Mùa xuân năm 1970, sau chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, Tiểu Mai hạ sinh một bé trai kháu khỉnh, khỏe mạnh, được đặt tên là Chu Việt Dũng, mang theo bao niềm hy vọng, yêu thương của cả gia đình họ Chu.
Ngày Việt Dũng chào đời, Chu Kiến Quốc đứng ngoài cửa phòng sinh suốt nhiều giờ đồng hồ, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng chưa từng có, hoàn toàn khác biệt với sự bình tĩnh, điềm đạm mà anh vẫn luôn thể hiện trong mọi tình huống, kể cả những lúc nguy hiểm nhất nơi chiến trường hay giữa trận lũ lịch sử.
Khi nghe được tiếng khóc chào đời của con trai, cùng tin báo mẹ tròn con vuông từ bà đỡ, Chu Kiến Quốc vội vã bước vào phòng, ánh mắt tràn ngập niềm hạnh phúc khó tả khi nhìn thấy vợ mình đang ôm đứa trẻ nhỏ bé trong vòng tay, dù gương mặt cô vẫn còn lộ rõ vẻ mệt mỏi sau cuộc vượt cạn đầy gian nan.
"Em đã vất vả rồi." Anh nói, giọng nói nghẹn ngào, nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, đưa tay khẽ chạm vào gương mặt bé xíu của đứa con vừa chào đời, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng, yêu thương.
"Nhìn con, mọi vất vả đều xứng đáng cả." Tiểu Mai mỉm cười, dù giọng nói vẫn còn yếu ớt nhưng ánh mắt lại rạng ngời hạnh phúc.
Tin tức về việc vợ đội trưởng sản xuất hạ sinh quý tử nhanh chóng lan truyền khắp xã, nhiều người dân đến thăm hỏi, chúc mừng, mang theo những món quà nhỏ giản dị nhưng chan chứa tình cảm chân thành — khi thì vài quả trứng gà, khi thì một ít gạo nếp để nấu cháo bồi bổ cho sản phụ.
Trong suốt thời gian ở cữ, Chu Kiến Quốc dù bận rộn với công việc đội sản xuất nhưng vẫn cố gắng thu xếp thời gian để ở bên chăm sóc vợ con nhiều nhất có thể. Anh đích thân học cách bế con, thay tã, dù ban đầu còn khá vụng về, lóng ngóng, khiến Tiểu Mai không khỏi bật cười trước hình ảnh một người đàn ông cứng rắn, từng trải qua chiến trường khốc liệt lại trở nên lúng túng đến vậy khi đối diện với đứa con nhỏ bé của mình.
"Anh đừng lo lắng quá, từ từ rồi sẽ quen thôi." Cô an ủi, ánh mắt tràn đầy sự trìu mến khi nhìn chồng đang cẩn thận, tỉ mỉ chăm sóc con trai.
"Tôi chỉ sợ mình làm không tốt, khiến con phải khó chịu." Chu Kiến Quốc đáp, giọng điệu có chút lo lắng hiếm hoi, hoàn toàn khác biệt với vẻ tự tin, quyết đoán mà anh luôn thể hiện trong công việc.
Bà Chu Thị Hạnh, chứng kiến cảnh tượng ấm áp này, không khỏi mỉm cười hạnh phúc, thường xuyên kể lại cho hàng xóm nghe về việc con trai bà, vốn nổi tiếng nghiêm khắc, lạnh lùng, giờ đây lại trở nên "mềm lòng" đến vậy trước đứa cháu nội đầu tiên của gia đình.
Việt Dũng lớn lên khỏe mạnh, kháu khỉnh, thừa hưởng được nét thanh tú, thông minh từ mẹ và sự kiên định, mạnh mẽ từ cha, trở thành niềm vui, niềm tự hào lớn lao của cả gia đình họ Chu. Tiểu Mai áp dụng những kiến thức khoa học về chăm sóc, giáo dục sớm cho con mà mình còn nhớ được từ kiếp trước, kết hợp hài hòa với những phương pháp truyền thống phù hợp, giúp Việt Dũng phát triển toàn diện cả về thể chất lẫn trí tuệ ngay từ những năm tháng đầu đời.
"Con bé này nuôi con khéo thật, thằng bé lớn nhanh, khỏe mạnh, lại thông minh, lanh lợi hơn hẳn những đứa trẻ khác cùng lứa trong xã." Nhiều người không khỏi trầm trồ khi thấy Việt Dũng biết nói, biết đi sớm hơn so với các bạn cùng trang lứa.
Cuộc sống gia đình nhỏ của Tiểu Mai và Chu Kiến Quốc, dù vẫn còn phải đối mặt với không ít khó khăn chung của thời đại — từ chế độ tem phiếu hạn hẹp, đến những đợt thiên tai, dịch bệnh thỉnh thoảng xảy ra, nhưng nhờ vào sự đồng lòng, yêu thương, sẻ chia giữa hai vợ chồng, cùng những kiến thức, kinh nghiệm quý báu mà Tiểu Mai không ngừng đóng góp cho cộng đồng, gia đình họ vẫn luôn duy trì được cuộc sống ổn định, ấm no hơn nhiều so với mặt bằng chung của xã hội thời bấy giờ.
Khi Việt Dũng được một tuổi, Tiểu Mai bắt đầu áp dụng những phương pháp kích thích phát triển trí não sớm mà mình còn nhớ được từ kiếp trước — như việc thường xuyên trò chuyện, kể chuyện cho con nghe dù bé còn chưa hiểu hết, hay dùng những vật dụng đơn giản trong nhà để tạo ra các trò chơi giáo dục cơ bản, giúp bé phát triển khả năng quan sát, tư duy logic từ sớm.
"Con mình thông minh thật đấy, mới hơn một tuổi mà đã biết phân biệt được các hình dạng cơ bản." Chu Kiến Quốc không giấu được sự tự hào khi thấy con trai có những biểu hiện phát triển vượt trội so với các bạn cùng lứa trong xóm.
"Đây là nhờ mình kiên trì dạy dỗ con từ nhỏ đó anh, trẻ con càng được kích thích tư duy sớm thì càng phát triển tốt." Tiểu Mai giải thích, dù không thể tiết lộ nguồn gốc thực sự của những kiến thức khoa học này.
Cô cũng chú trọng đến việc rèn luyện thể chất cho con, thường xuyên đưa Việt Dũng ra ngoài chơi, vận động, tắm nắng buổi sáng để bổ sung vitamin D một cách tự nhiên, đồng thời cũng cẩn thận trong việc lựa chọn thực phẩm ăn dặm, đảm bảo cân bằng dinh dưỡng phù hợp với từng giai đoạn phát triển của trẻ, dù nguồn thực phẩm ở thời đại này còn khá hạn chế so với những gì cô từng có được ở kiếp trước.
Nhờ sự chăm sóc tận tâm, khoa học này, Việt Dũng lớn lên khỏe mạnh, ít khi ốm đau, trở thành niềm tự hào không chỉ của gia đình mà còn là "hình mẫu" được nhiều bà mẹ khác trong xã học hỏi theo, góp phần lan tỏa những kiến thức chăm sóc trẻ khoa học đến cộng đồng rộng lớn hơn.
"Chị Mai ơi, chị chỉ cho em cách chăm con với, thằng bé nhà em cứ ốm vặt suốt, không được khỏe mạnh như cu Dũng nhà chị." Nhiều bà mẹ trẻ trong xóm thường xuyên tìm đến Tiểu Mai để xin lời khuyên, biến ngôi nhà nhỏ của gia đình họ Chu trở thành một địa điểm trao đổi kinh nghiệm nuôi con quen thuộc trong xã.
Tiểu Mai luôn nhiệt tình chia sẻ, hướng dẫn, không hề giấu diếm bất kỳ kinh nghiệm nào, vì cô hiểu rằng, sức khỏe của thế hệ trẻ chính là nền tảng quan trọng cho sự phát triển bền vững của cả cộng đồng trong tương lai.
Bên cạnh việc chăm sóc con trai, Tiểu Mai cũng dành thời gian ghi chép lại những kinh nghiệm nuôi dạy con mà mình đã áp dụng thành công vào một cuốn sổ tay nhỏ, với mong muốn sau này có thể chia sẻ rộng rãi hơn cho các bà mẹ trẻ khác trong vùng, thậm chí có thể trở thành tài liệu tham khảo hữu ích cho cả những thế hệ sau.
"Nếu có thể, em muốn biên soạn những kinh nghiệm này thành một cuốn sổ tay đơn giản, dễ hiểu, để bất kỳ bà mẹ nào trong xã cũng có thể áp dụng được." Cô chia sẻ ý tưởng này với Chu Kiến Quốc trong một buổi tối, ánh mắt đầy nhiệt huyết.
"Đây là một ý tưởng rất hay, anh sẽ hỏi thăm xem có ai trong xã biết in ấn không, hoặc có thể nhờ Hội Phụ nữ hỗ trợ phổ biến rộng rãi hơn." Chu Kiến Quốc ủng hộ nhiệt tình, luôn sẵn sàng tạo điều kiện tốt nhất để vợ có thể phát huy hết khả năng, đóng góp của mình cho cộng đồng.
Sau nhiều tháng miệt mài biên soạn, cuốn sổ tay "Kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ" của Tiểu Mai cuối cùng cũng hoàn thành, được Hội Phụ nữ xã in sao thủ công, phân phát đến từng gia đình có con nhỏ trong xã. Đây là một trong những tài liệu hướng dẫn khoa học đầu tiên về chăm sóc trẻ em được biên soạn, phổ biến ở cấp xã trong toàn huyện, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong công tác chăm sóc sức khỏe cộng đồng tại địa phương.
"Cảm ơn chị Mai đã dày công biên soạn tài liệu quý giá này, nhờ có nó mà chúng tôi nuôi con cũng an tâm, khoa học hơn nhiều." Nhiều bà mẹ trong xã bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, càng thêm củng cố vị thế, uy tín của Tiểu Mai trong lòng cộng đồng.
Tin tức về cuốn sổ tay hữu ích này còn lan truyền đến các xã lân cận, thậm chí một số cán bộ y tế cấp huyện cũng tìm đến xin bản sao để tham khảo, áp dụng cho công tác tuyên truyền chăm sóc sức khỏe bà mẹ, trẻ em trên phạm vi rộng lớn hơn.
"Không ngờ, những kinh nghiệm đúc kết từ việc nuôi con của riêng mình lại có thể lan tỏa, giúp ích được cho nhiều gia đình khác đến vậy." Tiểu Mai không khỏi xúc động khi nhận ra giá trị thực sự mà công sức của mình đã mang lại, vượt xa những gì cô từng mong đợi ban đầu.
Chu Kiến Quốc, chứng kiến sự lan tỏa tích cực từ những đóng góp của vợ, càng thêm tự hào, trân trọng người bạn đời tài giỏi, có tấm lòng nhân hậu của mình: "Em đã làm được một điều thực sự ý nghĩa, không chỉ cho gia đình mình mà còn cho cả cộng đồng rộng lớn hơn."