Thời gian thấm thoắt trôi qua, đến năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất, mở ra một trang sử mới đầy hy vọng cho toàn dân tộc. Chu Kiến Quốc, sau nhiều năm cống hiến cho công tác quản lý đội sản xuất, được cấp trên tin tưởng, đề bạt lên vị trí chủ nhiệm hợp tác xã của cả xã Đông Hà, gánh vác trách nhiệm lớn hơn trong công cuộc xây dựng, phát triển kinh tế địa phương thời kỳ hậu chiến.
Tiểu Mai, giờ đây đã sinh thêm một bé gái xinh xắn, đặt tên là Chu Thanh Hương, gia đình bốn người sống hạnh phúc, đầm ấm bên nhau. Với vai trò mới của chồng, cô cũng tích cực hỗ trợ, đồng hành cùng anh trong việc quản lý, điều hành các hoạt động sản xuất, kinh doanh của hợp tác xã, phát huy tối đa những kiến thức, kinh nghiệm mà mình đã tích lũy được qua nhiều năm.
Nhận thấy tiềm năng phát triển của nghề thủ công truyền thống trong vùng — đặc biệt là nghề đan lát từ tre nứa vốn có sẵn nguyên liệu dồi dào, Tiểu Mai đề xuất với Chu Kiến Quốc về việc thành lập một tổ hợp tác chuyên sản xuất các sản phẩm thủ công mỹ nghệ, không chỉ phục vụ nhu cầu tiêu dùng trong nước mà còn hướng đến khả năng xuất khẩu trong tương lai.
"Em nghĩ, nếu mình có thể cải tiến mẫu mã, nâng cao chất lượng sản phẩm đan lát truyền thống, kết hợp với việc tổ chức sản xuất theo quy mô lớn hơn, sẽ tạo thêm được nhiều công ăn việc làm cho bà con trong xã, đồng thời cũng góp phần tăng thêm thu nhập đáng kể." Cô trình bày ý tưởng của mình với chồng trong một buổi tối, ánh mắt đầy nhiệt huyết.
Chu Kiến Quốc, sau nhiều năm chứng kiến tài năng, tầm nhìn xa của vợ, hoàn toàn tin tưởng và ủng hộ ý tưởng này, tận dụng vị trí, mối quan hệ của mình để hỗ trợ triển khai một cách thuận lợi, hiệu quả nhất.
Với sự chỉ đạo, hướng dẫn tận tình của Tiểu Mai, tổ hợp tác đan lát của xã Đông Hà nhanh chóng phát triển, sản phẩm làm ra không chỉ đẹp mắt, chất lượng cao hơn hẳn so với trước đây, mà còn đa dạng về mẫu mã, đáp ứng được nhiều nhu cầu sử dụng khác nhau — từ những vật dụng sinh hoạt hàng ngày như giỏ, rổ, đến những sản phẩm trang trí tinh xảo hơn.
Tin tức về sự phát triển vượt bậc của tổ hợp tác đan lát xã Đông Hà dần dần lan truyền đến các địa phương lân cận, thậm chí thu hút sự chú ý của một số đơn vị thu mua hàng xuất khẩu, mở ra triển vọng phát triển kinh tế đầy hứa hẹn cho cả vùng.
"Nhờ có sáng kiến của cô Tiểu Mai mà bà con trong xã mới có thêm nguồn thu nhập ổn định như vậy." Nhiều người dân trong xã không khỏi cảm kích, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những đóng góp thiết thực mà cô mang lại.
Bên cạnh việc phát triển kinh tế, Tiểu Mai cũng đặc biệt quan tâm đến vấn đề giáo dục cho trẻ em trong xã. Nhận thấy điều kiện học tập còn nhiều thiếu thốn, cô đề xuất và tích cực vận động xây dựng thêm một lớp học mẫu giáo, đồng thời cũng tự tay biên soạn một số tài liệu giảng dạy đơn giản, phù hợp với điều kiện thực tế của địa phương, kết hợp giữa kiến thức cơ bản với những bài học đạo đức, kỹ năng sống thiết thực.
"Trẻ em là tương lai của đất nước, chúng ta cần phải đầu tư cho giáo dục ngay từ những năm tháng đầu đời, đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển lâu dài của cả cộng đồng." Cô chia sẻ quan điểm này với Chu Kiến Quốc cùng các cán bộ trong xã, nhận được sự đồng tình, ủng hộ rộng rãi.
Việt Dũng, con trai lớn của Tiểu Mai và Chu Kiến Quốc, giờ đây đã năm tuổi, thông minh, lanh lợi, trở thành một trong những học sinh đầu tiên của lớp mẫu giáo mới thành lập, thể hiện rõ những phẩm chất tốt đẹp được thừa hưởng từ cả cha lẫn mẹ.
Song song với việc phát triển tổ hợp tác đan lát và xây dựng lớp mẫu giáo, Tiểu Mai còn ấp ủ thêm một dự định khác — thành lập một trạm y tế nhỏ trong xã, nơi có thể sơ cứu, khám chữa những bệnh thông thường mà không cần phải đi xa đến bệnh viện huyện, vốn cách xã Đông Hà khá xa, gây nhiều bất tiện, đặc biệt trong những trường hợp khẩn cấp.
"Em nghĩ, nếu xã mình có một trạm y tế nhỏ, dù chỉ với những thiết bị, thuốc men cơ bản, cũng sẽ giúp ích được rất nhiều, đặc biệt là trong việc cấp cứu ban đầu trước khi chuyển bệnh nhân đi tuyến trên." Cô đề xuất với Chu Kiến Quốc, người lúc này đã là chủ nhiệm hợp tác xã, có đủ thẩm quyền để xem xét, phê duyệt những dự án phát triển cơ sở hạ tầng cho xã.
Chu Kiến Quốc đồng tình với ý tưởng này, tích cực vận động nguồn lực từ cấp trên cũng như huy động sự đóng góp của bà con trong xã để xây dựng trạm y tế. Tiểu Mai, với những kiến thức y tế cơ bản mà mình còn nhớ được, cũng tham gia hỗ trợ đào tạo cho những y tá thôn bản đầu tiên của xã, giúp họ nắm vững các kỹ năng sơ cứu, chăm sóc sức khỏe ban đầu cần thiết.
Sau nhiều tháng nỗ lực, trạm y tế xã Đông Hà chính thức đi vào hoạt động, trở thành một trong những trạm y tế xã đầu tiên trong huyện có đầy đủ trang thiết bị cơ bản, đội ngũ nhân viên được đào tạo bài bản, góp phần đáng kể vào việc cải thiện chất lượng chăm sóc sức khỏe cho người dân địa phương.
"Nhờ có trạm y tế này mà nhiều trường hợp cấp cứu trong xã đã được xử lý kịp thời, không còn phải chờ đợi lâu như trước để chuyển đi bệnh viện huyện nữa." Một người dân trong xã chia sẻ, không giấu được sự biết ơn đối với những đóng góp của Tiểu Mai và Chu Kiến Quốc.
Những thành tựu này, cùng với sự phát triển vượt bậc của tổ hợp tác đan lát, đã giúp xã Đông Hà trở thành một trong những địa phương điển hình về phát triển kinh tế, xã hội toàn diện trong toàn huyện, thu hút sự quan tâm, học hỏi của nhiều địa phương khác trong khu vực.
Thanh Hương, con gái nhỏ của Tiểu Mai và Chu Kiến Quốc, giờ đây cũng đã ba tuổi, bắt đầu bộc lộ những nét tính cách riêng biệt so với người anh trai — nếu Việt Dũng thiên về sự điềm tĩnh, chín chắn giống cha, thì Thanh Hương lại hoạt bát, nhanh nhẹn, thừa hưởng sự thông minh, khéo léo từ mẹ.
"Con bé này lanh lợi thật, mới có ba tuổi mà đã biết giúp mẹ nhặt rau, quét nhà rồi." Bà Chu Thị Hạnh không giấu được sự yêu thương, tự hào khi nhìn cháu gái nhỏ của mình lớn lên từng ngày.
Tiểu Mai cũng áp dụng những phương pháp giáo dục sớm tương tự như với Việt Dũng để nuôi dạy Thanh Hương, nhưng có sự điều chỉnh phù hợp với tính cách, sở thích riêng của từng đứa trẻ, không áp đặt một khuôn mẫu cứng nhắc cho cả hai con.
"Mỗi đứa trẻ đều có những điểm mạnh, sở thích riêng, mình cần phải quan sát, thấu hiểu để có cách giáo dục phù hợp nhất, chứ không nên áp dụng một công thức chung cho tất cả." Cô chia sẻ triết lý giáo dục này với những bà mẹ khác trong xã khi họ đến hỏi kinh nghiệm, góp phần lan tỏa những tư duy giáo dục tiến bộ đến cộng đồng.
Cuộc sống gia đình của Tiểu Mai và Chu Kiến Quốc, với hai đứa con ngoan ngoãn, khỏe mạnh, cùng những thành tựu đáng tự hào trong công cuộc phát triển kinh tế, xã hội cho cả xã Đông Hà, thực sự đã trở thành hình mẫu lý tưởng mà nhiều gia đình khác trong vùng ngưỡng mộ, noi theo.
Vào dịp kỷ niệm mười năm ngày cưới, dù cuộc sống vẫn còn nhiều bận rộn với công việc, Chu Kiến Quốc vẫn dành thời gian tổ chức một bữa cơm nhỏ ấm cúng cho riêng hai vợ chồng, một điều hiếm hoi giữa cuộc sống bộn bề công việc thường ngày.
"Mười năm rồi, không ngờ thời gian trôi nhanh đến vậy." Chu Kiến Quốc nói, nhìn vợ với ánh mắt đầy sự trân trọng, biết ơn.
"Mười năm với biết bao kỷ niệm, biết bao thăng trầm mà chúng ta đã cùng nhau trải qua." Tiểu Mai đáp, trong lòng dâng lên niềm hạnh phúc khi nhớ lại toàn bộ hành trình đã qua kể từ ngày đầu tiên gặp gỡ đầy bỡ ngỡ, xa lạ.
Hai vợ chồng cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đáng nhớ nhất trong suốt mười năm chung sống — từ vụ mùa bội thu đầu tiên, trận lũ lịch sử, đến những khoảnh khắc hạnh phúc khi chào đón hai đứa con chào đời, tất cả đều trở thành những mảnh ghép quý giá trong bức tranh cuộc đời viên mãn mà họ đã cùng nhau xây dựng nên.