Sau trận lũ lịch sử, cuộc sống ở xã Đông Hà dần dần trở lại nhịp điệu bình thường, dù vẫn còn không ít khó khăn, thử thách phía trước trong công cuộc tái thiết sau thiên tai. Mối quan hệ giữa Tiểu Mai và Chu Kiến Quốc, sau sự kiện ấy, đã có một bước chuyển biến rõ rệt, không còn là mối quan hệ vợ chồng hình thức, khách sáo như những ngày đầu, mà đã trở nên gần gũi, thân mật, tràn đầy tình cảm chân thành.
Chu Kiến Quốc, dù vẫn giữ bản tính ít nói, trầm lặng, nhưng những cử chỉ quan tâm dành cho Tiểu Mai ngày càng trở nên tự nhiên, thường xuyên hơn. Anh học cách chủ động chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc của mình với cô, điều mà trước đây, ngay cả với cha mẹ ruột, anh cũng hiếm khi thể hiện ra ngoài.
"Hồi còn ở chiến trường, có những lúc tôi nghĩ, mình sẽ không bao giờ có cơ hội trở về, không bao giờ có được một gia đình bình thường như bao người khác." Một buổi tối, khi cả hai đang ngồi bên nhau dưới ánh trăng, Chu Kiến Quốc bất chợt chia sẻ về quá khứ của mình, giọng điệu trầm lắng, đầy tâm sự.
Tiểu Mai lắng nghe chăm chú, trong lòng dâng lên sự xót xa, đồng cảm sâu sắc trước những gì người chồng của mình đã phải trải qua nơi chiến trường khốc liệt.
"Nhưng giờ đây, anh đã có một gia đình thực sự rồi, có mẹ, có em, và có cả em nữa." Cô nói, tay nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, ánh mắt tràn đầy sự chân thành, ấm áp.
Chu Kiến Quốc nhìn cô, trong ánh mắt hiếm khi nào lại chứa đựng nhiều cảm xúc dịu dàng đến vậy: "Đúng vậy, và tôi thực sự biết ơn vì điều đó, biết ơn vì đã có em bên cạnh."
Đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi cô bằng "em" một cách tự nhiên, thân mật, thay vì cách xưng hô khách sáo "cô" như trước đây, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong sự phát triển tình cảm giữa hai người.
Tiểu Mai cảm động, tựa đầu vào vai chồng, cảm nhận sự ấm áp, an toàn từ vòng tay của anh. Cô nhận ra, dù cuộc sống ở thời đại này còn nhiều thiếu thốn, khó khăn về vật chất, nhưng tình cảm chân thành mà cô đang có được lại mang đến một sự viên mãn, hạnh phúc mà tiền bạc, vật chất ở kiếp sống trước không thể nào sánh được.
Không lâu sau đó, Tiểu Mai phát hiện mình đã mang thai. Tin vui này khiến cả gia đình họ Chu tràn ngập niềm hạnh phúc, đặc biệt là bà Chu Thị Hạnh, người luôn mong mỏi có cháu để ẵm bồng, nối dõi tông đường.
Chu Kiến Quốc, khi biết tin vợ mang thai, dù vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh như thường lệ, nhưng ánh mắt anh không giấu được niềm vui sướng, hạnh phúc tột cùng. Anh trở nên chu đáo, quan tâm đến Tiểu Mai hơn bao giờ hết, luôn nhắc nhở cô nghỉ ngơi đầy đủ, không để cô phải làm những công việc nặng nhọc, dù đôi khi Tiểu Mai cảm thấy hơi "ngộp thở" trước sự quan tâm thái quá này.
"Anh à, em chỉ mang thai chứ không phải bị bệnh nặng đâu, em vẫn có thể làm một số việc nhẹ nhàng mà." Tiểu Mai cười, nhẹ nhàng trách yêu chồng khi thấy anh nhất quyết không cho cô động tay vào bất kỳ việc gì, kể cả những việc đơn giản như nhặt rau, quét nhà.
"Sức khỏe của em và con quan trọng hơn." Chu Kiến Quốc đáp, giọng điệu kiên quyết không chịu nhượng bộ, khiến Tiểu Mai không khỏi bật cười trước sự "quá đà" đáng yêu này của người chồng vốn lạnh lùng, nghiêm nghị.
Trong suốt thời gian mang thai, Tiểu Mai vẫn tiếp tục đóng góp cho công việc chung của xã, dù ở mức độ nhẹ nhàng hơn — chủ yếu là tư vấn, hướng dẫn từ xa cho các chị em phụ nữ khác về kinh nghiệm chăm sóc sức khỏe, dinh dưỡng, thay vì trực tiếp tham gia lao động nặng nhọc như trước.
Cô cũng tận dụng thời gian này để nghiên cứu thêm nhiều kiến thức hữu ích khác mà mình còn nhớ được từ kiếp trước, đặc biệt là những kiến thức liên quan đến chăm sóc trẻ sơ sinh, giáo dục sớm cho trẻ nhỏ — những lĩnh vực mà ở thời đại này, kiến thức khoa học vẫn còn khá hạn chế, phần lớn dựa vào kinh nghiệm dân gian truyền miệng, đôi khi thiếu tính khoa học, thậm chí có thể gây hại nếu áp dụng không đúng cách.
"Nếu con mình sinh ra, mình nhất định phải áp dụng những phương pháp khoa học nhất để chăm sóc, nuôi dạy, kết hợp hài hòa với những giá trị truyền thống tốt đẹp của thời đại này." Tiểu Mai tự nhủ, trong lòng tràn đầy háo hức, mong chờ đến ngày được chào đón đứa con đầu lòng của mình và Chu Kiến Quốc.
Trong những tháng cuối của thai kỳ, Chu Kiến Quốc trở nên chu đáo hơn bao giờ hết. Anh học cách nấu những món ăn bổ dưỡng đơn giản mà Tiểu Mai hướng dẫn, dù đôi tay vốn quen cầm cuốc, cầm súng nay lại vụng về cầm dao thái rau, khiến không ít lần cả hai vợ chồng cùng bật cười trước những "thành phẩm" có phần kỳ lạ mà anh làm ra.
"Anh nấu món này trông... cũng đặc biệt đấy." Tiểu Mai cười, nhìn bát canh rau có màu sắc hơi lạ mà chồng vừa nấu, cố gắng không để lộ vẻ buồn cười quá rõ.
"Có lẽ tôi cho hơi nhiều muối." Chu Kiến Quốc gãi đầu, hiếm khi nào lại tỏ ra lúng túng đến vậy trước mặt vợ.
Những khoảnh khắc đời thường, giản dị nhưng tràn đầy tiếng cười như vậy đã trở thành những kỷ niệm quý giá, giúp gắn kết tình cảm giữa hai vợ chồng ngày càng sâu đậm hơn. Tiểu Mai nhận ra, hạnh phúc không cần phải là những điều gì to tát, xa hoa, mà đôi khi chỉ đơn giản là những phút giây bình dị bên người mình yêu thương, cùng nhau chia sẻ, vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống.
Bà Chu Thị Hạnh, chứng kiến sự thay đổi tích cực trong mối quan hệ giữa con trai và con dâu, không khỏi vui mừng, thường xuyên nói với hàng xóm về "phúc phần" mà gia đình bà có được khi cưới được một người con dâu vừa tài giỏi, vừa biết vun vén cho hạnh phúc gia đình.
"Con dâu tôi giỏi lắm, không chỉ biết làm ăn mà còn biết cách khiến thằng Quốc nhà tôi, vốn khô khan cứng nhắc, trở nên mềm mỏng, biết quan tâm gia đình hơn hẳn." Bà tự hào chia sẻ, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc của một người mẹ nhìn thấy con cái mình có được cuộc sống viên mãn.
Trong những tháng ngày mang thai, Tiểu Mai cũng dành thời gian suy ngẫm nhiều hơn về hành trình xuyên không kỳ lạ của mình. Cô nhận ra, dù ban đầu chỉ nghĩ đơn giản là phải tìm cách sinh tồn trong một thời đại, một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, nhưng giờ đây, khi sắp trở thành một người mẹ, cô mới thực sự thấm thía ý nghĩa của việc xây dựng một mái ấm gia đình, của trách nhiệm nuôi dưỡng, chăm sóc một sinh linh bé nhỏ sắp chào đời.
"Có lẽ, đây chính là món quà mà số phận đã ban tặng cho mình sau tất cả những biến cố đã xảy ra." Cô thầm nghĩ, tay nhẹ nhàng xoa bụng, cảm nhận những cử động nhỏ của thai nhi bên trong.
Chu Kiến Quốc cũng thường xuyên áp tai vào bụng vợ để lắng nghe nhịp tim của con, gương mặt tràn đầy sự dịu dàng, trìu mến hiếm thấy: "Không biết con sẽ giống ai hơn nhỉ, giống em thông minh, tài giỏi, hay giống anh kiên định, mạnh mẽ?"
"Con nhất định sẽ có đủ những phẩm chất tốt đẹp từ cả hai chúng ta." Tiểu Mai cười, tay đan vào tay chồng, cùng nhau mơ về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.
Trong những tuần cuối của thai kỳ, khi cơ thể trở nên nặng nề, khó di chuyển hơn, Chu Kiến Quốc đã sắp xếp lại toàn bộ công việc trong nhà để vợ có thể nghỉ ngơi nhiều nhất có thể. Anh còn đích thân tìm đến nhà bà đỡ có kinh nghiệm nhất trong vùng, dặn dò kỹ lưỡng để đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng cho ngày Tiểu Mai lâm bồn.
"Anh đã chuẩn bị hết mọi thứ chưa vậy, sao mà cẩn thận quá thế?" Tiểu Mai cười trêu chồng khi thấy anh đã chuẩn bị sẵn cả một danh sách những vật dụng cần thiết cho ngày sinh nở, viết ra giấy cẩn thận như một kế hoạch tác chiến quân sự.
"Đây là chuyện quan trọng nhất đời tôi, sao có thể không cẩn thận được." Chu Kiến Quốc đáp, ánh mắt nghiêm túc nhưng tràn đầy sự yêu thương, khiến Tiểu Mai không khỏi cảm động trước sự chu đáo hiếm có này.
Những ngày tháng chờ đợi đứa con đầu lòng chào đời trôi qua trong không khí ấm áp, hạnh phúc như vậy, đánh dấu một chương mới đầy ý nghĩa trong hành trình xuyên không đầy bất ngờ nhưng cũng tràn đầy niềm vui của Tiểu Mai.