẻ đã không quản ngại nguy hiểm, vất vả để bảo vệ cộng đồng.
Sự kiện này càng củng cố thêm uy tín, sự tin tưởng của người dân dành cho Chu Kiến Quốc và Tiểu Mai, đồng thời cũng hoàn toàn dập tắt những lời đồn đại ác ý mà bà Nguyễn Thị Lụa cùng một số người khác từng cố gắng gieo rắc trước đây.
Trong những ngày sau trận lũ, cả xã Đông Hà bắt tay vào công cuộc khắc phục hậu quả, sửa chữa lại những đoạn đê bị hư hỏng, dọn dẹp bùn đất tràn vào nhà cửa, ruộng vườn. Tiểu Mai, dù bụng đã bắt đầu lớn dần do mang thai, vẫn tích cực tham gia hỗ trợ công tác hậu cần, nấu cơm, chuẩn bị nước uống cho những người tham gia lao động khắc phục hậu quả.
"Em không cần phải vất vả như vậy đâu, để mọi người khác lo được rồi." Chu Kiến Quốc nói, ánh mắt đầy lo lắng khi thấy vợ vẫn miệt mài làm việc dù bụng đã hơi nhô lên.
"Em chỉ làm những việc nhẹ nhàng thôi, với lại, nhìn mọi người vất vả như vậy mà mình ngồi không cũng không đành lòng." Tiểu Mai đáp, nhưng cũng nghe lời chồng, giảm bớt khối lượng công việc, chỉ tập trung vào những nhiệm vụ ít tốn sức hơn.
Nhờ sự đoàn kết, nỗ lực chung của cả cộng đồng, chỉ trong vòng hai tuần, xã Đông Hà đã cơ bản khắc phục xong hậu quả của trận lũ, khôi phục lại sản xuất, sinh hoạt bình thường. Cấp trên, khi biết được tinh thần ứng phó nhanh nhạy, hiệu quả của xã trong công tác chống lũ cũng như khắc phục hậu quả, đã cử người xuống khen thưởng, đồng thời cũng lấy đây làm mô hình điển hình để các địa phương khác học hỏi kinh nghiệm.
"Xã Đông Hà xứng đáng được tuyên dương là đơn vị điển hình trong công tác phòng chống thiên tai năm nay." Một cán bộ cấp huyện phát biểu trong buổi lễ tổng kết, ánh mắt đầy sự khâm phục dành cho tinh thần đoàn kết, quyết đoán của cả xã, đặc biệt là vai trò lãnh đạo của Chu Kiến Quốc cùng những đóng góp thầm lặng nhưng quan trọng của Tiểu Mai.
Sau sự kiện lũ lụt, Tiểu Mai cũng rút ra được nhiều bài học quý giá về công tác phòng chống thiên tai, quyết định đề xuất với Chu Kiến Quốc về việc xây dựng thêm một số biện pháp phòng ngừa dài hạn, thay vì chỉ ứng phó khi sự việc đã xảy ra.
"Em nghĩ, chúng ta nên trồng thêm cây xanh dọc theo bờ đê, rễ cây sẽ giúp giữ đất, hạn chế sạt lở khi có lũ lớn. Ngoài ra, cũng nên xây dựng thêm một vài điểm trú ẩn an toàn ở vị trí cao, để người dân có thể nhanh chóng di tản khi cần thiết." Cô đề xuất, dựa trên những kiến thức về quản lý rủi ro thiên tai mà mình còn nhớ được.
Chu Kiến Quốc đánh giá cao những đề xuất này, ngay lập tức triển khai thực hiện, huy động bà con trong xã cùng tham gia trồng cây, xây dựng các điểm trú ẩn an toàn dọc theo triền đê. Công việc này không chỉ giúp tăng cường khả năng phòng chống thiên tai cho xã trong tương lai, mà còn tạo thêm cảnh quan xanh mát, cải thiện môi trường sinh thái của cả vùng.
"Nhờ có những biện pháp phòng ngừa này mà những năm sau đó, dù vẫn có những đợt mưa lũ, nhưng xã Đông Hà chưa từng phải chịu thiệt hại nghiêm trọng như trận lũ năm 1969 nữa." Nhiều người trong xã sau này vẫn thường nhắc lại, không khỏi biết ơn tầm nhìn xa của cặp vợ chồng trẻ đã giúp bảo vệ cộng đồng khỏi những thảm họa tương tự trong tương lai.
Vết thương ở tay của Chu Kiến Quốc, dù đã được Tiểu Mai chăm sóc, băng bó cẩn thận, nhưng vẫn cần thời gian để hồi phục hoàn toàn. Trong những ngày anh phải hạn chế vận động tay, Tiểu Mai tận tình chăm sóc, từ việc thay băng hàng ngày đến việc chuẩn bị những bữa ăn bổ dưỡng giúp vết thương mau lành.
"Em không cần phải chăm sóc tôi kỹ như vậy đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi." Chu Kiến Quốc nói, dù trong lòng không giấu được sự ấm áp trước sự quan tâm chu đáo của vợ.
"Vết thương nhỏ nhưng nếu không chăm sóc cẩn thận cũng có thể nhiễm trùng, gây biến chứng nguy hiểm. Anh cứ để em lo, đừng cãi lời em nữa." Tiểu Mai đáp, giọng điệu vừa nghiêm túc vừa pha chút trách yêu, khiến Chu Kiến Quốc không khỏi bật cười trước sự cương quyết hiếm thấy này của vợ.
Nhờ sự chăm sóc tận tình, vết thương của Chu Kiến Quốc hồi phục nhanh chóng, không để lại biến chứng gì đáng lo ngại, càng thêm minh chứng cho vai trò không thể thiếu của Tiểu Mai trong việc chăm sóc sức khỏe cho cả gia đình.
Về phần Tiểu Mai, qua sự kiện thập tử nhất sinh này, cô càng thêm thấu hiểu sâu sắc tình cảm mà mình dành cho Chu Kiến Quốc. Khoảnh khắc nhìn anh không chút do dự lao xuống dòng nước xiết để cứu người, dù bản thân đang mang thương tích, đã khiến cô nhận ra, tình cảm giữa hai người, dù khởi đầu từ một cuộc hôn nhân sắp đặt, giờ đây đã phát triển thành một tình yêu chân thành, sâu đậm mà cô chưa từng dám mong đợi khi mới xuyên không đến thế giới xa lạ này.